Thơ: 30 Tháng 7

01/08/200500:00:00(Xem: 10459)
Mẹ ra biển động một mình
Cuồng phong dội sóng, tình Cha lênh đênh
Bè lau quằn quại bờ sinh tử
Oa oa trẻ khóc,
Rạng bình minh

30 tháng 7, hạ nồng
Đong đưa giấc ngủ nôi hồng, tay cha
Hạt sương đầu cỏ,
Thánh thót sát-na
Núi sông một thoáng,
Bao la bóng hình

Đầu đời,
Giọt lệ thanh xuân
Cuối đời,
Dấu cát trầm luân, xóa nhòa
30 tháng 7,
Nghĩa Mẹ, ơn Cha
Đến,
Đi,
Ánh chớp,
Đóa hoa vô thường

Bản lai,
Nào thấy gì hơn
Xôn xao hoa đốm,
Một giòng Không Hư ….

Diệu Trân
(Đến với Mẹ Cha)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi bỏ Đèo Nhông về với núi Ta làm mây ở cuối trời xa
chiến khu lạnh, chỉ còn anh nằm đó nắm xương tàn vất vưởng với cỏ cây
Tôi vẫn biết em buồn bên mái lá Hàng bụp thưa đôi búp nhú ơ hơ
Em có biết lòng anh như nắng mới Hồn bâng khuâng nhìn những lá cây vàng
Rồi mai bỏ núi về trời Dấu trong lửa đạn buồn rời quê hương
Dễ có một ngày ta trở lại Bồng Sơn xa qúa cuối trời xa
thư bạn gửi từ vùng kinh tế mới đến tay ta hơn sáu chục ngày dài
Mặt trời đã lặn từ lâu nhưng trăng chưa mọc Bầu trời thăm thẳm chỉ có những vì sao lấp lánh
Ta ngồi bên dòng sông, Nhìn đời mình trôi chảy
Lời này là lời mỗi ngày tôi đọc, mỗi ngày tôi ca, tôi hát, tôi nhẩm,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.