Hôm nay,  

Đối Tượng Của Đức Tin

09/09/200700:00:00(Xem: 5093)

Đức tin trong đạo Phật là đức tin nơi giác tính sẵn có nơi chính mình. Giác tính là khả năng giác ngộ. Ngay khi Đức Bổn Sư Thích Ca thành đạo dưới cội Bồ Đề, Ngài đã thốt lên: "Tất cả mọi chúng sanh đều có đầy đủ tính giác ngộ và từ bi ở ngay trong tâm, vậy mà không thấy, cứ để mình lặn ngụp trong sinh tử luân hồi!" Chính lời nói này đã khai mở cho chúng ta thấy đối tượng đích thực của niềm tin trong Đạo Phật.

Chính cội nguồn của giác ngộ là giác tính có sẵn trong từng mỗi chúng ta. Và Đức Phật là người đã khai mở giác tính ấy nơi người một cách viên mãn. Là đệ tử của Phật, học hỏi và hành tập theo phương pháp Phật dạy, chính là chúng ta đang khai mở giác tính nơi chính bản thân mình. Do đó, đối tượng của đức tin trong Đạo Phật phải là một cái gì có thật, một cái gì ta có thể tiếp xúc và kiểm chứng được. Đức Phật không muốn ta tin vào một đấng thần linh hay một nguyên lý siêu hình trừu tượng nào cả. Con người sống không có niềm tin tức là sẽ sống một cuộc sống vô trách nhiệm, sống với một nếp sống bừa bãi và chính đó là một nguyên nhân đưa con người tự tàn phá lấy cơ thể của mình, của tâm hồn mình, của gia đình mình, và của cả xã hội mình.

Giáo Pháp của Đức Thế tôn dạy cho chúng ta có thể thực nghiệm một cách thiết thực ngay bây giờ và chính trong cuộc sống hiện tại và ở đây, có tác dụng hướng thượng, không có gì thần bí mơ hồ. Những điều Đức Phật dạy có tính cách thiết thực, khoa học, có thể tiếp xúc trắc nghiệm. Niềm tin phát khởi từ nơi tâm của chúng ta và chính giáo pháp của Đức Thế Tôn chỉ giúp cho chúng ta phát hiện niềm tin ấy. Và một khi niềm tin được phát hiện, thì ta sẽ có trong ta một nguồn năng lượng mới tuyệt vời, giúp ta sẽ có cuộc sống vui tươi, hạnh phúc ngay trong hiện tại, chúng ta sẽ  biết làm thế nào để bảo vệ thân thể của  chúng ta, của tâm hồn chúng ta, của gia đình chúng ta, của xã hội chúng ta, và như vậy đời sống của chúng ta bắt đầu có một ý nghĩa.

Đức tin là nguồn năng lượng tối thiết cho chúng ta trên con đường học hỏi, hành trí , tu tập để chuyển hóa thân tâm và kể cả trên bước đường hành đạo phụng sự chúng sinh chính niềm tin nơi giác tính sẵn có nơi chíng chúng ta là xác định khả năng giác ngộ và giải thoát ở nơi tự  bản thân thúng ta. Đó là cái đẹp nhất, lành thiện nhất, chân thật nhất, là con đường duy nhất đưa tới hạnh phúc và giải thoát cho mình và cho tất cả mọi người trong xã hội. Chúng ta đã là người Phật tử, nghĩa là người thực nghiệm những lời dạy của Đức Thế Tôn trong cuộc sống và có thể nói Đạo Phật là một cách sống, bởi vì, sống là một nghệ thuật, học hỏi, tu tập hành trì giáo pháp Phật dạy vào cuộc sống là một nghệ thuật. Đó là sự chuyển hóa tạo ra hạnh phúc cho mình và cho mọi người. Trong sự thực tập nghệ thuật tạo dựng hạnh phúc, đương nhiên ta phải có một niềm tin và một cái gì cao đẹp, phù hợp với sự thật, thánh thiện, làm nền tảng cho hạnh phúc thật sự và lâu dài. Niềm tin mà ta có thể sờ mó, tiếp xúc, thể nghiệm ngay trong cuộc sống hiện tại bây giờ và ở nơi đây. Thí dụ: khi ta bắt đầu tập thở có ý thức, tức là ngay giây phút ấy ta đã tiếp xúc với chánh niệm và chính chánh niệm đưa ta ta tới cái nhìn, cái thấy sáng tỏ ra. Cái nhìn thấy sáng tỏ ra ấy chính là sự giác ngộ mà căn nguyên của sự giác ngộ là giác tính sẵn có trong ta vậy. Và như vậy, chánh niệm và Tuệ giác là những gì có thực và tiếp xúc được.

Do đó đối tượng của đức tin là ngũ giới, vì chính giới là hoa trái của sự thực tập nếp sống chánh niệm tức là hành trí giới pháp một cách miên mật, cũng là biểu lộ niềm kính tin nơi ba ngôi báo PHẬT, PHÁP và TĂNG. Và chính khi ta hành trì năm giới tức là thực tập nghệ thuật sống để đem lại hạnh phúc và an lạc cho chính ta và cho mọi người. Giới bảo hộ cho  thân và tâm ta không sa lạc vào hầm hố của tà kiến và là hạnh chính. Vì vậy Giới là đối tượng của Niềm Tin của người Phật tử chúng ta. Từ niềm tin hành trì giới pháp đưa lại sự siêng năng cần mẫn hăng hái giúp ta có nếp sống chánh niệm để đi đến sư chuyên tam chú ý và phát hiện ra cái thấy Tuệ giác và chính Tuệ giác lại làm cho niềm tin mỗi ngày một lớn mạnh vững chắc hơn, nghĩa là TÍN- TẤN-NIÊM -ĐỊNH- TUỆ là năm nguồn năng lượng bắt buộc phải có trong ta, nếu ta muốn đạt được thành công trên con đườn tu học, thực tập, chuyển hóa để có được an lạc và hạnh phúc chân thực- Nếp sống chánh niệm đem lại cho ta chế ngự được sự tham ưu ở đời, là nền tảng của hạnh phúc- Hạnh phúc của từng cá nhân là nền tảng để tạo dựng hoà bình thế giới- mà muốn mang lại hòa bình cho mọi người thì ngay trong bản thân mỗi chúng ta phải có an lạc. Thực tập nếp sống chánh niệm là thực tập dừng lại để ý thức về những điều ta đang  nghĩ và đang làm. Chính vì thế, năm giới đối với người Phật tử chúng ta rất cần thiết và vô cùng quan trọng trên con đường tu tập và chuyển hóa, nên chúng ta luôn ý thức được những khổ đau do sự sát hại gây ra, luôn ý thức được những khổ đau do sự lường gạt, trộm cướp, bất công xã hội gây ra, luôn ý thức được những khổ đau do thói tà dâm gây ra, luôn ý thức được những do lời nói thiếu thiếu ngây thật, thêu dệt, hiểm ác gây ra, luôn ý thức được những khổ đau do sự xử dụng rượu chè , ma túy gây ra. Một khi đã ý thức được những nguyên nhân gây ra khổ đau, phiền não tức là người Phat Tử đã trở về với nếp sống chánh niệm, mà đã trở về được với nếp sống chánh niệm tức là đã trở về với chơn tâm Phật tánh sẵn có trong mỗi con người chúng ta và chính giây phút đó là phút giây chúng ta thật sự sống trong an bình và hạnh phúc vậy.

Đối tượng của đức tin chính là tin nơi khả năng giác ngộ và giải thoát tự nơi bản thân của nỗi chúng ta. Đức thế tôn từng dạy: "Ta là Phật đã thành, chúng con là Phật sẽ thành." Qua lời dạy ấy ta đã biết mình là ai và phải làm gì trong cuộc sống hiện hữu. Sự sống luôn sinh động và mầu nhiệm trong từng phút giây và con người chân thật luôn có mặt Từ bi, trí tuệ, giải thoát luôn có mặt trong mỗi con người chúng ta, nhưng vì bi đám mây mù của vô minh khổ đau, phiền não trói buoột, vọng tưởng che khuất, những ý niệm thiệt hơn, xấu tốt, những cảm xúc buồn vui, thương ghét, giận hờn..v..v. như những bóng tối phủ vây, chỉ cần ánh sáng chánh niệm được thắp lên, thì tất cả được hòa tan trong chân trời trí tuệ. Bát Nhã, một khi Trí Tuệ có mặt thì vọng tưởng lắng xuống và tâm thể thênh thang hiển lộ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong cương vị của một cá nhân, một người học sử và hiểu rõ tầm quan trọng của lịch sử, ngày Tết tôi nghĩ về sự mất mát của lịch sử, của kinh nghiệm, của trí ức. Thành vậy nên dịp Tết này tôi thành tâm kêu gọi mọi người quan tâm đến lịch sử và hãy kể hoặc viết lại lịch sử của mình hầu góp phần duy trì lịch sử cho thế hệ mai sau cũng như góp phần dệt nên một bức tranh lịch sử Việt Nam và con người Việt Nam đa dạng và phong phú hơn những gì đang có trong sách sử.
Dụ Am Ngâm Lục của Phan Huy Ích, sách III Dật Thi Lược Toản viết từ năm 1791 đến 1796. Những bài thơ làm dưới thời vua Quang Trung, Thật là quý báu những bài thơ nói lên tấm lòng bao dung độ lượng vua Quang Trung
Hình tượng ba con khỉ: con thì dùng tay che hai mắt, con thì dùng tay bịt hai tai và con thì dùng tay bịt miệng lại…đã nói lên sự khôn ngoan của người biết giữ lễ. Đây là một phương châm xử thế: Không nhìn những việc gì xấu, không nghe những lời nói xấu, không nói điều xấu xa đê tiện.
Có lẽ trong mỗi người Việt chúng ta, ký ức thời thơ ấu thường là những bức tranh sống động nhiều màu sắc, nhất là trong các ngày Tết. Nhắc đến thủa bé, nỗi nhớ trong tôi bỗng trở nên dịu dàng. Hình ảnh ngày nào tuy không rõ nét, nhưng tôi biết ấy là những kỷ niệm đẹp.
Tuồng Kiều Nôm chúng ta có đây cũng gồm 3 hồi. Mỗi hồi trên dưới sáu mươi trang viết tay, khổ lớn, như A4, đủ để diễn trong một buổi hát độ 2 giờ. Nhìn chung văn chương lưu loát, đi theo đúng diễn biến
Một di sản văn hóa độc đáo của dân tộc Việt Nam vừa được Viện Việt Học trình bày trước công chúng: ấn hành tác phẩm “Tuồng Kim Vân Kiều: Truyện Kiều ở Nam Kỳ Lục Tỉnh” (Hồi 1/3) vừa được Giáo sư Nguyễn Văn Sâm phiên âm và giới thiệu
ông Phat Vu ứng cử vào chức Thị Trưởng; Samantha Bao Anh Nguyen tranh cử vào ghế nghị viên thành phố trong đơn vị đang do nghị viên Kimberly Hồ nắm giữ.
Thức chờ năm mới gió đượm hương trà nửa khuya tóc trắng một đời sắp qua. Anh ghi vào giấy lời Kinh rất xưa mời em đọc lại cất bước qua bờ.
Thư Viện Anh Quốc tại thủ đô London đang tổ chức cuộc triển lãm khám phá các nguồn gốc của truyền thống tâm linh Phật Giáo, cung cấp tia sáng rọi vào các nền tảng lịch sử và triết học của Phật Giáo, và nghĩ về mối liên quan giáo pháp tiếp tục duy trì tới ngày nay đối với hàng trăm triệu tín đồ trên khắp thế giới, theo bản tin của www.buddhistdoor.net
Sau gần 4 tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, chúng tôi đáp xuống phi trường Casablanca ở Maroc vào buổi chiều thứ sáu của một tháng tư buồn bã. Anh Taj, người Maroc, đón chúng tôi tại phi trường và cũng sẽ là người hướng dẫn viên trong chuyến du lịch ở Maroc kỳ này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.