Thơ: Gió Và Ngọc Lan

13/07/200500:00:00(Xem: 9400)
Gió lên,
Quấn quít vòm cây
Ngọc Lan hé nhụy ngất ngây hương thiền
Trắng ngà từng búp,
Lặng yên
Chắp tay gió thỉnh Chư Thiên hội về
Mây đan ngũ sắc lọng che
Quan Âm Bồ Tát lắng nghe Ta-Bà
Gió xa ơi,
Chở giùm ta
Lời kinh ướp đẫm hương hoa cúng dường
Gió lay đóa ngọc,
Quỳ dâng
Hương đầy cánh mỏng thinh không ngạt ngào
Tàng Kinh Các,
Chuông chùa nào
Chợt ngân giòng kệ quyện vào Tâm Như
Sư về,
Quên hết kinh thư
Hương lan còn thoảng Vô Dư Niết Bàn

Diệu Trân
(Tháng 7, 2005, mùa An cư kiết hạ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ hôm rã ngũ rời Long Khánh , treo mảnh tàn y lạnh với rừng
Nghe vẫn còn thương đầm thấm qúa Một dòng Hương thủy nhớ Hương giang
Quỳnh hoa âm thầm nở Bóng đêm hờ hững rơi
Cho ta được ở tù trong qúa khứ Để ta về ngủ dưới ngọn Chư Xang
Hai mươi năm chẳng về Nam Hải Tôi ở trời Tây nhớ cửa Đông
Khi mưa trút nỗi buồn trắng lên bầu trời rộng.
Những người tuổi trẻ tôi vừa thấy Kênh kiệu ung dung đến học đường
Bé ba tuổi Sáng lên đồi theo bố
Tên Mông Cổ ngủ vùi trên ghế đá Chiều bên đường giục gĩa tiếng xe qua
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.