Thơ: Thưa Mẹ Con Đi

13/05/200500:00:00(Xem: 7089)
Chiến tranh tàn
Để lại những nấm mộ vô danh
Người chết bị tước quyền phát biểu

Bọn chiến thắng ban vòng nguyệt quế
Thân chiến bại khăn gói đi tù
Những kẻ bị phản bội
Gậm nhấm vết thương
Chủ nghĩa mù, cơm áo chột đui

10, 20 năm
Tự do bỏ phiếu bằng chân
Đất nước tan hoang, gầy còm
Như bộ xương trong trại tập trung
Núi rừng Việt Bắc

Bọn hảnh tiến huênh hoang
Trên chiếc Mercedes bóng lộn
Người yêu nước tiếp tục ngồi tù
Anh lính cả hai miền
Mở ba lô chợt nghe mùi chinh chiến
Trận đánh bắt đầu

Đường ra trận
Có tiếng thét xung phong
Từ mùa Thu lịch sử
Có tiếng gào
Của tử sĩ oan khiên
Từ biệt Mẹ
Con đi
Cả nước lại lên đường

Nguyễn Bắc Nam
Ngày 1/5/2005
Tặng Nguyễn Khắc Toàn, và những đồng đội của tôi

(Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam. Điện Thư - Số 45. Tháng 05 năm 2005)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đêm nay lữ khách không còn rượu Nên mộng làm sao đẹp với trăng
Mỗi ngày tôi lên rừng lượm hái, lo nhặt chút gì về cho con
Đôi mắt sắc như hai thanh bảo đao nằm xếch hiên ngang như cười
Tam thập niên tiền học khổ không Kinh hàm đôi lũy ám tây song
những ngày tháng chạp về tăng phái Phan Thiết kề xuân, lạnh cóng xương
Trái sầu riêng mang nhiều gai nhiều cạnh Đời mẹ già
Chẳng là, mấy hôm rồi bà cụ cứ “nghe như có tiếng
Em ơi anh nhớ rõ từng mũi kim sợi chỉ Như những vì sao lấp lánh trên thân đêm
Năm xưa Tây tiến nay Đông tiến Sao nhớ cho vừa sao nhớ ơi
Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.