Hôm nay,  

Lặng Lẽ Ra Đi

02/03/202011:43:00(Xem: 6217)

Hôm nay Thứ Bảy, 29-2-2020.  Một ngày đặc biệt. Bốn năm dương lịch mới có một lần nhuận.  Với tôi, hôm nay, cũng là một ngày đặc biệt. Tôi được môt người bạn trẻ, đưa đến chùa Liên Hoa, Houston, dự lễ truy điệu hòa thượng Quảng Độ.  


Người bạn trẻ nói rất đơn giản.  Một người 45 năm can trường, liên tục tranh đấu bất bạo độmg.  Chịu đựng tù đày, gian khổ. Vì tự do tôn giáo. Dân chủ nhân quyền.  Cho đất nước. Cho toàn dân. Một người khí phách. Đầy đủ bi, trí, dũng.  Hãy đến vinh danh Thầy. Bạn trẻ nói ngắn gọn. Với tôi, thật chí lý.


Sau năm 1982, những buổi sáng Chủ nhật, tôi chở Mẹ tôi đến Thanh Minh Thiền Viện để nghe Thầy giảng.  Tôi được nghe theo. Chúng nó lấp ló quanh đây. Thầy vẫn tự tin, khoan thai, bình thản, từ tốn, nhẹ nhàng, vui tươi, hiền hậu.  Hình ảnh còn đậm nét trong trí nhớ.

 

Rồi Thầy bị bắt giam lần nữa. Vẫn bền gan vững chí.  Vẫn lặng lẽ bất khuất. Không sợ hãi. Không khuất phục.  Không than van. Sau nhà tù nhỏ, đến nhà tù lớn. Thầy bị quản thúc.  Cô lập suốt đời. Không được liên lạc với ai. Ở giữa Sài Gòn đông đúc.  Một mình. Như Phan Châu Trinh. Một mình ngoài Côn Lôn. Số phận hai nhà tranh đấu bất bạo động của hai chế độ khá giống nhau.  Can trường như nhau. Pháp chẳng làm gì Phan Châu Trinh. Nhưng không cho Phan Châu Trinh làm gì. Chúng cũng chẳng làm gì Thầy. Nhưng không cho Thầy làm gì.  Phan Châu Trinh ra nước ngoài đòi hỏi dân quyền. Thầy ở lại trong nước tranh đấu dân chủ. Lịch sử Việt Nam sẽ ghi nhận. Chiến sĩ bất bạo động thứ hai sau Phan Châu Trinh là Thích Quảng Độ.


Đứng đầu sóng ngọn gió.  Thầy nhứt định không đưa Giáo hội vào tay quốc doanh.  Ông Gandhi sống với người Anh văn minh. Đối xử theo pháp luật.  Nếu ông Gandhi ở với chúng. Lũ côn đồ gian ác. Không biết ông Gandhi có đủ sức chịu đựng như Thầy hay không?


Chỉ tới cuối cùng.  Khi đã đi hết một vòng.  Sinh, lão, bệnh, tử. Thầy dừng lại.  Nhiều người thương tiếc. Tương lai sẽ ra sao. Quỷ sứ thì mửng. Nhưng chúng vẫn sợ. Phá rối tang lễ. 


Nhìn hình Thầy đi vào thiên thu.  Thầy vẫn bình thản. Vẫn an nhiên.  Khi chết cũng như khi sống. Bỗng nhiên tôi nhớ đến 4 câu thơ của Alfred de Vigny, xin tạm ghi lại ý nghĩa: “Rên rỉ, khóc than, cầu xin đều là hèn nhát / Hãy thi hành một cách cương nghị nhiệm vụ lâu dài và nặng nề của bạn / Trên con đường mà Số phận đã đưa đẩy bạn đi. / Rồi sau đó, như tôi đây, đau đớn và chết không nói năng chi.”  (Nguyên văn: “Gémir, pleurer, prier est également lâche / Fais énergiquement ta longue et lourde tâche / Dans la voie où le Sort a voulu t'appeler. / Puis après, comme moi, souffre et meurs sans parler.”)


Vâng, Thầy không rên rỉ, chẳng than van.  Tranh đấu đến sức cùng lực kiệt. Rồi lặng lẽ ra đi.  Trở về cõi Phật. Không nói năng chi. Hậu sự đơn giản.  Theo đức người xưa ...

 

Kính vĩnh biệt Thầy.  Vị anh hùng bất bạo động.

TRẦN GIA PHỤNG

(Houston - Texas)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thị Trường Chứng Khoán Dow Jones đã gia tăng gần 1,300 điểm hôm Thứ Hai khi các chứng khoán bùng nổ trở lại sau 7 ngày tụt giốc trên hy vọng rằng các ngân hàng trung ương sẽ hành động để bảo vệ kinh tế toàn cầu khỏi ảnh hưởng của dịch bệnh vi khuẩn corona.
Bắc Hàn đã bắn 2 phi đạn liên lục địa tầm ngắn trong cuộc thử vũ khí đầu tiên của năm mới.
Tôi ưu sầu khi nghe tin gần đây Đức Đệ Ngũ Tăng Thống của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Thích Quảng Độ, đã từ trần tại Việt Nam. Tôi xin cầu nguyện cho bậc huynh trưởng tinh thần của chúng ta và xin gửi lời phân ưu đến với nhiều môn đồ pháp chúng của ngài.
6 người đã thiệt mạng tại tiểu bang Washington khi Hoa Kỳ vật lộn với hơn 100 trường hợp bị lây vi khuẩn corona, theo bản tin của CNN cho biết hôm Thứ Hai, 2 tháng 3.
Vào đêm trước ngày Super Tuesday bầu cử sơ bộ 3 tháng 3, Thượng Nghị Sĩ Amy Klobuchar kết thúc cuộc vận động tranh cư tổng thống của bà và được cho biết sẽ ủng hộ cựu Phó Tổng Thống Joe Biden, theo bản tin của Yahoo cho biết hôm 2 tháng 3.
Tại Trung Cộng, một lần nữa có 42 người chết vì bệnh phổi. Cho đến nay, 2912 người ở China đại lục đã trở thành nạn nhân của virus corona mới lạ. Theo Ủy ban Y tế Bắc Kinh, 202 ca nhiễm mới đã được thêm vào trên toàn quốc, nâng tổng số bệnh được chẩn đoán ở Trung Cộng lên hơn 80.000. Tuy nhiên, theo thông tin chính thức, hơn một nửa số người bị bệnh kể từ khi virus bùng phát đã được chữa khỏi.
Ngày 24/02/2020, Phát biểu khai mạc cuộc họp báo (1) về COVID-19 của TGĐ Tổ chức Y tế Thế giới WHO, Tedros Adhanom Ghebreyesus, chấm dứt bằng lời kêu gọi: Đây là một mối đe dọa chung. Chúng ta chỉ có thể đối mặt với nó khi cùng nhau hợp sức, và chúng ta cũng chỉ có thể cùng nhau thắng nó.
Có thể có nhiều người bị lây corona tại tiểu bang Washington hơn các viên chức nhận ra. Đó là một kết luận của phân tích di truyền cho rằng vi khuẩn mới có theẻ đã và đang lây lan khắp tiểu bang trong vòng 6 tuầnmà không được phát hiện. Nếu là thật, thì có nghĩa là có thể hang trăm trường hợp không được chẩn đoán trong vùng này.
Ứng cử viên TT Đảng Dân Chủ Pete Buttigieg đã kết thúc cuộc vận động tranh cử tổng thống vào tối Chủ Nhật, theo tin của CNN cho biết vào Chủ Nhật, 1 tháng 3.
Vào chiều ngày Thứ Bảy 29/02/2020, tại quán E Patisserie Café (Garden Grove), đã có buổi họp mặt thân hữu trong cộng đồng Little Saigon để giới thiệu, ra mắt tổ chức phi lợi nhuận Rise.
Vi khuẩn corona đã bắt đầu tại Trung Quốc nhiều tháng trước, và kể từ đó, vi khuẩn này – và nỗi sợ hãi về nó – đã lây lan khắp thế giới, theo ký giả y tế của Đài CBS News là Bác Sĩ Janathan LaPook cho biết trong bài viết trên trang mạng của đài này vào Chủ Nhật, 1 tháng 3 năm 2020.
Hôm 25 tháng 2 năm 2019, P.T.T Vũ Vũ Đức Đam (người đứng đầu ban chỉ đạo quốc gia phòng chống dịch bệnh) tuyên bố: “Tất cả 16 bệnh nhân nhiễm virus viêm phổi cấp COVID - 19 đã được chữa khỏi và Việt Nam đã kiểm soát được dịch bệnh.”
Thổ Nhĩ Kỳ đã bắn hạ 2 chiến đấu cơ của Syria hôm Chủ Nhật khi họ tăng cường hành động quân sự tại miền bắc Syria.
Trong cuộc sống hằng ngày đôi khi chúng ta quên tuốt luốt là vô số vi khuẩn và virus đang rình rập quanh ta chờ có dịp để lây nhiễm và tấn công... Bàn tay thường là trung gian đem mầm bệnh vào người.
Sang tới nhiệm kỳ 2 của Thủ tướng Malcolm Fraser, chính sách về người tị nạn Đông Dương mới được mang ra Quốc Hội tranh luận và đến gần cuối năm 1978 mới được ban hành.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.