Thơ: Thưa Mẹ Con Đi

13/05/200500:00:00(Xem: 7098)
Chiến tranh tàn
Để lại những nấm mộ vô danh
Người chết bị tước quyền phát biểu

Bọn chiến thắng ban vòng nguyệt quế
Thân chiến bại khăn gói đi tù
Những kẻ bị phản bội
Gậm nhấm vết thương
Chủ nghĩa mù, cơm áo chột đui

10, 20 năm
Tự do bỏ phiếu bằng chân
Đất nước tan hoang, gầy còm
Như bộ xương trong trại tập trung
Núi rừng Việt Bắc

Bọn hảnh tiến huênh hoang
Trên chiếc Mercedes bóng lộn
Người yêu nước tiếp tục ngồi tù
Anh lính cả hai miền
Mở ba lô chợt nghe mùi chinh chiến
Trận đánh bắt đầu

Đường ra trận
Có tiếng thét xung phong
Từ mùa Thu lịch sử
Có tiếng gào
Của tử sĩ oan khiên
Từ biệt Mẹ
Con đi
Cả nước lại lên đường

Nguyễn Bắc Nam
Ngày 1/5/2005
Tặng Nguyễn Khắc Toàn, và những đồng đội của tôi

(Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam. Điện Thư - Số 45. Tháng 05 năm 2005)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy năm làm lính trên rừng Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Theo những dòng kinh dừa nước mọc Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát Bên cốc men nồng chếnh chống say
Ngọn nến này con thắp cho cha Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Anh cũng biết ngày đi là mất mát Chút tình riêng gởi lại mắt sầu em
Ra đi làm chứng cho lịch sử Ra đi làm chứng cho ngày mai
Ngày xưa ấy tôi thường đi khắp xóm Ngủ lơ mơ bên gốc ổi trâm bầu
ba mươi năm, những ngày dài biệt xứ ta đến đây với nổi sầu lê thê
xin khóc giùm cho quê hương yêu dấu ba mươi năm, vẫn tang tóc nhục hèn
Gío thổi ta đi ngàn vạn dặm Bỗng dưng hào khí dậy Qui Nhơn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.