Hôm nay,  

Bên Thềm Quốc Hội

06/06/200600:00:00(Xem: 2136)

Nhóm phóng viên VNN tại Hà Nội Nguyễn Thái Bình - Trần thị Thanh Hằng - Nguyễn Quý Dân

(Tường trình từ vườn hoa Mai Xuân Thưởng - Hà Nội)

Bà con Bến Tre- quê hương của Đồng Khởi, vùng lên nô nức rủ nhau ra trung ương khiếu kiện.

1. Công an bắt giam người trái pháp luật:

Khoảng 8 giờ sáng hôm nay (30-5-2006), Chị Đặng thị Thông (Xã Đông Á, huyện Đông Hưng Thái Bình) cùng đoàn dân oan Thái Bình gồm 1 tốp gần 40 người kéo nhau lên trụ sở của tổng thanh tra chính phủ đặt tại 220 Đội Cấn (nơi chuyên giải quyết về vấn đề nhà đất) để biểu tình thị uy.

Vừa kịp bước lên diễn thuyết kêu gào, yêu cầu đảng và nhà nước phải giải quyết dứt điểm các vụ việc còn tồn đọng ở Thái Bình, đặc biệt là việc lãnh đạo xã phá nhà, cướp đất cướp tài sản của chị để đổi lấy 2 sổ thương binh giả (cho chủ tịch và phó chủ tịch)... thì bị cả một đám công an xộc đến bắt, lôi đi sềnh sệch, trước sự hoảng loạn, căm tức của bao nhiêu người qua đường.

Hiện tại chị Thông bị giam ở đâu không ai biết, chỉ biết rõ 1 điều là công an Mai Xuân Thưởng (khu vực tiếp dân trung ương), công an thành phố Hà Nội cũng như công an tỉnh Thái Bình đã coi chị là kẻ cầm đầu, nổi loạn của số dân oan Thái Bình (cùng trung tá Trần Anh Kim và ông Phí Ngọc Đắc - người có thâm niên đi kiện bằng cả cuộc "kháng chiến chống Mỹ" (23 năm). Ngoài ra chị Thông còn bị coi là nguy hiểm vì đã từng nằm trong ban đại diện của dân oan ba miền, chuyên nhận tiền của tổ chức Việt Kiều yêu nước tại Hải Ngoại phân phát cho số bà con dân oan nằm lại vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Sợ chị biến thành ngòi nổ, kích động cả khối bộc phá là bà con, nên lực lượng công an đã cố tình tách lẻ chị ra để giam cầm, tra khảo, hòng dập tắt phong trào dân oan nổi loạn từ trong trứng.

Cho đến giờ phút này (24 giờ cùng ngày) cả nhóm bạn bè chị ở Hà Nội, mẹ già ở quê, và bà con dân oan đi biểu tình thị uy cùng chị, đều vô cùng hoang mang, lo lắng, vì không biết thêm bất cứ tin tức gì về chị. Người mẹ già ngoài 80 của chị, chân chậm, mắt loà, tai điếc, cũng mếu máo khóc không biết con mình ở đâu, tại sao lại bị bắt. Trong khi nhà đã bị phá, chồng bỏ đi biệt tăm tích, con trai lang thang tận Sài Gòn kiếm ăn, con gái phải cho làm con nuôi nhà người từ khi còn đỏ hỏn, cả nhà chỉ một mẹ một con nương tựa vào nhau... không biết sẽ chống đỡ ra sao sau cái tin dữ này, khi cảnh già như chuối chín cây

Trước đó chị đã từng viết đơn tố cáo trên mạng toàn cầu và bị bắt giam tại phường Đức Giang (Gia Lâm - Hà Nội) đến 21 giờ mới được thả, sau khi đã bị ép cung, viết tường trình, từ đó bị công an rình rập theo dõi quản thúc 24/24 giờ, bị liên tục bắt lên bắt xuống, mỗi khi chống lệnh của trưởng công an xã, cùng bà con ra Hà Nội khiếu kiện. Thiết nghĩ chỉ có chế độ độc tài cộng sản, ác độc gấp triệu lần tư bản mới hành xử theo kiểu du côn, du kề này.

Khi nhà bị bọn lãnh đạo xã phá, gia đình chị gọi công an, cảnh sát cơ động 113 không ai đến, khiến chị chỉ còn cách cùng bà con dân oan ba miền ra ngồi ghế đá vườn hoa, ngửa cổ lên giời trách than số phận, chửi đảng, nguyền rủa bè lũ lãnh đạo độc ác, tham tàn mà bao nhiêu triều đại đã qua, từ Đinh, Lý, Trần, Lê... không triều đại nào có nổi. Nay chị đến trụ sở của cái gọi là tổng thanh tra nhà nước thì lại bị Đảng sai lũ chó độc đến bắt đem đi biệt tích.

2. Bão động đầy trời...

Chiều qua (29-5-2006) một nhóm thương binh gần 10 người của huyện Thường Tín (Hà Tây) ngồi trên xe lăn tiến vào khu vực tiếp dân số 1 Mai Xuân Thưởng, cùng lên tiếng chất vấn cán bộ tiếp dân về tội chậm trễ trong việc giải quyết các đơn từ khiếu nại liên quan đến chế độ chính sách, đất cát nhà cửa. Bị bảo vệ và công an lịch sự mời ra, hai bên to tiếng dẫn đến xô xát, cánh thương binh tuy có dũng khí nhưng cơ bắp yếu lại tàn tật, vướng xe ba bánh nên nhanh chóng bị lôi ra khỏi cổng. Trước khi ra về, cả 10 người cùng hậm hực tuyên bố: Ngay ngày mai sẽ kéo theo cả trăm thương binh lên "gây rối".

Kết quả sáng 30-5, tuy trời mưa như trút nước, nhưng không làm giảm ngọn lửa bừng bừng trong lòng mỗi người, cứ 1 bảo 2, 5 bảo 10, cả đoàn 100 người chia làm 2 tốp ầm ầm lao ra đường dưới bầu trời còn sũng sĩnh nước. Vừa ra khỏi nhà, cả khu vực huyện Thường Tín lập tức náo loạn vì hàng trăm công an, cảnh sát 113 vây bắt, tốp đầu ngay lập tức bị bắt, bị cưỡng chế quay trở lại làng, tốp sau lợi dụng cơ hội đồng đội đang giằng co nhau với lũ chó săn của Đảng, nên cố vượt lên, ra khỏi khu vực huyện vài km lại bị bắt trở lại, hơn 100 người, chỉ thoát thân có vài người đến được vạch đích là nhà tiếp dân trung ương, số còn lại bị quản thúc, cưỡng chế giữa đường, tuy nhiên cũng đủ để gây nên một cảnh tượng hỗn loạn ngay trên đường phố, giữa dòng người dòng xe qua lại, suốt một quãng dài, gần 5 tiếng đồng hồ.

Trước đó, số thương binh này đã là nỗi ám ảnh kinh hoàng của tầng lớp lãnh đạo trung ương cũng như đám công an cộng sản Việt Nam, thỉnh thoảng, không hẹn mà gặp, không mời mà đến, họ lại kéo nhau ra trung ương khiếu kiện. Cả đoàn xe ba bánh nối dài từ khu vực "lăng bác" đến vườn hoa Lý Tử Trọng, vượt đèn xanh đèn đỏ, tiến thẳng vào khu vực tiếp dân trung ương... gây rối, chất vấn, kích động bà con... Lần này người thương binh may mắn trốn thoát khỏi lưới giăng dày đặc của công an huyện, xã, lớn tiếng tuyên bố. Tụi tôi về lần này, nhất định sẽ kéo nhau ra đông hơn các kỳ họp quốc hội trước, bà con phải sát cánh cùng chúng tôi. Có kết đoàn chúng ta mới có đủ sức mạnh đè bẹp lũ cướp ngày đội lốt Đảng, cách mạng này được.

 - Nhất trí, đám bà con dân oan nô nức hưởng ứng, nhiều người thốt lên giọng tiếc rẻ: - Năm ngoái em được các anh mời sát nhập mà cứ sợ chúng nó bắt, năm nay thì chẳng còn gì để mất nữa, chỉ cần bọn anh tập hợp đông đủ lực lượng kéo nhau ra, nhất định bà con ba miền chúng em sẽ theo các anh.

Hàng loạt bài ca, điệu hát đã vang lên trong kỳ họp quốc hội lần này:

Này bà con ơi

Này bà con ơi, đừng nghe những gì chúng nói, toàn bọn nhũng tham, việt gian, dối lừa dân chúng.

Lừa nhân dân chúng ta, bịp dân oan chúng ta, gạt con em chúng ta, từ bao năm tháng qua

Làm cho dân oan ngày càng điêu đứng.

Bè lũ bán nước ngày càng xấc láo,

Làm láo, báo cáo nói quàng nói xiên

Bịp dân Nam ta, bóp hầu, móc túi

Nào hứa, hứa, hứa láo, mặc xăng tăng cứ tăng

Tan vỡ mộng, chúng bay lộ rõ nguyên hình.

Tham nhũng kia, nội xâm giặc cướp ban ngày

Quen buôn dân, dângTàu đất nước này

Giết dân Việt Nam, núi sông hờn căm

Thề giết, giết, giết hết

Đập tan, tan chúng ra

Chúng bay... một lũ quỷ đói đê hèn.

Chưa khi nào khí thế của bà con lớn mạnh đến thế, nếu trong kỳ họp quốc hội trước(5-2005) bà con muốn đi khiếu kiện phải nộp đơn xin phép. Trong dịp Đại hội Đảng vừa rồi (4-2006) bà con như gốc cây bị bật mất rễ, không ai dám ở lại vườn hoa ban đêm vì sợ bị công an xúc, thì trong những ngày họp quốc hội này, bà con nô nức kéo nhau đi kiện đông vui như trảy hội, khắp khu vực đường Ngọc Hà, Hùng Vương, Quán Thánh, Lê Hồng Phong, các nhà trọ chật ních bóng dáng bà con từ Long An, Bến Tre, Đồng Tháp, Tây ninh, Khánh Hoà, Nha Trang kéo ra, tốp thưa ba chục hộ, tốp dày cả trăm hộ. Không đủ tiền trọ, bắt chước bà con Tây Sông Vân và dân oan thâm niên lâu đời, đêm đêm bà con chăng lều, dựng bạt trải chiếu mắc mùng san sát nhau trong vườn hoa, nhờ vong linh anh Lý Tử Trọng canh gác giấc ngủ cho mình, để sáng ra, người người rủ nhau lên chửi bới kêu gào ở cổng nhà các quan lớn, người ra viện kiểm soát tối cao, người sang khu vực tiếp dân, người ra chặn xe trước cửa phòng họp tại Ba Đình, Hùng Vương v.v. Những lúc chiều buông, đêm về, giữa vườn hoa yên ắng tĩnh mịch lại cùng nghêu ngao hát những bài ca riêng của mình.

Diệt phát xít mới!

Người dân đi thưa kiện oan ức hờn căm

Dưới ách quân độc tài tham nhũng Việt Nam

Loài chó đói cướp đất cát, cướp quyền sống dân mình

Dựng nhà tù, dựng trại giam với bao nhiêu nhục hình

Đè đầu, tra tấn người ngay

... Mau mau mau, vai kề vai, dân đi kiện cùng nhau xốc tới

Giết nhũng tham, dân oan ơi, ta tiến lên sôi sục căm thù

Diệt gian, diệt ác, trừ ôn. Ôi dân kiện quyết chí từ nay

Vùng lên diệt lũ cướp ngày...

Cơ sự này... bão động đầy trời rồi, Quốc hội khó mà yên thân, khi bà con dân oan ba miền- đứng đầu là nhóm thương binh đã hy sinh gần cả sự sống của mình (nhiều người mất 81% sức khoẻ) đồng lòng đứng lên cuốc tan cả hội ăn hại đái nát tham tàn đục khoét là các vị lãnh đạo nhà nước và bè lũ ngu dốt dưới quyền, để cho dân oan được ngẩng đầu làm người, đòi lại quyền lợi hợp pháp, xương máu cho mình...

Vườn hoa Lý Tự Trọng - những ngày chờ bão nổi

30-5-2006

Nhóm phóng viên VNN tại Hà Nội

Nguyễn Thái Bình

Trần thị Thanh Hằng

Nguyễn Quý Dân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
Năm 2025 là một năm sôi động của khoa học, khi những bước tiến lớn đã được thực hiện trong nhiều lĩnh vực, từ y học, thiên văn, khảo cổ đến công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Những phát hiện và sự kiện này không chỉ mở rộng hiểu biết của con người về thế giới, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi mới, thúc đẩy sự phát triển của khoa học và công nghệ trong tương lai.
Ở Hoa Kỳ, khoa học xưa nay hiếm khi giành hàng tít lớn trên báo, cho dù ngân sách nghiên cứu suốt nhiều thập niên vẫn vững vàng qua mọi triều tổng thống như một thứ “quốc ước bất thành văn” về tri thức thuần túy. Năm 2025, khúc quân hành êm ả đó bỗng khựng lại: chính quyền Donald Trump, trở lại Nhà Trắng với nghị trình cải tổ khoa học và kỹ nghệ theo hướng ý thức hệ, đã kéo chính sách khoa học từ trang trong ra thẳng trang nhất.
Thuế quan — thứ từng vắng bóng trên mặt báo suốt nhiều thập niên — nay trở lại trung tâm chính sách kinh tế Hoa Kỳ, trong lúc Tối Cao Pháp Viện đang xét tính hợp hiến của các mức thuế toàn cầu do Tổng thống Donald Trump ban hành. Bài viết dưới đây, theo phân tích của Kent Jones, giáo sư kinh tế danh dự Đại học Babson, đăng trên The Conversation ngày 11 tháng 12 năm 2025, nhằm giải thích cặn kẽ thuế quan là gì, ai thực sự gánh chịu, và vì sao vấn đề này đang tác động trực tiếp đến túi tiền và tương lai kinh tế nước Mỹ. Thuế quan, nói gọn, là thuế đánh lên hàng hóa nhập cảng. Khi một công ty Hoa Kỳ nhập hàng từ nước ngoài, Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ sẽ gửi hóa đơn thuế; doanh nghiệp phải nộp đủ thì hàng mới được thông quan. Trên giấy tờ, người trả thuế là nhà nhập cảng. Nhưng trên thực tế, phần lớn chi phí ấy được chuyển thẳng sang người tiêu dùng qua giá bán cao hơn — từ thực phẩm, xe cộ cho đến quà tặng cuối năm.
Vào những ngày cuối tháng Tám của năm 2025, tôi cùng hai đồng nghiệp đã quyết định từ bỏ chức vụ tại Cơ Quan Kiểm Soát và Phòng Bệnh (CDC). Chúng tôi ra đi vì không thể tiếp tục im lặng khi chứng kiến tính liêm chính khoa học ngày một xói mòn, còn cơ sở hạ tầng y tế công cộng của quốc gia cứ dần rệu rã dưới sự lãnh đạo của Robert F. Kennedy Jr., Bộ trưởng Bộ Y tế và Nhân sinh (HHS). Khi đó, chúng tôi đã khẩn thiết kêu gọi Quốc Hội, các tổ chức chuyên ngành và các bên liên quan trong lĩnh vực y tế công cộng hãy can thiệp trước khi xảy ra những thiệt hại không thể cứu vãn. Tôi rời đi với niềm tin mọi thứ rồi sẽ được chấn chỉnh.
Khi nhìn bản đồ thế giới và duyệt xét lịch sử hình thành, chúng ta nhận thấy có rất nhiều điểm tương đồng giữa Canada và Úc Đại Lợi.
Người Việt miền Nam từng trải qua một bài học cay đắng: sau 1975, những lời nói về “thống nhất” và “hàn gắn” không bao giờ đi cùng sự nhìn nhận. Không một lời chính thức nào nhắc đến các trại cải tạo, những cuộc tước đoạt, hay những đời sống bị đảo lộn dưới tay những người nhân danh chiến thắng. Không có sự thật, hòa giải chỉ là chiếc khẩu hiệu rỗng. Câu chuyện nước Mỹ hôm nay, khi chính quyền muốn làm mờ các chứng tích về chế độ nô lệ, cho thấy một điều quen thuộc: không quốc gia nào trưởng thành bằng cách giấu đi phần tối. Sự thật không tự biến mất chỉ vì người ta muốn quên.
Hai mươi năm trước, Thống đốc Jeb Bush ký đạo luật “stand your ground” (đứng vững tại chỗ), được giới ủng hộ xem là một biện pháp chống tội phạm dựa trên “lý lẽ thường tình”. Lời hứa khi ấy: bảo vệ người dân tuân thủ pháp luật khi họ dùng vũ lực để tự vệ. Sau vụ George Zimmerman được tha trong cái chết của Trayvon Martin, đồng bảo trợ dự luật, dân biểu Dennis Baxley, vẫn bảo rằng “trao quyền” cho người dân sẽ giúp chặn bạo lực.
“Di sản, còn có thể mang hình thức phi vật thể của lối nghĩ, lối sống, lối hành động, mà con người miền Nam khi xưa đã được trau dồi, hun đúc qua tinh thần của thể chế, của một nền dân chủ hiến định. Chính con người, chính cộng đồng xã hội mới là trung tâm và cũng là cội nguồn lẫn mục đích của mọi bản hiến pháp.” – Hải Sa, “Ngót 60 năm từ một khế ước nhân quyền dang dở,” trang 56 Cùng với tin tạp chí Luật Khoa vừa được đề cử giải thưởng Tự Do Báo Chí năm 2025 của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ban chủ trương trong một thư tới độc giả vào cuối tháng 10 đồng thời thông báo việc phát hành ấn bản đặc biệt với chủ đề “70 Năm Việt Nam Cộng Hòa – Chân Dung & Di Sản” gồm 86 trang, với 14 bài vẽ lại hành trình từ ra đời tới bị bức tử của nền dân chủ duy nhất của Việt Nam và di sản của thể chế yểu mệnh này để lại. Bài này nhằm điểm qua nội dung của ấn bản đặc biệt này, và sẽ chú trọng vào một bài đã gợi nơi người viết một suy tư sâu sắc.
Một nhóm sử gia, thủ thư và tình nguyện viên đang gấp rút chạy đua với thời gian – và với chính quyền Trump – để giữ lại những mảnh ký ức của nước Mỹ.Từ hình ảnh người nô lệ bị đánh đập, các trại giam người Mỹ gốc Nhật trong Thế Chiến II, đến những bảng chỉ dẫn về biến đổi khí hậu ở công viên quốc gia, tất cả đều có thể sớm biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Trong vài tháng gần đây, hơn một ngàn sáu trăm người – giáo sư, sinh viên, nhà khoa học, thủ thư – đã âm thầm chụp lại từng góc trưng bày, từng bảng giải thích, để lập ra một kho lưu trữ riêng tư. Họ gọi đó là “bản ghi của công dân” – một bộ sưu tập độc lập nhằm bảo tồn những gì đang tồn tại, trước khi bị xoá bỏ bởi lệnh mới của chính quyền.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.