Hôm nay,  

Vui Như Tết

20/10/200600:00:00(Xem: 24742)

Vui Như Tết

Đó là tâm trạng của các đối thủ của Hoa Kỳ...

Người Việt Nam thì nghĩ đến Tết Mậu Thân 1968.

Cho đến nay, chưa hề thấy truyền thông quốc tế dù chỉ một lần nêu lên câu hỏi là bao nhiêu thường dân đã bị sát hại - thậm chí bị chôn sống - tại Huế và vùng phụ cận trong cuộc Tổng tấn công của Cộng sản. Khi dư luận thế giới lặng thinh trước một tội ác tầy trời như vậy thì những người lãnh đạo Hà Nội chưa thấy có nhu cầu phải mở lại chồng hồ sơ đen tối ấy và bày tỏ sự ân hận.

Nhưng đấy là vấn đề của người Việt Nam.

Vấn đề của Hoa Kỳ là nước Mỹ sẽ lại chuyển thắng thành bại, lại gặp một vụ Mậu Thân nữa.

Người Việt Nam biết chuyện này từ lâu, từ đầu, khi Hoa Kỳ khai chiến tại Iraq. Đệ nhất siêu cường quân sự của thế giới vẫn có thể bị đánh bại ngay tại hậu phương vì thiếu ý chí.

Bỉnh bút Thomas Friedman của tờ The New York Times nhắc lại chuyện ấy trong bài bình luận hôm Thứ Tư 18: dù bị thảm bại trong vụ Tết, Việt cộng và Hà Nội vẫn giáng một đòn tâm lý vào hy vọng chiến thắng của Hoa Kỳ khiến Tổng thống Johnson mất hậu thuẫn và rút khỏi cuộc tranh cử. Friedman nói rõ hơn: Đó là nhờ truyền thông.

Tổng thống George W. Bush được hỏi về nhận định ấy của Friedman và trả lời. Truyền thông lập tức loan tin: Bush công nhận là có mối liên hệ giữa Việt Nam và Iraq, với hàm ý là lần đầu tiên ông Bush công nhận là Hoa Kỳ có thể bại trận tại Iraq như đã bị tại Việt Nam. Thực ra, câu trả lời của Bush cho George Stephanopoulos của đài truyền hình ABC không đơn giản như thế.

Tháng 10 này có thể là một tháng kỷ lục về tổn thất cho binh lính Mỹ kể từ khi Hoa Kỳ mở chiến dịch Iraq. Ngày ông Bush trả lời ABC, 18 tháng 10, thêm 10 lính Mỹ bị tử trận, nâng số tổn thất lên 69 người trong có 18 ngày. Vì sao như vậy"

Xin đừng hỏi truyền thông Hoa Kỳ.

Từ vài tháng nay, các đơn vị Mỹ đã được dồn về Baghdad để góp phần ngăn ngừa các vụ tấn công và xung đột giữa các hệ phái Hồi giáo. Đấy là một lý do.

Lý do thứ hai là ngoài các đòn tấn công của phe Sunni chống Mỹ và các nhóm khủng bố mệnh danh Thánh chiến, các đơn vị Mỹ còn bị các nhóm "dân quân" của hệ phái Shia đột kích hay bắn sẻ.

Một số lãnh tụ Shia đã ra lệnh bắt cóc, tra tấn và thủ tiêu các đối thủ thuộc tộc Kurd và Sunni. Lần này, họ mở rộng mục tiêu ra ngoài, và tấn công thẳng vào các đơn vị Mỹ. Một nhân vật khét tiếng trong lối phá hoại ấy là giáo sĩ Sheikh Mazen al-Saedi, cận tướng của Muqtada al-Sadr, một lãnh tụ hung hăng và hung bạo nhất của phe Shia.

Hôm 17, các đơn vị Hoa Kỳ đã bắt được al-Saedi và trao cho chính quyền liên hiệp Iraq. Ông ta được thả ngay hôm sau, do lệnh của Thủ tướng Nouri al-Maliki. Chuyện ấy chưa ly kỳ. Chuyện ly kỳ hơn nữa, Mazen al-Saedi là một con cờ do Iran vận dụng trên bàn cờ Iraq.

Hoa Kỳ sắp có bầu cử giữa nhiệm kỳ và đang bận tâm với hồ sơ nguyên tử của Iran và Bắc Hàn. Tehran nhìn ra cơ hội và không để lỡ nên tích cực yểm trợ các nhóm võ trang Shia tại nhiều xứ lân cận, như Lebanon, Kuwait và Bahrain. Tại Iraq là nơi mà Tehran có ảnh hưởng nhất, các nhóm võ trang Shia đã được lệnh mở ra chiến dịch khủng bố phá hoại hầu tác động ngược về hậu phương Hoa Kỳ. Đồng thời, Tehran cũng buông lời hăm dọa, hôm 18: Hoa Kỳ mà có quyết định "phiêu lưu" nào trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc thì sẽ lãnh hậu quả ở tầm mức "khu vực", tức là ở toàn cõi Trung Đông, kể cả Iraq.

Nói cách khác, Iran đang mở chiến dịch "Mậu Thân" để tác động vào cuộc bầu cử Hoa Kỳ, nhất là khi biết chính quyền Bush đang tái cứu xét chiến lược Iraq, qua lời phát biểu của cựu Ngoại trường James Baker. Tehran dùng máu của lính Mỹ và lá phiếu của dân Mỹ để mặc cả với Mỹ về vị trí và ảnh hưởng của mình tại Iraq. Và ở tại nhiều nơi khác.

Trong khi ấy, Bắc Hàn hăm he là mình sẽ lại thử nghiệm võ khí nguyên tử nữa và ba quốc gia liên hệ đến chuyện Bắc Hàn là Nam Hàn, Trung Quốc và Liên bang Nga đều tìm cách giải bớt sức ép của Nghị quyết 1718 đòi trừng phạt Bình Nhưỡng về chuyện thử bom nguyên tử. Nghĩa là trong khi dân Mỹ chuẩn bị đi bầu, các đối thủ của Hoa Kỳ đều tìm cách tác động vào thùng phiếu của Mỹ để tranh thủ ảnh hưởng của họ trong khu vực.

Và y như trong vụ Mậu Thân 68, họ tác động được nhờ truyền thông Hoa Kỳ.

Theo dõi tin tức quốc tế, dân Mỹ chỉ thấy tổn thất chồng chất lên tổn thất. Kẻ thù của Mỹ nạp đạn và truyền thông Mỹ điều chỉnh tác xạ. Điều này không ngoa.

Truyền hình CNN đã mẫn cán làm tròn nhiệm vụ ấy khi chạy hình với lời bình luận, rằng lính Mỹ bị bắn sẻ. Họ chạy hình do một tổ chức phiến loạn tại Iraq (Islamic Army of Iraq) phân phối, trong đó khán giả được thấy các xạ thủ đang nhắm bắn lính Mỹ!

Dân Mỹ các bị rúng động thì lính Mỹ chết càng nhiều, từ nay cho đến mùng bảy tháng 11. Cho đến khi Hoa Kỳ phải triệt thoái trong danh dự, hoặc nói cho dễ hiểu, phải tháo chạy.

Điều mỉa mai là Iran và các nhóm phiến loạn tại Iraq đang mở chiến dịch tuyên truyền để tác động vào tâm lý dân Mỹ và được truyền thông Mỹ góp sức - miễn phí. Iraq có thể sẽ lại là một thảm bại Việt Nam của Mỹ, điều ấy đúng.

Vì truyền thông Mỹ lại tái diễn lỗi lầm của họ. 

Còn vụ thảm sát Mậu Thân, còn sự thảm bại Mậu Thân của Bắc Việt" Người Mỹ không biết vì truyền thông không nói đến.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đã mấy năm nay, một nhóm tên "Sinh viên tranh đấu cho được nhập học công bằng" (Students for Fair Admissions) kiện Đại Học Harvard về tình trạng mà họ cho là bất công lúc xét các ứng viên Á châu nộp đơn vào trường đại học ưu tú này của Mỹ. Nhóm này cho rằng Harvard thực hành “affirmative action” (hành động khẳng định) và "racial balancing" (quân bình chủng tộc) trong quá trình quyết định ai được nhận ai bị từ chối. Nếu không, theo họ, nếu chỉ căn cứ trên thành tích học tập (academics) tỷ lệ sinh viên Á châu được nhận sẽ là 43% tổng số, hay ít lắm 26% nếu xét thêm về hoạt động ngoại khóa, thể thao hay gia đình quen biết với trường ("legacy"); chứ không thấp như mức 18.7% như hiện nay.
Cuộc chiến trên đất nước chúng ta chấm dứt đã gần nửa thế kỷ và được gọi bằng nhiều tên khác nhau. Bài nầy xin trở lại vấn đề gọi tên cuộc chiến để hiệu đính và bổ túc thêm bài trước cách đây khá lâu của cùng người viết.
Các nhà quan sát đương thời có thể khá ngạc nhiên khi biết rằng nguồn gốc của cụm từ “affirmative action” – cụm từ chứa đầy ý nghĩa trong bối cảnh chính trị ngày nay – có vài phần bí ẩn. Nói rộng ra, Affirmative Action (tạm dịch là Chính Sách Nâng Đỡ Người Thiểu Số) đề cập đến các chính sách và thực tiễn được thiết kế để tăng cơ hội cho các nhóm người thiểu số như người da màu trong lịch sử. Trong tuần này, quyết định của Tối Cao Pháp Viện (TCPV) về chính sách “affirmative action” sẽ đem đến những thay đổi đáng kể trong tương lai tuyển sinh ở các trường đại học trên khắp Hoa Kỳ. Vào ngày 29 tháng 6, TCPV đã ra phán quyết rằng các trường cao đẳng và đại học tư thục cũng như công lập không còn được coi chủng tộc là một yếu tố xem xét trong tuyển sinh, đảo ngược tiền lệ pháp lý trong suốt 45 năm qua.
Các diễn biến cực kỳ sôi động về nội chính và bang giao quốc tế trong cuộc chiến tranh Đông Dương làm cho Hoa Kỳ thay đổi chiến luợc chống Cộng Sản từ hình thức trung dung sang ủng hộ Pháp. Vì sao Hoa Kỳ phát triển chính sách này lên cực điểm?
Nước Việt Nam được quốc tổ Hùng Vương sáng lập với quốc hiệu đầu tiên là Văn Lang. Các vị vua kế tiếp nhau đều lấy hiệu là Hùng Vương cả, chỉ phân biệt các đời vua theo con số thứ tự. Đến đời Hùng Vương thứ 18 thì một phiên thuộc là Thục Phán nổi lên đánh bại nhà vua và chiếm mất ngôi vào năm 257 trước Tây Lịch (TL). Thục Phán xưng hiệu là An Dương Vương, đổi quốc hiệu là Âu Lạc, đóng đô ở Loa Thành (Phong Khê, Phúc Yên)...
Ở Capitol Hill và các tòa án, các nhà lập pháp và nhà hoạt động của Đảng Cộng Hòa đang tiến hành một chiến dịch pháp lý sâu rộng nhắm vào các trường đại học, các tổ chức tham vấn, các công ty tư nhân và các cá nhân nghiên cứu về sự lan truyền của thông tin sai lệch. Những người này sẽ bị cáo buộc là thông đồng với chính phủ để đàn áp phát ngôn của phe bảo thủ trên mạng.
Vào mùa thu năm ngoái, một tòa án ở Đức đã xét xử một vụ án bất thường. Đó là một vụ kiện dân sự phát sinh từ đề tài trên Twitter về việc liệu những người chuyển giới có phải là nạn nhân của Holocaust hay không. Mặc dù không còn nhiều tranh luận về việc liệu những người đồng tính nam và đồng tính nữ có bị ngược đãi hay không, nhưng có rất ít nghiên cứu về người chuyển giới trong thời kỳ lịch sử tối đen này.
Mùa hè đến rồi! Mùa của những chuyến du lịch. Người Việt ở Mỹ mùa hè thường đi thăm danh lam thắng cảnh ở Mỹ, hoặc về Việt Nam, hoặc thực hiện những chuyến đi Châu Âu, đi thăm vùng đất của lịch sử, văn hóa Tây Phương. Đến Châu Âu, những quốc gia thường được khách du lịch nhắc đến nhiều nhất vẫn là Pháp, Anh, Ý, Tây Ban Nha. Ngoài ra, Hòa Lan là một quốc gia nhỏ bé, hiền hòa, những cũng có nhiều thứ thu hút khách du lịch. Nói đến Hòa Lan là nói đến những cánh đồng hoa tulip đầy màu sắc; những chiếc cối xay gió soi bóng trên những dòng kênh xanh; hay thành phố Amsterdam tự do cấp tiến, có khu phố “Đèn Đỏ” với dịch vụ mãi dâm được chính thức và công khai hóa.
✱ BNG: “Chúng ta không thể tiếp tục chấp nhận một chính phủ trung ương có hai tổng thống” nên "thời điểm quyết định" nổ ra dẫn đến vụ “bắn lầm”? ✱ Secretary Clifford: Tổng thống nên cử một số quan chức Chính phủ đến dự lễ tang, để thể hiện sự quan tâm. Kỳ có thể không nghĩ đó là một tai nạn. ✱ CIA: Đại sứ Bùi Diễm, đặc phái viên của Sài Gòn tại Paris, nói với phía Hoa Kỳ rằng ông ta hy vọng qua trung gian Việt kiều (tại Pháp) sẽ giúp ông liên hệ với phía Bắc Việt. ✱ NARA: Số tiền “ The Five Million Piastres” đã chi ra để ủy lạo quân sĩ tham gia cuộc đảo chánh, và số tiền này “ the money was given to Don” (nhưng báo chí VN loan tải số tiền là 3 triệu). Ngoài ra, còn có số vàng lá 40 kí lô (forty kilograms of gold bars) tịch thu trong cuộc đảo chánh...
Những dòng chữ cổ (chữ hình nêm) này được khắc trên một phiến đất sét khoảng 4,000 năm tuổi, là một trong những mô tả đầu tiên về nụ hôn lãng mạn. Tuy nhiên, những gợi ý từ khảo cổ học và DNA cho thấy con người đã hôn nhau từ rất lâu, trước cả khi họ có khả năng ghi lại việc đó bằng văn bản. Hành động yêu thương này thậm chí có thể đã tồn tại ngay từ những ngày đầu xuất hiện giống loài của chúng ta.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.