Thơ: Bài Ca Của Đất

29/04/200500:00:00(Xem: 6873)
Ai có về ngang vùng Bốn xưa
Xuống phà qúa bộ đến Cần Thơ
Qua cầu Cái Khế về bên trái
Có thấy tim đau nhớ ngọn cờ
Cũng chính nơi đây buổi cuối cùng
Hồn thiêng sông núi khóc Khoa Nam
Tướng Hưng thề chẳng đi hàng giặc
Nên đã chôn mình với nước non

Khi ăn qủa mận miệt Trung Lương
Tôi thấy trần gian bỗng sụp buồn
Như thể thân ai vừa lẫn khuất
Trong ngày đen tối của quê hương
Còn biết bao nhiêu hồn chiến sĩ
Đang làm cho đất nở hoa thơm
Họ như ngọc qúi trong ngăn kính
Sống mãi muôn đời giữa tiếc thương

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh làm bài thơ tặng em, với những dòng chữ xây lên thành cửa lớn, mời
Hôi thối tột cùng nước sơn hào nhoáng
Thân này hữu hạn, Cứ mãi gom vào
năm mới hai ngàn lẻ năm... và em yêu! đừng quên nghĩ đến rừng nghịch
Xin chắp tay, cho hòa bình trở lại Đừng gieo chi những tranh chấp hận thù
Mày cứ về đi ăn gạo mới Ăn tình mật ngọt của quê hương
Một buổi chiều, tôi viếng thăm nghĩa trang quân đội Từ nghĩa trang, tôi thấy mặt mũi khắp mọi chiến trường
Những tờ thư cũ tôi vừa thấy Màu giấy vàng hoe em tóc hoe
nhìn cảnh bà tiền hiền âu cơ nhọc thân mang trăm trứng mà không khỏi kinh
Xin chắp tay, cho hận thù chấm dứt ! Đừng gieo chi cái chết đến dân lành
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.