Hôm nay,  

Hiếu

22/08/202015:12:00(Xem: 8824)

 

Thời nay mà còn nói đến chữ “hiếu” sẽ có người cho là cổ hủ, lỗi thời. Kỳ thực, đạo hiếu, đạo làm con (1) thời xưa đã bị chê là lỗi thời theo sự xuống trào, mất ảnh hưởng của Việt-Nho từ giữa thế kỷ 19 rồi, không phải đợi đến ngày nay.

Nhưng điểm cốt lõi của hiếu thì thời nào cũng còn giá trị. Có thể người ta dị ứng với chữ “hiếu” thôi, chứ đổi thành “thương,” thành “kính yêu,” thì không ai phủ nhận. Con cái nào lại chẳng thương, chẳng kính cha mẹ! Vậy, đừng kêu gọi hiếu nữa, mà hãy lấy chất liệu thương yêu, kính trọng đó ra mà tiếp xử với cha mẹ. Làm được như thế thì đông phương hay tây phương, tình cảm của con cái dành cho cha mẹ vẫn luôn là gương đẹp để soi, đồng thời rọi chiếu vào gia đình, xã hội chung quanh.

Chỉ có điều là tình cảm kính yêu ấy được bộc lộ như thế nào. Thương, không thể chỉ nói suông bằng lời. Không thể cứ mơ mộng như con nít quấn quýt bên cha mẹ, chỉ cần biết thương là đủ rồi, không cần phải làm bổn phận chi hết (2). Thương không phải là bổn phận, nhưng để biểu lộ tình thương thì phải có hành động. Con cái tây phương hay đông phương khác gì nhau đâu: thương cha mẹ thì phải làm điều gì đó để cha mẹ an tâm, hạnh phúc, hãnh diện... về sự trưởng thành (từ nhân thể đến nhân cách) của đứa con mà mình sinh ra và nuôi dạy bao năm trường. Ở những xứ sở có quỹ an sinh xã hội dành cho người già, và trẻ nhỏ đã được huấn luyện tính tự lập trước khi đến tuổi thành niên, có thể cha mẹ chẳng đòi hỏi gì nơi sự chu cấp, phụng dưỡng từ con cái; nhưng trong tâm lý tình cảm tự nhiên, cha mẹ nào lại không mong có sự thương yêu, kính trọng, chăm sóc, thậm chí chỉ thăm hỏi từ những đứa con! Thương yêu, chăm sóc ấy là hành động, không phải là chữ nghĩa, ngôn từ suông. Lòng thương ấy mới có thể gắn kết tình cảm thiêng liêng của gia đình, làm chất liệu nền tảng tác động vào xã hội. Xã hội không có tình thương là một xã hội rời rạc, phân rã, khó có thể thành tựu được những mục tiêu công ích và lý tưởng chung.

Người hành đạo, dù là đạo nào, đi vào cuộc đời không phải vì lợi ích bản thân, gia đình, mà trên hết phải vì lợi ích cho số đông. Có thể có những trường hợp ngoại lệ của một cá nhân bất kính với cha mẹ, không làm nên tích sự gì trong gia đình, mà lại thành công ở mặt nào đó ngoài xã hội. Nhưng sự thành công của một người thiếu vắng tình thương, thiếu sự tôn kính, biết ơn đối với cha mẹ, thì thành công ấy cũng chỉ là thành công nhỏ nhoi, tô bồi cho bản ngã và lợi ích cá nhân, không thể nào là một sự thành công vẻ vang, mang lại an vui, phúc lạc cho toàn thể. Không thương, không kính, không một lần nghĩ ơn cha mẹ, thì đừng nói chuyện thương ai, cứu giúp ai.

Cho nên, vẫn cứ phải nói tới nói lui về một thứ tình cảm thiêng liêng, rất đẹp, không bao giờ lỗi thời, đó là niềm thương kính dành cho cha mẹ. Chữ hiếu: lỗi thời; kêu gọi con cái phải báo hiếu đền ơn cha mẹ: lỗi thời; tạm cho là như vậy. Nhưng tình cha, tình mẹ, như suối nguồn từ non cao chảy về, là bất tận. Bất tận thì không bao giờ lỗi thời.

Chúng ta đã biết phải làm gì đối với cha mẹ, dù có hay không có sự yêu cầu: hãy thương kính và làm gì đó để biểu hiện niềm thương kính ấy khi cha mẹ còn sống; đừng để mai sau, một lúc nào đó trong đời, ôm lòng hối hận đã chưa bày tỏ trọn vẹn tình cảm của mình như bao nhiêu người con khác trong quá khứ, vì cứ nghĩ “hiếu” là lỗi thời.

California, ngày 22 tháng 8 năm 2020

Vĩnh Hảo

www.vinhhao.info

 

_________

 

(1)               “Công cha như núi Thái sơn/Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra/Một lòng thờ mẹ kính cha/Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con,” hoặc “Thờ cha kính mẹ hết lòng/Ấy là chữ Hiếu, dạy trong luân thường...” ca dao tục ngữ Việt.

(2)               “Mà có tình thương là có đủ hết rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát nước thì uống. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ...” (Bông Hồng Cài Áo, của Nhất Hạnh, 1962).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo một nghiên cứu mới của các nhà khoa học tại Phòng Thí Nghiệm Quốc Gia Los Alamos, các nhà khoa học đã xác định được một giống mới của vi khuẩn corona đã khống chế trên toàn thế giới và dường như dễ lây truyền hơn các phiên bản lan truyền trong những ngày đầu của đại dịch COVID-19.
Lây lan cộng đồng của vi khuẩn corona tại California bắt đầu trong một tiệm làm móng, theo Thống Đốc Gavin Newsom cho biết hôm Thứ Năm, 7 tháng 5, trong khi các tiểu bang khác cho phép những thợ làm móng tay móng chân tái mở cửa. Newsom đã tuyên bố kế hoạch 4 giai đoạn để tái mở cửa nền kinh tế tiểu bang bắt đầu vào Thứ Sáu, 8 tháng 5. Không giống một số tiểu bang khác đã tuyên bố việc tái mở cửa, các tiệm nail salons tại California sẽ không được phép tái mở cửa cho đến giai đoạn 3 của tiểu bang. Hiện nay đang chuyển từ giai đoạn 1 sang giai đoạn 2. “Toàn bộ việc này bắt đầu tại tiểu bang California, việc lây lan cộng đồng, trong một tiệm nail salon,” theo Newsom cho biết trong cuộc họp báo. “Tôi rất lo về điều đó.”
Một thành viên của Hải Quân Hoa Kỳ là người phục vụ như một trong những người phục vụ riêng của TT Trump đã thử nghiệm với dương tính vi khuẩn corona, theo CNN có được thông tin hôm Thứ Năm, 7 tháng 5, làm tăng quan ngại về khả năng Tổng Thống bị lây vi khuẩn. Những người phục vụ là các thành viên của đơn vị quân đội ưu tú đã tận tâm với Bạch Ốc và công việc thường rất gần với Tổng Thống và gia đình của ông. Ông Trump buồn phiền khi ông được thông tin hôm Thứ Tư rằng người phục vụ đã thử nghiệm dương tính, theo một nguồn tin nói với CNN, và ông sau đó đã thử nghiệm trở lại bởi bác sĩ của Bạch Ốc.
Một cư dân thành phố San Francisco đã đối diện với việc sách nhiễu chống người gốc Á trong khi dẫn chó đi bộ đã lên tiếng, thúc giục những người làm chứng tình trạng bài ngoại như vậy thì hãy ra tay giúp đỡ. Amanda Law, 36 tuổi, sinh viên cao học tại Đại Học San Francisco State University, nói rằng cô lúc đó đi gần Đường Great Highway vào tháng trước khi một người phụ nữ đến gần cô để hỏi tại sao cô không ở trong nhà. Law nói với NBC Asian America rằng cô đã ghi hình lại sự kiện để bảo vệ.
Trung Cộng ngày càng biểu lộ tham vọng cưỡng chiếm Biển Đông mà cụ thể và mới nhất là tin từ Cơ Quan Phòng Vệ Đài Loan cho biết TC có thể đang tính toán lập vùng nhận dạng phòng không để kiểm soát không lưu trên vùng Biển Đông, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 7 tháng 5 năm 2020.
SACRAMENTO, CA— Trong 23 năm qua, Tiếng Nói Phụ Huynh (Parent Voices), một tổ chức do phụ huynh phát động và điều hành, đấu tranh cho việc chăm sóc trẻ em với giá phải chăng và dễ tiếp cận, đã đến thăm Tòa nhà Quốc hội vào “Ngày Nhân Danh Trẻ Em” để lên tiếng hỗ trợ cho việc chăm sóc trẻ em thay mặt cho các gia đình lao động. Tuy nhiên, giữa đại dịch COVID- 19, Tổ chức Tiếng Nói Phụ Huynh (Parent Voices) đã tổ chức sự kiện Nhân Danh Đời Sống Trẻ Em (Stand for Children Live) đầu tiên, một hội nghị qua mạng, vào thứ Tư, ngày 6 tháng 5 lúc 3:00 chiều giờ miền Tây. Ngoài việc tuân thủ mọi sắc lệnh của Thống đốc Tiếp-Tục-Ở Nhà (Stay-at-Home), sự kiện này giúp người dân California tham gia dễ dàng hơn bao giờ hết và tạo sự khác biệt về sức khỏe và sự an toàn của trẻ em California và gia đình của các em.
Bắt đầu từ Thứ Sáu, ngày 8 tháng Năm, tất cả các sân tennis và bóng ném (handball court), thuộc tại Thành phố Garden Grove sẽ mở lại nhưng với những giới hạn của giữ khoảng cách xã hội (social distancing.) Việc mở lại một phần các công viên sau khi Thống đốc Gavin Newson triển khai Giai đoạn 2 quá trình phục hồi kinh tế bằng cách mở lại các doanh nghiệp và không gian công cộng có nguy cơ rủi ro thấp (low-risk businesses) dự kiến sẽ bắt đầu vào Thứ Sáu này.
Khảo cứu của Gs Javier Espinosa (Rochester Institute of Technology in America) cho biết là ông chồng quá lệ thuộc vào bà vợ về tình cảm, tinh thần và về thể xác. Vợ (VN) được xem như là người chăm sóc chồng (caregiver). Trăm việc nhỏ lớn đều do một tay vợ già quán xuyến, lo hết và nắm hết. Từ việc con cái, nhà cửa ngăn nắp, sạch sẽ, tiền bạc dành dụm, bảo vệ hạnh phúc gia đình, canh giữ, kiểm soát ông chồng khỏi bị bà khác sớt đi mất… Chồng quá ỷ lại vào vợ cho nên khi bả chết bất thình lình thì ông bị chới với, stress tột độ, mất người săn sóc nên ảnh hưởng đến sức khỏe. Thường một thời gian ngắn sau thì ổng cũng lót tót theo bả về bên kia thế giới.
Trận Điện Biên Phủ kết thúc vào hôm 7 tháng 5 năm 1954. Sáu mươi năm đã qua nhưng dư âm chiến thắng, nghe chừng, vẫn còn âm vang khắp chốn. Tại một góc phố, ở Hà Nội, có bảng tên đường Điện Biên Phủ – cùng với đôi dòng chú thích đính kèm – ghi rõ nét tự hào và hãnh diện: Niềm tự hào và hãnh diện này, tiếc thay, đã không nhận được sự đồng tình chia sẻ bởi tất cả mọi người. Nguyễn Khải là một trong những người như thế: “Một dân tộc đã làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ mà mặt người dân nám đen, mắt nhìn ngơ ngác, đi đứng long rom như một kẻ bại trận.”
Từ vụ dịch Vũ hán do Coronavirus gây ra, phát tán cùng khắp, người ta nhận thấy Bắc kinh đang mạnh dạng áp dụng đường lối ngoại giao rất «thiếu ngoại giao», tức không biết giử lễ độ tối thiểu vì họ cho đó là chánh sách ngoại giao mới của nước lớn để khẳng định vị thế của kẻ sắp làm bá chủ thế giới. Thứ ngoại giao này trong gần đây có dịp thể hiện khá rõ nét qua thái độ và lời nói của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung quốc Zhao Lijian khi ông ta nói lấy được Coronavirus là do quân đội Mỹ đem tới Vũ hán.
Theo hướng dẫn đã đưa ra bởi Thống Đốc Gavin Newsom, các viên chức Quận Los Angeles hôm Thứ Tư, 6 tháng 5 đã công bố kế hoạch từng bước của chính họ để tái mở cửa một phần bắt đầu vào cuối tuần này. “Lệnh sức khỏe sẽ chỉ cho phép việc đặt hàng và tới lấy đối với ngành bán lẻ, và việc mua sắm bên trong tiệm vẫn còn chưa mở cửa,” theo Giám Sát Viên Quận Los Angeles Kathryn Barger tuyên bố hôm Thứ Tư. Đánh dấu tiến trình Giai Đoạn 2 bắt đầu vào ngày 8 tháng 5, lịch trình dành cho các cơ sở kinh doanh “không quan trọng” như tiệm sách, bán hoa, tiệm bán đồ chơi, quần áo và đồ thể thao và tiệm bán âm nhạc có thể đặt hàng và tới lấy trực tiếp từ khách hàng.
Hàng triệu mặt nạ bảo vệ dự định tới California trong tuần này như một phần của cuộc mua bán trị giá 1 tỉ đô la của tiểu bang với một công ty TQ đã bị đình hoãn, theo Thống Đốc Gavin Newsom cho biết hôm Thứ Tư, 6 tháng 5, theo bản tin AP. Thống đốc nói rằng các mặt nạ N95 được làm bởi công ty BYD, một công ty sản xuất xe hơi điện với một nhà máy sản xuất tại California, bị đình trong tiến trình chứng nhận của liên bang. Ông đã không giải thích thêm, và văn phòng của thống đốc cũng không trả lời yêu cầu cho biết thêm về thông tin này.
Một y tá người Mỹ gốc Á Châu đang đi trên một tàu điện ngầm tại New York hôm Chủ Nhật khi một ngưiờ đàn ông đến gần và nói ra lời kỳ thị, theo cảnh sát nói với NBC News. Theo cảnh sát, người đàn ông đã dùng cổ tay và vai kẹp lấy người y tá và cố đẩy người y tá ra khỏi tàu điện. “Nè thằng Trung Quốc kia, mày bị truyền nhiễm rồi,” người đàn ông nói thế, theo cảnh sát cho biết. “Mày cần tới xe khác. Tao sẽ đánh chết thằng TQ này.” Người y tá cỡ 30 tuổi đã không bị thương và từ chối việc chăm sóc y tế, theo NBC News, trong khi nghi can nọ đã bỏ chạy.
Một người chủ tiệm thẩm mỹ tại Texas đang ngồi tù vì mở cửa cơ sở kinh doanh của bà sớm và vi phạm sắc lệnh hành pháp phải ở trong nhà của thống đốc để chận sự lây lan của vi khuẩn corona, theo bản tin của CNN cho biết hôm Thứ Tư, 6 tháng 5. Shelley Luther đã được nhìn thấy xuất hiện trong tòa án dân sự và tội hình hôm Thứ Ba tại thành phố Dallas vì bất chấp lệnh hạn chế tạm thời cấm bà ấy hoạt động kinh doanh, là tiệm Salon A la Mode, theo hồ sơ tòa án cho biết. Kết quả, Chánh Án Tòa Địa Hạt Dân Sự Dallas là Eric Moyé đã ra lệnh bà Luther ngồi tù 7 ngày và nạp tiền phạt $500 cho mỗi ngày mà cửa tiệm thẩm mỹ còn mở cửa.
Hôm nay, Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg (D-Orange County), Chủ tịch Ủy ban Thượng viện về Bầu cử và Sửa đổi Hiến pháp, cùng Dân Biểu Marc Berman (D-Menlo Park), Chủ tịch Ủy ban Hạ viện về Bầu cử và Tái phân bổ, vừa công bổ gói Dự luật (SB423 và AB860) nhằm bảo vệ sức khỏe cộng đồng và quyền bầu cử trước cuộc Tổng Tuyển Cử 2020 sẽ xảy ra trong bối cảnh đầy lo ngại của đại dịch COVID-19.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.