Thơ: Đoản Khúc

21/07/200500:00:00(Xem: 10171)
  • Tác giả :
1. Nơi này
mình vẫn gặp nhau
Ngọn đèn
làm chứng trên đầu
đêm đêm
Nơi này anh
nói ... yêu em
Trăng sao nín thở
ngọn đèn buồn tênh
Nơi này mình
nói thương mình
Phố thưa thớt bóng
đường tình thênh thang
Nơi này đêm loãng trăng tan
Ngọn đèn
buồn bã võ vàng sương rơi
Nơi này mình
lúc chia rời
Ngọn đèn nhỏ những giọt
cười xót xa
Vời trao chút nhớ
làm quà
Ddường xa quay bước
còn ta
với đèn
Ta về trong giấc ngủ quên
Ngọn đèn đứng với triền miên
nhớ hoài.

2. Khi con tàu đã
rời ga
Mang theo em
nỗi nhớ
và cô đơn
Còn tôi
như kẻ không hồn
Vây quanh bốn phía đèn
buồn vàng hoe
Sương khuya cũng đã nhạt
nhoè
mắt tôi cũng đã tròn
xoe giọt sầu
ngó lên tìm bóng tinh cầu
rơi rơi
ướt một mái
đầu trắng bong
Con tàu giờ đã
mông lung
Tôi em giờ đã ngàn trùng
cách xa
Lần câu thơ cũ
ngâm nga
Tôi nghe cả
một giang hà nỉ non

pnt

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em giữ cho tôi hồn tuổi trẻ Rất thơ và rất Việt Nam ta
Cảnh trí đôi khi đổi được lòng Và tôi một gã ở phương đông
Hà nội 2h sáng. Nếu như trong phố cổ, sự yên tĩnh bao
Như con khỉ nhớ rừng ngồi bó gối Mắt u hoài theo dõi đám mây trôi
Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã như hoa vàng
Nếu mai tôi chết ở đây Cái thân chắc lạnh hồn bay giữa trời
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động,
Sen vươn tay đón nắng vàng Mây thị-giả rất nhẹ nhàng bay lên
Từ hôm rã ngũ rời Long Khánh , treo mảnh tàn y lạnh với rừng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.