Hôm nay,  

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

08/11/200900:00:00(Xem: 2851)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Đừng Nhìn Như Thế Hỡi Em

Đừng nhìn như thế hỡi em
E chừng mắt sóng nhấn chìm cơn mơ
Trời mê đắm đất hững hờ
Chênh chao hai ngả xô bờ gió lay
Đếm nhầm mấy đốt ngón tay
Thiếu thừa bù lấp cọng ngày chia đêm

Đừng nhìn như thế hỡi em
Tỉnh say mấy kiếp tình thêm bận lòng
Không dưng lá cũng lên ngồng
Thụ hương cho mắt vẽ vòng cho môi
Sông đâu mà chẳng lở bồi
Nên chi ta bước trụt trồi tháng năm

Tại vì con mắt lá răm
Tại vì bữa ấy soi săm... tại vì...
Em rằng nào có can chi
Trái tim mắc cạn thôi thì... buông tay
Buộc thêm một nét lông mày
Thì ra ta đã lưu đày... mắt em!

Đức Tiên

*

Từ Em Lục Bát Bước Ra

Từ em lục bát bước ra
Bốn phương trời cứ tưởng xa lại gần .......
Lẽ gì một chữ tương thân
Về chiều một tiếng cố nhân có buồn"
Ấy ai chớp bể mưa nguồn
Nghe câu lục bát tưởng muôn quê nhà
Ca dao thắm nụ hoa cà
Người về ví thử đôi ta cùng về
Có buồn chi nữa sơn khê
Con diều ai thả trên đê trước nhà
Sáo diều bay bổng chiều tà
Mùa hè nghe đã đêm ngà ngà say
Trao nhau một cái nắm tay
Thì thôi lại nhớ những ngày cuối thu
Nghe trong bụi trúc chim gù
Ngô đồng mấy lá sương mù mịt xa
Từ em lục bát bước ra
Hạ huyền có thấy trăng tà mái tây
Chiều sương thoảng trận heo may
Có vì thương nhớ mà bay vội vàng
Chao ôi hai tiếng quê làng
Mà sao đường dọc lối ngang bộn bề
Người về có nhớ trăng thề
Nhớ cơn gió trước bay về Hàn Giang
Có nghe hoa cúc vội vàng
Rơi trên lối nhớ đôi hàng về thăm

Huệ Thu

*

Tiếng Ru Đêm

À ơi con hãy ngủ đi
Hồn nhiên mộng thắm xin về cùng con
Ru con, con ngủ cho ngon
Mẹ ngồi nhìn cánh môi non mỉm cười
Thương con mẹ hát à ơi
Lời ru mẹ thoáng ngậm ngùi trong đêm
Long lanh như giọt lệ mềm
Giọt dài, giọt ngắn lại thêm giọt đầy
Giọt nào lên mắt mẹ cay
Giọt nào cho cuộc đời này đơn côi
Giọt nào cho tiếng con cười
Cho con khôn lớn nên người mai sau
Ru con, con ngủ cho mau
Lời ru mẹ bỗng nhiệm màu trong đêm
Môi xinh, con mỉm cười hiền
Mẹ nghe bao nỗi muộn phiền bay cao…
Niềm vui lòng mẹ dạt dào
Đời cay đắng thế bỗng sao ngọt bùi
Thương con mẹ hát à ơi
Lời ru mẹ thoáng rạng ngời bình minh

Ngủ ngon, con chớ giật mình!…

Ngô Minh Hằng

*

Tương Tư

Nhớ em, đêm mớ gọi tên
Vợ nghe dựng dậy bắt đền cả đêm
Em à em- càng nhớ thêm
Tóc tơ ai nỡ để mềm lòng nhau…

Thy Lan Thảo

*

Lá Thu Vàng

Mưa Thu hiu hắt lạnh buồn,
Chi ly cả một trời thương bẽ bàng,
Lá vàng rơi ngập ngoài sân,
Đếm bao nhiêu lá bấy lần nhớ nhung,
Đã không đi trọn đường chung,
Người về phương ấy điệp trùng cách ngăn,
Còn yêu mà gọi cố nhân!

Hoàng Yến

*

Người...

Ta thấy trái điạ cầu tươi hẳn lại
Và bình minh rực rỡ cũng nhiều thêm
Cõi thiên hà ngay cả giữa trời đêm
Cũng rạng rỡ muôn tinh cầu lấp lánh…

Ta đã thấy vườn lòng tươi từng cánh
Trái tim buồn, héo úa đã nhiều năm
Bỗng hồi sinh và nảy lộc đơm bông
Ươm trái ngọt từ khi người hiển hiện!

Người là ai và từ đâu người đến
Mà lòng người cầm giữ mảnh lòng ta"""
Mà tình người làm xao xuyến hồn hoa
Cho ta ước một chân trời xanh ngát!

Ta, khách lữ hành, người là bóng mát
Trên chặng đường thiên lý bước cô đơn
Trong tim ta chất ngất những đau buồn
Tan nát cả, thêm nỗi hờn vong quốc!

Gần nửa cuộc đời miệt mài xuôi ngược
Trắng đôi tay, tim ướt lệ đau buồn
Nhịp thời gian là những tiếng kêu thương
Xé nát cả mảnh linh hồn lưu lạc

Lệ đã cạn, má hồng xưa đã nhạt
Hơn lúc nào, ta ước một bình yên
Hơn lúc nào, ta ước được rằng quên
Những phiền toái kiếp lạc loài đơn bạc

Ôi, có phải người sẽ là bóng mát
Cho ta nương, đi nốt quãng đường thừa
Hay chỉ là một thoáng bóng mây mưa
Rồi để lại con đường thêm nóng rát"

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Về Qua Lối Cũ

về qua lối cũ
kỷ niệm phủ rêu
hương xưa người cũ
chợt vướng ngang chiều

về qua lối cũ
lá uá rụng đầy
võ vàng năm tháng
người giờ có hay"

về qua lối cũ
tím biếc khoảng trời
đan xen thương hận
trong chiều mưa rơi

về qua lối cũ
ghập ghềnh trái tim
tròng trành nỗi nhớ
bước dài lặng im

về qua lối cũ
dù người nơi đâu
mong rằng sẽ có
đôi lần nhớ nhau

về qua lối cũ
người ơi! ngươi ơi!
tên người thầm gọi
mưa rơi.... mưa rơi.......

HT

*

Xin Hãy Viết......

Hãy viết cho em một chữ “chờ”
Đêm về em dệt mộng làm thơ
để thiên thu đợi bên khung cửa
ngắm ánh trăng vàng soi bóng mơ

Hãy viết cho em một chữ “yêu”
để ngày tháng đợi nhớ thương nhiều
để trong giờ toán em ngồi tính
cộng mãi, nhân hoài cũng bấy nhiêu

Hãy viết cho em một chữ “mong”
nhắc em luôn giữ mãi bên lòng
mở con tim đón ân tình mãi
để tháng ngày dài em vẫn trông

Hãy chọn cùng em một lối “về”
thời gian mòn mỏi kéo lê thê
thương anh đuôi mắt hằn nhung nhớ
xin vẹn tình ta những ước thề

Thu Giang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người đẹp Keira Knightley hợp tác cùng đạo diễn Noah Baumbach
NSW: CHIẾN DỊCH CHỤP HÌNH TỐC ĐỘ
Tôi và mấy anh kia, cũng đều bàng hoàng đờ cả người ra
Kết quả của phiên xử ngày 18/3/2010 vừa qua về vụ án “người mẹ giết hại 6 đứa con sơ sinh của chính mình”
Việt Nam hỡi, ôi, nưả phần thế kỷ Đã mệt nhoài trong hận tủi đau thương
Cách đây vài tuần, Tổng Tư Lệnh Cảnh Sát Victoria, ông Simon Overland, đã phải thừa nhận rằng, vẫn còn có nạn kỳ thị trong lực lượng cảnh sát
Trong vài lần trao đổi những câu chuyện thường xảy ra trong cộng đồng, Thảo Hiền được nghe nhiều người đề cập đến vấn đề sống chung ngoài hôn nhân
Nhiều người chắc còn nhớ là chúng ta đã làm như thế hồi 1971, và đã để lỡ mất cơ hội
Trên bục gỗ, Frère đang viết, đang giảng bài, giọng trầm ấm thao thao


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.