Hôm nay,  

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

29/11/200900:00:00(Xem: 2691)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Lặng Thầm

Dẫu không là thoáng đợi chờ
Đêm mưa bụi rắc thẫn thờ vào nhau
Tựa hồ ngỡ giấc chiêm bao
Bàn tay giờ đã xanh xao tuổi gầy

Vết xưa sỏi đá nào hay
Lặng thầm em một màu mây ấm nồng
Người xưa tặng vết thương lòng
Bão xin đừng thốc buốt dòng thi ca

Bóng người mờ mịt nẻo xa
Kìa trăng vằng vặc phù hoa cõi người.

D.T.V.

*

Như Lá Thu Phai

Ta như những lá mùa thu
Rơi trên thảm cỏ xa mù dấu chân
Sương thu đọng chút ngại ngần
Long lanh trên lá lìa cành rơi mau
Ta như bấc lụn, dầu hao
Dốc tim tỏa sáng biết bao đêm dài
Cạn khô những tháng cùng ngày
Hai vai gánh hết đọa đầy dương gian
Tình yêu dây đứt lìa đàn
Bản tình ca.... Cũng dở dang một đời
Sông Ngân ngăn cách nhau rồi
Chia tay thủa ấy trả lời hẹn xưa
Lòng ta như những giọt mưa
Giọt rơi phố vắng- giọt đưa đến người!
Là ai.... đâu đó bên trời
Là ta, như lá thu phai cuối mùa
Sao không là gió vui đùa"
Reo trên ngọn sóng ru bờ cát xa
Sao ta vẫn lại là ta"
Để buồn thiêm thiếp gối hoa đêm dài

Thanh Thuỷ

*

Viết Cho Chị Hai

Chị năm nay đã ngoài bảy mươi
Vẫn luôn buồn nhớ giữa cuộc đời
Biết bao vết khắc hằn năm tháng
Lờ lững bước đời chậm chậm trôi…

Chị hai mươi tuổi em lên năm
Thằng út dễ thương, chị ẵm bồng
Giặt giũ áo quần lo tắm rửa
Tình chị cho em thật ấm nồng!

Tuổi chị lớn dần trong chinh chiến
Điêu tàn khói lửa khắp muôn nơi
Chị đành bỏ học trong buồn tiếc
Phụ mẹ, trông em, chuyện đổi dời…

Những ngày thơ ấu em bên chị
Năm tháng êm đềm lặng lẽ trôi
Ngày em từ giã vào quân ngũ
Chị đứng trông theo mắt ngậm ngùi…

Mấy năm sương gió vui đời lính
Thỉnh thoảng trong năm nghỉ phép về
Chị nấu thức ăn em thường thích
Ân cần thăm hỏi bụi đường mê…

Chị nấu canh chua đầu cá Gún
Lá me non, cà, giá, ngò om
Con Rạm chị đem rang đường muối
Buổi cơm chiều, khói quyện hoàng hôn.

Em nhớ những ngày cờ tơi tả
Nhà mình đông đủ nhưng buồn hiu
Giặc đã về đây thì hoa lá
Cũng úa tàn theo vệt nắng chiều…!

Tám năm lao nhục em về lại
Nhà cửa im lìm, tơ nhện giăng
Ảnh ba thờ cạnh bên ông nội
Khổ cực đâu màng tiếng thở than…

Đổi đời tiền bạc ơ thờ lắm
Chị mua củi chẻ bán qua ngày
Điện dầu eo hẹp, nhà tăm tối
Tiếng muỗi vo ve suốt canh dài!
Gạo mua ăn đủ đã là vui
Rau luộc làm canh- trắng ý đời
Chút cá kho, mẹ nhường, chị nhịn
Đổi đời- đời cũng héo nụ cười!

Chị tiễn em đi về đất hứa
Giọt dài, giọt vắn, chị ôm em


Ở trong đôi mắt- Tình chan chứa
Lòng chị thương em, ngọt dịu mềm…

Thỉnh thoảng bên trời xa đất lạ
Chị gửi thư gói trọn ý tình
Chị kể chuyện nhà buồn vắng vẻ
Chầm chậm đời trôi vẫn một mình

Chị ơi! Đất lạ lòng em vẫn
Nhớ nát lòng thương chuyện cửa nhà
Thương chị tuổi già hay bệnh họan
Muốn về thăm chị… vẫn đường xa.

Chị hiểu giùm em cảnh rẽ phân
Ngập ngừng lối cũ biết bao lần
Cờ vẫn đỏ trời em khó bước
Muốn về thăm chị mãi phân vân…

Thương em chị hiểu giùm cho nhé
Đất lạ em thương chị thật nhiều

Thy Lan Thảo

*

Lá Thu

Thu rơi lá rụng ngập tràn
Liệu khi lá biến bạc vàng có vui
Cũng là vàng lá đấy thôi,
Mà sao xếp đống ngậm ngùi tiếc thu.

Tìm trong bóng lá lời ru
Còn đâu mây trắng, nắng đu cánh cò
Nỗi niềm dâu bể giằng co
Quê hương một thoáng… Tơ vò bao đêm…

Nhớ xưa lá rụng bên thềm
Hanh heo đôi lứa cho thêm dẻo lòng
Nhớ đàn con nhỏ trông mong
Vắng cha đến lớp, chẳng hòng đón đưa.

Mẹ già sáng nắng chiều mưa,
Gầy vai vợ quảy bốn mùa gió sương
Bước chân xa cuối dặm đường
Giữa mùa vàng rụng… càng thương ngập lòng.

Minh Trí

*

Người Năm Cũ

Sáng nay ra phố gặp người quen,
Nhìn thật lâu mà chẳng nhớ tên,
Em cười: Chung lớp hồi Trung Học,
Năm sáu lăm. Mà sao anh quên"

A! Thì ra cô gái chung đường,
Tóc thề óng ả, lả lơi buông,
Áo em rất trắng bay trong gió,
Đã có một thời ta trộm thương.

Em lại cười: Răng khểnh thật duyên,
Hàng mi chớp nhẹ xuyến xao tim.
Ơi! Người năm cũ! Người năm cũ!
Năm sáu lăm. Mà sao ta quên!

Ta hỏi thăm gia cảnh bây giờ.
Em buồn: Ở vậy! Nhớ ngày qua,
Chồng em chết trên đường di tản,
Hễ nhắc là đau! Tựa giấc mơ.

Đi Subway đến chỗ Phố Tàu,
Hai người im lặng bước bên nhau,
Cuộc đời ta cũng tình dang dở,
Duyên phận mỗi người ai biết đâu.

Ta mời em một bữa cơm trưa,
Ngồi ăn cùng nhắc chuyện ngày xưa,
Đủ nghe ấm cả đời xa xứ,
Từ giã nhau mà thoáng mộng mơ.

Ta chúc em an tịnh cõi lòng,
Cuộc đời em ạ! Chỉ hư không.
Hãy vui với những gì đang có.
Quá khứ vùi chôn. Khỏi nặng lòng.

Hoàng Yến

*

Còn Có Vần Thơ

Biết là... còn có vần thơ
Còn luôn cả một chút chờ... phải không"

Đường đời vạn nẻo mênh mông
Mình cùng Ta lại ngược dòng, hai nơi.

Tình xa... Xa lắm Người ơi
Làm sao tìm lại một thời nhớ quên"

Còn thơ và nỗi buồn tênh
Ta đem vá víu dệt nên đôi vần...

Có đâu... tiền kiếp nợ nần
Mà ray rức mãi những lần xuyến xao.

Biết là... ta mãi không nhau
Cũng đành gom chút sắc màu... tìm vui.

Tú Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người đẹp Keira Knightley hợp tác cùng đạo diễn Noah Baumbach
NSW: CHIẾN DỊCH CHỤP HÌNH TỐC ĐỘ
Tôi và mấy anh kia, cũng đều bàng hoàng đờ cả người ra
Kết quả của phiên xử ngày 18/3/2010 vừa qua về vụ án “người mẹ giết hại 6 đứa con sơ sinh của chính mình”
Việt Nam hỡi, ôi, nưả phần thế kỷ Đã mệt nhoài trong hận tủi đau thương
Cách đây vài tuần, Tổng Tư Lệnh Cảnh Sát Victoria, ông Simon Overland, đã phải thừa nhận rằng, vẫn còn có nạn kỳ thị trong lực lượng cảnh sát
Trong vài lần trao đổi những câu chuyện thường xảy ra trong cộng đồng, Thảo Hiền được nghe nhiều người đề cập đến vấn đề sống chung ngoài hôn nhân
Nhiều người chắc còn nhớ là chúng ta đã làm như thế hồi 1971, và đã để lỡ mất cơ hội
Trên bục gỗ, Frère đang viết, đang giảng bài, giọng trầm ấm thao thao


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.