Hôm nay,  

Lan Man Giáp Tết

11/02/202123:59:00(Xem: 4278)
  
HINH CHO BAI LAN MAN GIAP TET
Hình minh họa

Đối với tôi, không có con giáp nào hợp lý trong cuộc đời mình, bởi vì sự thật chẳng ai lựa chọn được rủi may trong số phận khi sanh ra, tất cả chỉ là ngẫu nhiên, đứa trẻ ra đời năm nào thì cầm tinh con vật đó như một mặc định từ thời xa xưa của ông bà, nhưng không có nghĩa vận hạn phải bị dính dáng suốt đời tới con giáp mà không ai biết chính xác ra sao Người ta còn xem Tử Vi để đoán trước tương lai giàu nghèo của đứa bé. Sao không “tâm sinh tướng” mà phải phụ thuộc ‘tướng sinh tâm”?  nghĩa là dạy đứa nhỏ sống thiện lương để cuộc sống nó tốt hơn là coi bói mơ hồ gieo cho nó tánh ỷ dựa “ con vua thì được làm vua ...”

Theo phong tục Việt Nam, hay chính xác hơn là bị Hán hóa từ ngàn năm Bắc thuộc mà ngày Tết dân mình hay theo cách tính 12 con giáp, Tý Sửu Dần Mẹo….kèm theo can chi Giáp Ẩt Bính Đinh...Cứ thế mà thay đổi hàng năm theo vòng tròn bất tận, Và mỗi năm người ta nhắc đến tên một con vật trong 12 con giáp đó, Người Mỹ thực tế hơn, họ chỉ biết có Birthday để kỷ niệm ngày sinh của mình, họ coi Lunar  New Year như Tết của Tàu và Chinese zodiac animal như con vật biểu tượng trong con giáp của năm đó, người Việt ở khắp nơi ăn Tết âm lịch cũng bị đánh đồng như người Tàu, thậm chí ra đường đôi khi cũng bị Mỹ hỏi “ Bộ mày là người Tàu hả? “ họ không phân biệt được Nhật ,Hàn , Việt, Miên, nếu không nghe tiếng nói khác nhau, cứ dân Châu Á da vàng mũi tẹt là Tàu tuốt. Thật tình cũng thấy khó chịu khi bị gom chung như vậy.

Năm nay Tết Tân Sửu, tôi sẽ không để ý tới nó nếu chẳng tình cờ thấy hình con trâu vẽ bằng bút chì mà anh bạn đưa lên Facebook, ánh mắt nó buồn hiu hắt y như con trâu bị bắn chết trong trại tù Huy Khiêm hơn 30 năm trước, ánh mắt tuyệt vọng thất thần của nó khi ngã xuống đã ám ảnh tôi tới bây giờ, nhắc lại vẫn thấy nao lòng

Trước Tết mấy ngày, người ta cột con trâu trong khu nhà bếp dự định sẽ làm thịt cho tù nhân ăn, có “chất tươi” bồi dưỡng sau cả năm chỉ toàn cơm rau muối như sự đãi ngộ của trại giam.

Khi nhát chém dứt dạt vào chân trước của con trâu gần lặt lìa thì nó rống lên dữ dội và bứt dây bỏ chạy vòng vòng trong sân trại với sự đau đớn tột cùng, cả đám người hò hét đuổi theo, nhưng không ai dám đến gần khi nhìn cặp sừng hung hăng của nó, trâu và người đều mệt mỏi sau gần cả giờ chạy đuổi, nó lết vào khu nhà nữ ờ góc cuối cùng của khu trại thì tất cả chúng tôi đều vào nhà đóng cửa lại vì sợ nó nổi điên mà báng bậy, tôi ôm thằng con lại cửa sổ nhìn ra sân sau, chúng tôi được phép “ cải thiện” trồng chút ít rau ở bên hè, đang mùa cải ngọt xanh mơn mởn, tôi than thầm khi thấy con trâu lừng lững đi vòng phía sau,”thôi rồi phen này tan nát mấy luống rau,” bây giờ tôi mới nhìn rõ hơn, con vật khốn khổ với cái chân trước gãy lặt lìa ròng ròng máu chảy,  cặp mắt nó như rướm lệ, con trai tôi mếu máo và tôi sắp khóc tới nơi, chúng tôi đều cảm nhận sự thất vọng tận cùng trong cái nhìn của nó, khi tiếng hò hét ngưng lại và khẩu súng được lên cò, ngay giây phút ấy tôi đã vội che mặt thằng bé không cho nó nhìn thấy cảnh tên quản giáo bắn vào đầu con vật đáng thương, nhưng mấy phát đạn khô khốc đó vẫn cứ mãi âm vang trong trái tim đau đớn của chúng tôi, thằng bé ám ảnh cái chết của con vật vì tấm lòng thiện lương trẻ nhỏ, còn tôi bị ám ảnh đau đớn vì hình dung bọn họ cũng đã bắn vào đầu chồng tôi giống y như vậy khi tuyên án tử hình. Sự liên tưởng làm trái tim tôi tan nát.

Đêm hôm đó hai mẹ con đều trằn trọc, thỉnh thoảng thằng bé lại mớ khóc, sự nhạy cảm của đứa trẻ 8 tuổi lớn lên trong tù, lần đầu tiên biết về con Trâu không phải bằng hình ảnh nó đứng trên cánh đồng bát ngát thanh bình có cánh cò thong dong trên lưng trong ánh chiều tà như mẹ thường tả cho nghe, mà lại chứng kiến hình ảnh con trâu thật thê thảm, đi có ba chân và một chân lủng lẳng máu me, điều này thật kinh khủng khi tôi đã vô tình tạo dấu ấn khắc nghiệt trong tâm trí non nớt của con trai tôi, chúng tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh đau thương này trong buổi chiều ba mươi Tết.

Năm đó trại đã đón Xuân tưng bừng với món thịt trâu hầm, ai cũng hăm hở với phần chia trong bữa cơm là miếng thịt khiêm tốn chừng 3 ngón tay trong cái thau lõng bõng nước đen thùi ,chúng tôi cũng được chia phần nhưng nhỉnh hơn mọi người một chút vì ai cũng thương tên tù nhân nhỏ nhất mà cũng duy nhất có mặt trong trại này

Thương con ốm yếu thiếu ăn, tôi xé nhỏ miếng thịt ra ép nó nhưng thằng bé nhất định ngậm miệng lại quay mặt đi, dỗ dành cách nào nó cũng không ăn, cứ đưa mắt nhìn ra cửa sổ sau hè rưng rưng,làm tôi cũng xót xa hết sức.Cuối cùng tôi phải đổi 2 phần thịt trâu lấy nhúm thịt chà bông của ai đó mới được thăm nuôi để cho thằng bé ăn cơm.

Chúng tôi đã trải qua mấy cái Tết trong thiếu thốn và cô đơn vì không có người thăm nuôi, nhưng có lẽ cái Tết đó là đau buồn nhất khi tận mắt nhìn con Trâu bị bắn vào đầu và ngã vật ra đất máu me lênh láng, lạ một điều trước khi chết con vật không hề làm dập một ngọn rau cọng cỏ sau vườn, dù người ta đã rượt đuổi dồn nó đến bước đường cùng. Một con vật dũng cảm, tôi đã nói với thằng bé như vậy.

Ngày Tết người Việt mình hay kiêng cữ đủ thứ, không được khóc lóc, không được than vãn, kẻo xui cả năm, nhà phải gạo muối đủ đầy để được sung túc suốt 12 tháng v.v Xin lỗi đã nhắc câu chuyện không vui trong mấy ngày này, nhưng con trâu đã làm tôi ám ảnh và tôi muốn chia sẻ với bạn, để mình hạn chế những món ăn ngon không cần thiết khi phải sát hại quá nhiều con vật đáng thương

Thật ra con vật nào cũng tội nghiệp khi bị giết mổ, đừng nói nó vô tri vô hồn, nó cũng biết sợ hãi, đau buồn và vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhỏ nhoi như con chim con ếch hay lớn xác như con bò con voi thì sự dã man rùng rợn của con người khi ra tay cũng giống như nhau.Người ta cứ đổ thừa “vật dưỡng nhơn” , cảnh lột da xẻ thịt khuất mắt thì ăn vẫn thấy ngon, nhưng nếu có dịp bước vào lò giết mổ rồi thì tôi chắc rằng bạn sẽ không còn cảm thấy hứng thú với dĩa thịt rất hấp dẫn thơm lừng

Hồi nhỏ ở quê , tôi thấy người ta nhậu với đặc sản miền sông nước như rùa rắn lươn ếch được chế biến rất điệu nghệ, những con vật nhỏ nhoi vùng vẫy đến tội nghiệp, con rùa còn sống họ bỏ vào nồi đầy muối hột đậy kín nắp lại, lúc đầu còn nghe tiếng rồn rột cào cấu hốt hoảng trong đó rồi im dần, tôi la như cháy nhà “ con rùa tắt thở rồi” Ai cũng cười đứa trẻ con ngây ngô, nhưng từ đó về sau,tôi không còn thích món trứng rùa béo bổ, không bao giờ lân la tới chỗ sàng nước, nơi người ta giết những con vật đáng thương, sau này họ còn làm thịt chó, mèo, khỉ hay bất cứ con gì mà họ cho là bổ dưỡng, nhậu được.Tôi đã thấy cái hủ ngâm hàng trăm mật rắn trong đó, bạn có tin loại rượu thuốc cải lão hoàn đồng này không?

Hình như sự tàn nhẫn đã tinh vi chuyên nghiệp hơn khi nó trở thành món ngon vật lạ cho rất nhiều người và sự mua bán này ngày càng phát đạt từ thôn quê đến thành thị khi món ăn đó trờ thành “ đặc sản “ trong các nhà hàng sang trọng

Ơn Trời, qua Mỹ tôi không còn thấy những loại thịt đặc sản trời thần này khi có hội PETA( People for the Ethical Treatment of Animals) của Mỹ và xa hơn nữa có WSPA của Quốc Tế. Ít ra chúng cũng được bảo vệ, được quan tâm chăm sóc và tôi nghĩ người Mỹ không bao giờ chấp nhận “ vật dưỡng nhơn” với món “hot dog giả cầy” đáng lên án này. Chó mèo là loại thú cưng của họ.

Thêm cái Tết ta ở bên Mỹ, người Việt  người Tàu dù dịch bệnh tùm lum nhưng vẫn um sùm đón Xuân trong mấy khu chợ Á Châu, tuy không rình rang như mấy năm trước nhưng vẫn có chợ hoa đầy màu sắc đào mai lan cúc chưng đầy, kẹo mứt, bánh chưng, bánh tét rộn ràng nhưng người đi chợ cũng còn thưa thớt và dĩ nhiên ai cũng đeo khẩu trang kín mít, nên khó mà biết được dung nhan các nàng Xuân dạo phố Bolsa.

Nhớ bài hát xưa " Nếu mai không nở, anh đâu biết Xuân về hay chưa".Trên vùng tôi ở, kiếm hoa mai vàng cũng hiếm như tìm lá diêu bông, được bạn gởi tặng tấm thiệp kiểu dáng rất Sài Gòn với dòng chữ mềm mại văn phong phương Nam một thời đã làm tôi cảm xúc.

 Mãi quanh quẩn trong nhà cả năm nay vì dịch COVID với nhiều lo âu, buồn chán, nên tôi lại càng không biết Xuân về hay chưa, nhưng những cánh thiệp Xuân đã làm tôi ấm áp biết bao trong cái giá lạnh của mùa Đông nước Mỹ

Cám ơn chị bạn phương xa nhắc thơ Đông Hồ

" Cánh Thiệp hoa tiên nắn nót? Giữ lòng Nguyên Đán băng trinh"

Cám ơn đòn bánh tét cô học trò vói của thầy Sâm gởi tặng . Cám ơn đã nhắc Tết quê nhà

Một năm qua với bao biến động kinh hồn, nước Mỹ chông chênh như tòa nhà cao tầng trong cơn địa chấn dữ dội,có lúc tưởng như sắp sập tới nơi. Nhưng may mắn thay người dân Mỹ có một niềm tin mạnh mẽ để bước tới, dù bạn là ai, thuộc sắc dân nào, dù bạn theo đảng phái chính trị nào đi nữa thì bạn cũng là công dân Mỹ ( trừ khi bạn từ bỏ quốc tịch để trở về nơi bạn đã ra đi) thì bạn nên yêu đất nước mà bạn và gia đình đang sinh sống ở đó, nên đặt niềm tin vào sự thật khó tin, nên hy vọng dù đã từng thất vọng, cứ nghĩ như vậy đi bạn mới cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi hoà nhập vào cuộc sống này. Người Việt ở Mỹ hay dùng từ “ đi cày” để chỉ công việc mưu sinh, dù lao động chân tay hay CEO trong văn phòng máy lạnh, họ vẫn tự nhận mình cực như Trâu khi cố gắng làm việc hết sức để vươn lên thành đạt, nhưng so ra đi cày ở Mỹ vẫn cơm no áo ấm hơn nhiều, bạn có than van cày 2-3 job cũng không đủ, bởi vì bạn cần tiền để trang trải cho gia đình bên này bên kia, bạn chấp nhận cày để có cuộc sống sung túc hơn khi được ở Mỹ, dù bạn không phải tuổi con Trâu.

Nước Mỹ sẽ qua mùa Đông ảm đạm, nắng ấm sẽ trở về, cây xanh hoa trái sẽ đâm chồi non, mầm sống sẽ hồi sinh sau một năm nghiệt ngã
Xuân Tân Sửu, Mọi người sẽ phải vất vả cày để vực dậy nền kinh tế Mỹ đang lao đao vì dịch bệnh. Tôi đặt niềm tin vào tương lai.
 
Ngọc Ánh 2/2021 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
J411. Susima Jātaka -- Cuộc sống trong nhà đầy những đau khổ. Tóm tắt: Các vị sư thảo luận về sự xuất gia vĩ đại của Bồ Tát. Đức Phật kể câu chuyện về một vị tư tế được giao cai quản một vương quốc. Ngài đã trị vì một cách trung thành cho đến khi hoàng hậu chỉ ra một sợi tóc bạc, khiến ngài từ bỏ ngai vàng và sống cuộc đời của một nhà tu khổ hạnh.
-- Tòa Bạch Ốc Chọn Được Dê Tế Thần Cho Hegseth. -- Nỗi Sợ Trong Quân Đội Hoa Kỳ Đang Gia Tăng. -- Cựu Tổng Thống Honduras Ra Tù Sau Lệnh Ân Xá Của Trump. -- Bầu Cử Tennessee: Dân Chủ Hy Vọng, Cộng Hòa Lo Ngại. -- Chính Quyền Trump Sa Thải 8 Thẩm Phán Di Trú Ở New York. -- Costco Tham Gia Đơn Kiện Trump Phải Hoàn Thuế Trước Khi TCPV Ra Phán Quyết Về Thuế Quan. -- Kristi Noem Lại Diễn Vở Cấm Các Nước ‘Tội Phạm’ Du Lịch Mỹ. -- Tỷ Phú Dell Quyên Góp $6,25 Tỷ Khuyến Khích Gia Đình Mỹ Tham Gia ‘Trump Accounts’. -- Đặc Phái Viên Witkoff và Kushner Gặp Putin Bàn Về Chấm Dứt Chiến Tranh Ukraine.
Một đời 80 năm của Sư, nói năng như Chánh pháp, im lặng như Chánh pháp. Nói hay im cũng vì Phật Pháp, vì lợi ích của số đông. Không ngại lên tiếng trước bạo quyền dù phải đối diện với án tử hình; và kham nhẫn im lặng đối với đồng đạo, tôn sư dù phải chịu bao điều tiếng thị-phi, oan ức. Có thể nói công hạnh như vậy là công hạnh của hàng Thánh giả.
- Bạn nhớ ngày mai đi bầu cho ghế Dân Biểu liên bang ở 1 hang ổ MAGA, nếu bạn cư trú ở địa hạt 7 tiểu bang Tennessee. Dấu hiệu: có thể Dân Chủ sẽ thắng đa số ở Hạ Viện 2026 - Trump đánh thuế quan, làm kinh tế TQ, Nhật, Hàn, Đài Loan co cụm, nhưng ngành sản xuất Việt, Mã, Indonesia tăng - VN: Gánh nợ Vinashin không nổi, hãng đóng tàu SBIC và 7 công ty phụ được phá sản. - Đạo diễn gốc Việt Ash Mayfair thắng giải phim Golden Peacock 2025 với phim "Skin of Youth" - Trong khi các họa sĩ Việt Nam cãi nhau về mỹ học và tiển bán tranh, 1 họa sĩ Việt (và là Linh mục) vào nhà tù Mỹ dạy vẽ. - NZ ngưng vận chuyển gói hàng bưu điện tới Mỹ vì thuế quan - Trump: đang xem xét về thẩm quyền pháp lý để thu hồi quốc tịch Mỹ đối với những người nhập cư nhập tịch bị kết án phạm tội.
- Trump Hủy Toàn Bộ Sắc Lệnh Của Biden Ký Bằng Máy Autopen - Trump Ân Xá Cựu Tổng Thống Honduras Bị Kết Án Ma Túy, Các Chuyên Gia Chống Ma Túy Kêu Trời - California: Gần 50 Xe Ở Khu Nghỉ Dưỡng Great Wolf Lodge Bị Đập Kính, Trộm Đồ - Hàng Không Hoa Kỳ Bị Gián Đoạn Trong Dịp Lễ Tạ Ơn Vì Lỗi Phần Mềm Airbus - Kyiv: Nga Oanh Tạc Dữ Dội Suốt 10 Giờ Liên Tiếp, Ít Nhất 3 Người Chết - Northwestern Trả 75 Triệu MK Để Đổi Lại Khoản Tài Trợ Liên Bang Bị Đóng Băng - Trung Đông: Chiến Dịch Quốc Tế “Free Marwan” Kêu Gọi Trả Tự Do Cho Lãnh Đạo Palestine - Rượu Pha Methanol Gây Mù Lòa Và Tử Vong – Khủng Hoảng Âm Thầm Lan Rộng - Thống Đốc West Virginia: Không Lính VBQG Nào Xin Rút Lui Sau Vụ Nổ Súng Tại D.C. - FDA Siết Chặt Quy Định Vắc-xin Sau Cáo Buộc Gây Tử Vong Cho Trẻ Em - Bắt Can Phạm Thứ Tư Trong Vụ Trộm Ngọc Báu Quốc Gia Tại Bảo Tàng Louvre - Hàng Triệu Người Cao Niên Bỏ Lỡ Hàng Tỷ MK Quyề
J401. Dasannaka Jātaka -- Sau khi hiến tặng, bố thí một thứ gì, đừng cảm thấy hối tiếc. Tóm tắt: Một vị sư đứng trước nguy cơ từ bỏ cuộc sống tu hành vì những ám ảnh dai dẳng về người vợ cũ. Để giúp ông, Đức Phật đã kể một câu chuyện về một vị vua đã gả vợ mình cho một người đàn ông khác, nhưng rồi nàng lại bỏ trốn cùng người đàn ông đó. Nhà vua rơi vào tuyệt vọng cho đến khi một người đàn ông chứng minh sự nghiêm khắc trong hành động của nhà vua bằng cách nuốt một thanh kiếm. Chứng kiến điều này, nỗi nhớ nhung vợ của nhà vua đã tan biến.
Một bài báo độc quyền của Washington Post kể rằng Bộ Trưởng Chiến Tranh Pete Hegseth đã ra lệnh giết sạch khi tấn công chiếc ghe đầu tiên vùng Caribbean, nói không để ai sống sót. Và như thế, quan chức của Trump đối mặt với 'nguy cơ pháp lý nghiêm trọng' sau khi rò rỉ 'lệnh giết sạch."
- Trump Siết Chặt Nhập Cư Sau Vụ Nổ Súng Ở D.C., Điều Thêm Vệ Binh, Ngưng Hồ Sơ Afghanistan Và Dọa Cấm Vĩnh Viễn Người Nhập Cư Từ Các Nước Nghèo. - Trump Nói Sẽ “Sớm” Mở Rộng Chiến Dịch Truy Quyét Tội Phạm Ma Túy Venezuela Trên Đất Liền. - ‘We Ain’t Buying It’: Kêu Gọi Tẩy Chay Từ Lễ Tạ Ơn Đến Cyber Monday. - Hong Kong: Số Người Chết Trong Cháy Chung Cư Cao Tầng Lên 128, Bắt Thêm 8 Người. - Trump Có Thể Công Nhận Lãnh Thổ Ukraine Bị Chiếm Là Của Nga - Cố Vấn Hàng Đầu Của Zelensky Từ Chức Vì Bê Bối Tham Nhũng. - Đài Loan Bổ Nhiệm Viên Chức Được Đào Tạo Tại Mỹ Làm Thứ Trưởng Quốc Phòng Để Thúc Đẩy Cải Tổ. - Pháp: Lập Chế Độ Nghĩa Vụ Quân Sự Tự Nguyện Trước Mối Đe Dọa Từ Nga. - Kazakhstan: Bệ Phóng Ở Baikonur Hư Hại Sau Khi Phóng Phi Thuyền Soyuz Lên ISS. - UPS Đình Chỉ Bay Vô Thời Hạn Đội Phi Cơ MD-11. - Giới Chức Tài Chánh Hứa Điều Tra Cáo Buộc Ngân Hàng Tiếp Tay Cho Epstein...
Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ (DHS) vừa đề xuất một quy định mới nhằm mở rộng đáng kể phạm vi và phương thức thu thập, sử dụng dữ liệu sinh trắc học của những người liên quan đến quy trình di trú. Việc này sẽ bao gồm dấu vân tay, DNA, quét khuôn mặt và mống mắt. Đề xuất này sẽ cho phép DHS thu thập nhiều thông tin cá nhân hơn từ nhiều đối tượng hơn, bao gồm người di dân, thường trú nhân hợp pháp, và thậm chí cả công dân Hoa Kỳ. Nói ngắn gọn, đề xuất mới sẽ áp dụng với bất kỳ ai có liên quan đến hồ sơ xin hưởng quyền lợi di trú.
Khách yêu nhạc từ Việt Nam từng biết đến chương trình Vietnam Idol và các ca sĩ đoạt giải qua các năm mà trong đó nam ca sĩ Quốc Thiên là người lãnh giải nhất năm 2008. Quốc Thiên nổi bật trong kỳ thi nhờ giọng ca thật mạnh và đặc biệt trầm ấm. Anh có vẻ sở trường và trình bày thật xuất sắc nhiều bài tình ca, tuy nhiên trong thời gian đầu, hình ảnh một ca sĩ nghiêm nghị, chững chạc có vẻ không thích hợp với anh nên anh đã không thu hút khán giả cho lắm. Ý thức điều đó, Quốc Thiên đã “lột xác”, thay đổi cả từ diện mạo đến cách trình bày, tiếp cận khán giả trên sân khấu và trong rạp. Quốc Thiên đã được khán giả ưu ái đặt cho hỗn danh “Dì Lệ” khi anh bắt đầu thi thố tính chất hài hước, dí dỏm với hơi hướm tưng tửng khiến khán giả cảm thấy gần gũi hơn với anh.
Pechanga Resort Casino mang đến số tiền mặt và EasyPlay khổng lồ trong tháng 12 này với chương trình Xổ Số Triệu Đô Ngày Lễ. Để có cơ hội trúng thưởng, khách thăm chỉ cần đăng ký thẻ Pechanga Club, chơi các máy kéo hoặc bài bàn yêu thích của mình trong tháng 12, rồi đến sòng bài vào mỗi thứ Bảy trong suốt tháng để kích hoạt vé số và xem liệu tên mình có nằm trong danh sách người chiến thắng.
Nghi lễ Tổng thống Hoa Kỳ “xá tội” gà tây đã trở thành một phần của mùa Lễ Tạ Ơn, gần như quen thuộc như bàn tiệc chiều hôm đó. Mỗi năm, vào tuần lễ Thanksgiving, Tổng thống đứng cạnh một hoặc hai con gà tây mang những cái tên vui tai như Butter và Bread, hay Corn và Cob, và long trọng tuyên bố chúng được tha — không bị đưa vào lò nướng.
Việc chăm sóc y tế tại gia không chính thức đóng vai trò quan trọng trong hệ thống chăm sóc sức khỏe của California. Nó hỗ trợ hàng triệu người cao niên và người khuyết tật, đem lại cho họ một cuộc sống có chất lượng, giàu tình thương yêu mỗi ngày. Điều này đặc biệt có ý nghĩa đối với những cộng đồng gốc Á, trong đó cộng đồng gốc Việt, với những người già thường mong được chăm sóc tại gia hơn là trong viện dưỡng lão. California đi đầu trong việc phát triển hệ thống y tế lấy cộng đồng làm nền tảng, đầu tư mạnh cho hệ thống chăm sóc y tế nhân bản.
Các dân biểu Nam California đang yêu cầu Bộ Nội An giải thích sau khi hai cư dân Orange County nằm trong số 25 người chết trong lúc bị ICE giam giữ trong năm nay — con số cao nhất kể từ khi cơ quan bắt đầu thống kê vào năm 2018. Trong lá thư gửi Bộ trưởng An ninh Nội địa Kristi Noem, Dân biểu Dave Min (Irvine) và Judy Chu (Pasadena) nêu rõ quan ngại về chất lượng chăm sóc y tế tại Trung tâm Giam giữ Adelanto ở phía bắc Hesperia, nơi hai người đàn ông Mexico từng sống lâu năm tại Orange County đã qua đời sau khi bị đưa vào đây.
Bộ Giáo Dục liên bang vừa loại ngành điều dưỡng ra khỏi danh mục “bằng cấp chuyên môn” khi bắt đầu triển khai các biện pháp mới về khoản vay sinh viên trong dự luật “One Big Beautiful Bill” của Tổng thống Donald Trump, theo tờ Newsweek. Cùng lúc, đài Fox 5 Atlanta cũng loan tin quy định mới của Bộ có thể chính thức đưa điều dưỡng ra khỏi nhóm bằng cấp được liên bang công nhận, gây lo ngại cho các trường điều dưỡng và giới lãnh đạo y tế tại Georgia. Quyết định này gây phẫn nộ trong giới điều dưỡng. Theo Nursing World tường thuật lời của Hiệp Hội Y Tá Hoa Kỳ, việc hạn chế đường tiếp cận nguồn tài trợ cho bậc học cao của y tá “đe dọa chính nền tảng của chăm sóc bệnh nhân.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.