Thơ: 30 Tháng 7

01/08/200500:00:00(Xem: 10464)
Mẹ ra biển động một mình
Cuồng phong dội sóng, tình Cha lênh đênh
Bè lau quằn quại bờ sinh tử
Oa oa trẻ khóc,
Rạng bình minh

30 tháng 7, hạ nồng
Đong đưa giấc ngủ nôi hồng, tay cha
Hạt sương đầu cỏ,
Thánh thót sát-na
Núi sông một thoáng,
Bao la bóng hình

Đầu đời,
Giọt lệ thanh xuân
Cuối đời,
Dấu cát trầm luân, xóa nhòa
30 tháng 7,
Nghĩa Mẹ, ơn Cha
Đến,
Đi,
Ánh chớp,
Đóa hoa vô thường

Bản lai,
Nào thấy gì hơn
Xôn xao hoa đốm,
Một giòng Không Hư ….

Diệu Trân
(Đến với Mẹ Cha)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thật tình khi tháng Tư đi qua không ai biết có nhiều điều đáng
sớm mai lăn cổ xuống giường với tay đụng phải vô thường bóng đêm
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời
tôi đã nghe chúng gọi tôi bằng những tiếng cười sang sảng, bằng những tiếng khóc oán than, từ bên kia thế giới.
Đoàn xe địch chuyển quân rầm rộ Em nằm im theo dõi bên đường
Chỉ cần năm năm thôi Hòa bình đao phủ thủ
lại một tháng tư mòn mỏi đợi ngóng về Phan Thiết trôi mênh mông
Xưa nếu biết cuộc đời là cõi tạm Thì lối về đã theo dấu chân nai
Anh về Phan Thiết ngang Xuân Lộc, còn nhớ tháng tư hận ngút trời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.