Thơ Cho Đặng Tường Vi

01/06/200600:00:00(Xem: 13798)

Bên Đường Xuân

 

Bước đi, ngàn cánh hoa đào nở

Bỗng nhói lòng đau một đóa mai

Cánh hoa mùa cũ, ôi là nhớ

Còn tỏa hương xuân với tháng ngày"

 

*

 

Nhớ

 

Em đi từ sớm xuân nào

Bỏ quên lại giấc chiêm bao đêm rằm

Ta về còn nửa vầng trăng

Đìu hiu phố cũ xa xăm bóng người

Chợt nghe cơn gió lưng trời

Giật mình, tưởng tiếng ai cười đâu đây

*

 

Trăng Xuân Thu

 

Trăng khuya ở lại chờ ta

Cùng nghe ấm một tiếng gà bình minh

Cùng thương giọt móc đầu cành

Sót con chim lạc bên thành xuân thu

Từ em khuất bóng sa mù

Vầng trăng ở lại mộng du với người

 

*

 

Xuân Nhớ

 

Em có mùa xuân để nhớ không

Sầu tôi năm cũ đã vô cùng

Hoa bay từ thuở còn chưa Tết

Mà trói đời nhau trong nhớ nhung

 

*

 

Hương Cỏ May

 

Thôi em còn lại gì đâu

Áo xanh thời cũ gọi sầu cố nhân

Một lần lỡ hết mùa xuân

Giấc mơ xưa đã ngoài tầm với tay

Nhớ em năm tháng hao gầy

Lung linh mãi nhánh cỏ may dịu dàng

 

*

 

Chiều Ngoại Ô

 

Đường chiều nắng đỏ rưng rưng

Một con diều giấy lưng chừng trời xanh

Không còn em, chẳng còn anh

Dăm con dốc nhỏ chênh vênh nỗi sầu

Một mình biết nhớ về đâu

Hai hàng cổ thụ cúi đầu xót xa

*

 

Dấu Xuân Xưa

 

Một ngày nào đó trong cuộc đời

Một nơi nào đó bên dòng sông

Cho ta trở lại vườn thơ dại

Hái cho nhau một đóa xuân hồng

 

Vai em rạo rực lá vàng khô

Môi em ngây ngất nắng say mùa

Nụ hôn cuồn cuộn dòng sông cũ

Dào dạt trong ta những bến bờ

 

Chiều tới sao hôm trong mắt người

Soi dòng sông lụa sáng ngời trôi

Và cơn gió thổi mùa xuân cũ

Đi mãi cùng ta tới cuối trời

 

Đâu rồi, nơi ta từng hẹn hò

Vai em, môi em, vườn xuân xưa

Vườn thơ dại với lòng ngây dại

Biền biệt chia xa, mùa gọi mùa

 

Một ngày nào đó trong cuộc đời

Một nơi nào đó bên dòng sông

Chiều nay mưa bay ai trở lại

Đóa xuân hồng xưa chờ ta không"

 

*

 

Mùa Xuân Cùng Ta Lay Gọi Nhau

 

Tưởng tượng một đại dương

Sáng láng trên trang giấy

Em tới nhé người thương

Đã tới giờ lên đường

Mùa xuân đang vẫy gọi

 

Từ giã những đắng cay mòn mỏi

Thuyền ta sẽ căng buồm ra khơi

Gió nam trả lại ta tiếng cười

Muối biển trả lại ta thể xác

 

Và ta trả cho nhau rạo rực

Nụ hôn như anh từng hôn em

Đầy ắp từ mạch máu lập xuân

Mới mẻ từ da thịt nguyên đán

 

Và thể xác lại nồng nàn thức giấc

Mùa xuân cùng ta lay gọi nhau

Em nghe không trời đất rì rào

Đêm xuân nào cũng là đêm thứ nhất (*)

 

(*) Thơ Trần Dạ Từ

*

 

Nụ Hôn Mừng Tuổi

 

Hôn em năm tháng mặn nồng

Nụ hoa với nụ môi hồng sang xuân

Mắt em nghìn đợt trầm luân

Chớp đôi mi, lại như gần như xa

 

Hôn em nguyên đán mượt mà

Rượu trời với rượu lòng ta ngọt ngào

Theo nhau tới ngọn quế đào

Oan tình đến thác kiếp sau còn chờ

 

Kiếp sau nào biết bao giờ

Lưng trời nhật thực mịt mờ cát bay

Hôn em biết sáng xuân này

Mừng nhau trọn kiếp đắng cay ngọt bùi

 

*

 

Cuối Năm Về San Diego

 

Về San Diego, chiều cuối năm

Nghe đồi thông rì rào hạnh phúc

Bờ bãi xa một dạ khúc buồn

Cơn gió biển, thì thầm giá buốt

 

Về San Diego, xe lên đèo

Dốc cao những ngậm ngùi rực rỡ

Đừng giận hờn, nụ hoa dấu yêu

Xuân sẽ tới và hoa sẽ nở

 

Về San Diego, xe đổ dốc

Canh bạc đời ta, thua trắng rồi

Lẻ loi một cánh chim gầy guộc

Hồ nước long lanh chờ mưa rơi

 

Về San Diego, xe vào phố

Về San Diego, xe qua cầu

Gió vào mưa thành cơn bão nhỏ

Chiều vào đêm và ta vào nhau.

 

*

 

San Diego và Tường Vi

 

Về San Diego, vẫn San Diego

Chiều lại chiều như bản dạ khúc buồn

Xa vời hạnh phúc trên đồi thông

Trên bãi đêm

Gió buốt

 

Về San Diego. Vẫn San Diego

Mới đó đã đầu năm

Đâu rồi con chim gầy bên song

Hai bàn tay đầy mưa

Những giọt đời tan nát

 

Về San Diego. Chiều một mình

Lung linh bông tường vi

Nỗi ngậm ngùi rực rỡ

Đồi thông xanh, mặt hồ xanh

Mắt  ai xanh

Đừng khóc.

 

Về San Diego. Về San Diego

Tiếng xe đã im

Dốc đèo đã khuất

Ôi Tường Vi, Tường Vi

Hương thơm và kỷ niệm

Ở cùng ta, trọn kiếp.

 

*

 

Tinh Cầu Sang Xuân

 

Hôn em vẫn nụ xuân hồng

Đỉnh non gió sớm, đầu sông mây chiều

Nụ hôn ngày tháng chắt chiu

Thành giông bão đẩy ngọn triều ra khơi

 

Hôn em một nu, một đời

Kết bao oan khổ nên lời yêu thương

Nụ đời ta, đóa vô thường

Qua đi rớt lại chút hương tình sầu

 

Hôn em dù đáy mộ sâu

Vẫn đầy ắp một tinh cầu sang xuân.

 

 

Nguyễn Khắc Nhân

 

*

 

Di Cảo Thơ Đặng Tường Vi Yêu Thương

Nguyễn Khắc Nhân và bằng hữu sưu tập - ấn hành

Tháng Sáu, 2006.

 

Ấn phí

Mười lăm mỹ kim

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy năm làm lính trên rừng Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Theo những dòng kinh dừa nước mọc Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát Bên cốc men nồng chếnh chống say
Ngọn nến này con thắp cho cha Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Anh cũng biết ngày đi là mất mát Chút tình riêng gởi lại mắt sầu em
Ra đi làm chứng cho lịch sử Ra đi làm chứng cho ngày mai
Ngày xưa ấy tôi thường đi khắp xóm Ngủ lơ mơ bên gốc ổi trâm bầu
ba mươi năm, những ngày dài biệt xứ ta đến đây với nổi sầu lê thê
xin khóc giùm cho quê hương yêu dấu ba mươi năm, vẫn tang tóc nhục hèn
Gío thổi ta đi ngàn vạn dặm Bỗng dưng hào khí dậy Qui Nhơn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.