Hôm nay,  

Thơ Thơ

02/06/200300:00:00(Xem: 9408)
Thu

Thu chan mấy giọt ướp men đời
Mau rót hoàng hoa keœo ý vơi...
Trúc bạch Tây Hồ lay ánh biếc
Buồm nâu Đông Hải quyện dòng khơi...
Đón thơ năm cũ về trên ngõ
Nghe mộng ngày xanh trổ khắp nơi
Thu thấm hương thu mờ nét bút
Liễu buông tơ liễu đẹp muôn vời!

Liễu Thuận Khanh

*

Hương Thu

Họa bài “Thu” của nghĩa đệ Liễu Thuận Khanh

Qua giọt thu chan thắm mộng đời!
Tình xưa muôn nhớ chuyện đầy vơi...
Ba Vì - Tam Đảo ngời mây bạc
Bạch Hổ - Đà Giang luyến bể khơi
Thương độ chim trời, tung vạn hướng
Mừng nay trăng nước đẹp đôi nơi
Chắt chiu từng cánh hoa mùa cũ
Đượm chất hương quê ấm tuyệt vời!

Đan Phụng

*

Hồi Tưửng

Mưa dầm tươi tốt mấy mầm dưa
Xưa vào chuyện cũ, nói sao vừa"
Lau dòng lệ tiễn, lòng giao cảm
Vừa mê chợt thoáng, độ về mưa
Sao ứa lệ nhòa, xưa áo tím"
Ngó dại tình si, ngại gió lùa
Môi tình vương vấn, mình tôi mãi
Mưa sang viễn xứ, nỗi mang xưa.

Trương Minh Hòa

*

Chỉ Còn Trái Tim

(Riêng tặng K.V. và các bạn yêu thơ Strathfield)

Trước sau một trái tim này,
Thương em phải chịu đắng cay đủ điều.
....
Song the thấp thoáng dáng Kiều,
Gần xa nô nức dập dìu yến oanh (*)
Từ khi em nói yêu anh,
Đời tôi như thể bức tranh muôn màu.
Có sông, có núi, có cầu,
Dưới trăng hai đứa chụm đầu nhỏ to.
Tình mình đẹp tựa bài thơ,
Như chàng Hậu-Nghệ... giấc mơ chị Hằng.
Ước lên Cung Quảng một lần,
Mơ duyên kỳ ngộ, chẳng cần lợi danh.
Từ khi em nói... xa anh,
Giấc mơ...ác mộng! Bức tranh...không hồn!
Vui chi! Ruột héo gan mòn"
Đời như mất hết, chỉ còn trái tim.

Việt Nhi

(*) Phỏng theo ý thơ trong truyện Kiều của Nguyễn Du

*

Một chuyến Giã Từ

Cảm tác một chiều đông - để tặng cho những ai trong từng chuyến giã từ

Tối hôm nay
Đang ngồi trên máy bay
Động cơ chuyển
Tôi biết mình đã giã từ một chuyến
Đường lên máy bay như lên đò vĩ tuyến
Bóng tối ơi đừng lưu luyến đêm dài
Người phi tiêu đang ra dấu một hai
Nương cánh sắt lăn quay trên sạn đạo
Tôi nhắm mắt nghe gì không diễm ảo!
Tôi mơ màng nhưng có thấy gì đâu!
Bóng tối chìm sâu
Vang động tinh cầu
Cánh sắt vẫn lao mình vun vút tới
Bồng bềnh mây gọi
Lơ lưœng trăng sao
Còn không tay vẫy tay chào
Còn không ai hỡi nao nao dạ sầu
Ngày qua rồi lại qua mau
Nào ai nắm được sắc màu thời gian"
Người về góp nhặt ly tan
Người đi rơi rụng cung đàn biệt ly
Qua cầu xin chận nước đi!
Thâu canh xin chận trăng nhô đỉnh đầu!
Nước ơi đừng vội qua cầu!
Trăng ơi đừng vội đêm thâu chưa tàn!
Trời đất mênh mang
Tôi thu mình trong góc nhỏ
Biển gọi mây ngàn
Tôi cỡi sóng vượt đi
Cung đàn nghe tiếng biệt ly
Tâm tư nghe tiếng lỡ thì thời gian
Tiếc không một tiếng gọi"
Buồn không một lời chào"
Giữa phút giây đang tới
Quay lộn cả trăng sao
Người đi về đến nơi nào
Người quay mạnh bước mà sao khóc thầm
Nghe quay quắt dập dồn hơi thử
Nghe nghẹn ngào khép mử giọt khô
Mà sao sóng vỗ tràn bờ"
Mà sao nặng trĩu hững hờ bước đi
Mỗi ly biệt, biệt ly là thế đó!
Phút biệt ly tìm lại khó muôn vàn
Nếu biết vầy tôi không vội bước ngang
Nhìn lặng lẽ cho tới khi mờ lối
Thời gian đi không đợi
Thời gian đến không chờ
Một khi đà vụt tới
Đành chấp nhận trơ vơ
Nước đi hai ngả còn chờ
Sông đi hai ngả còn mơ cuối dòng
Người đi thôi thế là xong
Người về thôi thế buồn không đêm dài
Đưa tay tìm bắt nhạt phai
Một tan hợp nữa cũng dài tháng năm!

Mặc Giang

*

Mấy Vòng Phù Du

Em đưa anh đến nghĩa trang
Mắt đầy ăm ắp hai hàng lệ rơi
Thôi từ đây nhé, anh ơi!
Thiên thu chôn chặt một đời tài hoa!
Ngoài lần vải liệm này ra
Một quan tài với nhạt nhòa huyệt sâu ...
Anh ơi, còn có gì đâu"
May chăng là đám cỏ sầu mà thôi!
Nắng mưa anh trả lại đời


Dối gian cũng trả lại người thế nhân
Nhưng hồn em với ái ân
Thì anh gom hết ân cần đem đi!!!
Đằm đằm giọt lệ trên mi
Lòng em sóng nổi, vọng đi trăm miền!
Tàn rồi, một cánh hoa duyên
Chìm rồi anh, một chiếc thuyền sang sông!
Đưa tay níu áo quan chồng
Thấy trong đáy huyệt mấy vòng phù du!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

NÓI VỚI CÁC NGƯƠI

Ra đây chớ trưng ảnh Hồ
Chớ treo cờ Cộng nhi nhô trêu người
Những người gần hết phận đời
Khóc thân nhân, xác rã rời biển sâu;
Những người tỵ nạn Á, Âu,
Mỹ, Phi, Úc đã nuốt sầu sống thêm
Vết thương lòng vẫn còn rêm
Đừng khơi uất hận để xem... vết thù
Không Thuyền Nhân cũng Cựu Tù
Không Bảy Lăm cũng bao thu thương Nhà
Thương, vì tình người Quốc Gia
Các ngươi thiên Cộng: đứng xa coi chừng!
Đến gần, dù có ăn xin
Cà hôi, trứng thối... chưa nhìn thấy sao"
Mượn áo nghệ sĩ rêu rao
Nếu về, ở lại! Đã vào, chớ ra!
Bày trò "Quốc Cộng một nhà"
Thử về hầu Cộng mà pha đỏ-vàng
"Cam cam, hồng hồng" oang oang
Bẩn tai Người đã, hồn oan, thác VỀ

Ý Nga

*

ĐI ĐÂU"

Người ra đi chưa đúng độ phong trần
Đầu bạc chửa" Tình sâu đầy phiền muộn

Bao người vui có được mấy người buồn
Lòng vẫn ước nửa đời xin làm lại
Về nơi đây mong uống nước trên nguồn
Này phố thị, lạnh lùng thôi để đấy.

Trăng xanh xao co ro đường dốc lạ
Mái nhà ai chìm khuất ánh sương mù
Hơi đá tảng quyện tình đêm buông thả
Một linh hồn chờ nắng gột rong rêu.

Tháng Sáu đưa mưa bụi xám khung trời
Lòng cứ hỏi vì đâu sương tóc điểm
Mảnh hình hài sao lại chóng điêu tàn
Ngày tháng rũ cuộc tình chưa trả hết

Trời bắùt đọa vì yêu không đúng chỗ
Dặm ngàn xa vẫn nhạt đắng cơn sầu
Tay chẳng gặp hơi sương lầm hơi thở
Lá cùng hoa cợt nhã mộng ban đầu.

Em về không" Cho tỏ ánh trăng mờ
Rừng thức dậy xôn xao ngàn cây ngủ
Đừng để tôi đan những nỗi hững hờ
Giăng bắt mãi giòng đời hư hao cũ

Kiến An

*

Vệt Nắng Hoàng Hôn

Xin màn đêm dừng lại
Để vệt nắng hoàng hôn
Không là tay chào cuối
Vĩnh biệt người cô đơn.

Ta nhận là tưœ tội
Bội bạc Tình-Trên-Cao
Vong ân nghĩa em gái
Bản án đã xét trao.

Pháp trường buổi hoàng hôn
Còn đủ nắng chiều hôm
Đốt thiêu hồn vọng động
Soi lối về Cội Nguồn.

Xin màn đêm ngủ quên
Bên lề xa lộ mộng
Để vệt nắng chiều hiền
Chiếm thêm khoảng đời trống.

Xin màn đêm chậm lại
Để vệt nắng hoàng hôn
Không là ân huệ cuối
Của phát súng tình buồn.

Lưu Thái Dzo

*

Sợi Dây Chuyền Tượng Phật

Thuử con mười sáu mười lăm
Mẹ đi lễ Phật nguyện cầu cho con
Bao nhiêu ước nguyện vuông tròn
Mai này thi cưœ điểm son danh đầu
Mưa chiều nắng sớm giãi dầu
Chắt chiu tiện tặn mua quà cho con
Mảnh vườn dưới mái trăng non
Con theo nước lớn, nước ròng mà chơi
Thả bè theo bạn mà bơi
Chuồn chuồn cắn rún cả đời cũng xong
Hành quân lội ruộng băng đồng
Qua bao con rạch bao sông miệt mài
Nhớ lời mẹ dặn con hoài
Dây chuyền tượng Phật tháng ngày con đeo
Dù cho đời lính hiểm nghèo
Lá bùa hộ mạng vẫn theo bên mình
Ngày con làm keœ tù binh
Con giao tượng lại mẹ gìn giữ cho
Chốn rừng khỉ rái cò ho
Tù đày đói khát chẳng no phận mình
Một ngày con được phóng sinh
Mẹ trao con lại tượng hình năm xưa
Niềm vui chưa trọn chia lìa
Xa vòng tay mẹ một khuya lên đường
Lần này con vượt đại dương
Còn hơn ử lại đoạn trường tả tơi
Mẹ ơi, tượng đã mất rồi
Cho lần vượt biển trong đời của con
Thuyền nhân là miếng mồi ngon
Con đành mất tượng cứu con, cứu người
Nhớ về một thuử đôi mươi
Món quà tượng Phật tươi cười mẹ cho
Cháu bà đời mới thơm tho
Tìm dây tượng Phật mà cho con mình
Một vòng nhân nghĩa thâm tình
Thấy con mà nhớ bóng hình mẹ xưa
Lòng ta thương mấy cho vừa.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thời gian gần đây, một vài nơi trong cộng đồng người Việt hải ngoại có tổ chức những cuộc quyên góp, nhằm giúp đỡ những nạn nhân, từ chính sách bán dân đi làm lao nô của CSVN qua chiêu bài "lạo động xuất khẩu và hôn nhân nước ngoài". Đây cũng chính là một vấn đề tế nhị và nhạy cảm, khiến
ÚC ĐẠI LỢI: Khoảng hai phần ba cử tri tỏ ra không thiết tha với sự cắt giảm thuế lớn nhất trong nhiều thập niên qua, và nói rằng họ muốn số tiền thặng dư này được chi tiêu cho các dịch vụ công cộng. Điều này đã giúp Lao Động dẫn trước Chính phủ trong thời gian sau khi bản dự thảo ngân sách được công bố.
ÚC ĐẠI LỢI: Hai tuần lễ sau khi thử thách hãi hùng của họ chấm dứt, trong một cuộc phỏng vấn được trình chiếu buổi tối Chủ nhật trên đài truyền hình số 9, hai thợ mỏ Todd Russell và Brant Webb cho biết họ có một kế hoạch thoát hiểm rất quyết liệt. Trong bóng tối dầy đặc của “hầm mộ” sâu dưới mặt đất
Tưởng Giá, người ở Tế Nam , thích làm việc nghĩa, nên được người người quý mến. Vợ là Mao thị, thấy vậy, mới nhân buổi hai vợ chồng ngồi hóng gió buổi trưa, mà nói rằng: - Ôm rơm nặng bụng, nào đặng ích gì" Sao chàng lại hăng hái gánh việc người như thế" Giá mĩm cười đáp:
Đọc mấy bài tường thuật "chi tiết" về cuộc nói chuyện của nhà thơ NCT, tôi thấy rất phê vì ông đã tấn công thẳng vào cái thần tượng mê hoặc nhất của chế độ cộng sản là già Hồ. Tôi có được gặp một số người vượt biển tỵ nạn ra đi từ Bắc kỳ (Hải Phòng, Móng Cái, Hà Nội) tôi thấy họ cũng căm thù cộng sản
Viên chức nghiệm tra cái chết bất thường (State Coroner) sẽ yêu cầu Bộ trưởng Quốc phòng, Brendan Nelson, giải thích lý do tại sao ông đã đưa ra những lời tuyên bố mâu thuẫn về Binh nhì Jacob Kovco đã chết như thế nào. Ông John Abernethy, người đang đứng đầu cuộc điều tra
Một cuộc khảo sát toàn quốc lần đầu tiên được thực hiện để xem xét sự phát triển của chứng bệnh tiểu đường và các mối đe dọa sức khỏe khác liên hệ tới chứng béo phì và cách sống không lành mạnh, cho thấy nước Úc đang ngồi trên một quả bom nổ chậm của bệnh tật và chết yểu
Mẹ ơi, đây một đóa hồng Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành Ghi đêm thức đủ năm canh Khi con trở gió ươn mình không vui Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi Nhường cho con để con tươi tuổi hồng Quản chi tháng Hạ ngày Đông Thương con mẹ biết bao công vun bồi Lớn khôn, con đã nên người
Tôi thấy thi sĩ kiêm ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện đã nói rất đúng, nếu chúng ta chỉ làm việc từ thiện không thôi, mà không chịu đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam, thì quả thật là chúng ta đang tiếp tay cho tụi tà cộng để cho chúng tiếp tục đô hộ và bần cùng hóa bà con của mình
Hai người thợ mỏ mắc nạn được giải cứu Todd Russell và Brant Webb ngày hôm qua đã nguyện sẽ thành lập một tổ chức từ thiện cho cộng đồng Beaconsfield, và nỗ lực này sẽ là ưu tiên hàng đầu của họ sau khi chỉ định người đại diện để thương lượng một thỏa thuận truyền thông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.