Hôm nay,  

Việt Minh Cướp Chính Quyền, 76 Năm Nhìn Lại: Cả Nước Bị Lừa Từ Cướp Chính Quyền Đến Cướp Tài Sản?

30/07/202114:44:00(Xem: 22118)
blank

   

Việt Minh Cướp Chính Quyền, 76 Năm Nhìn Lại:

Cả Nước Bị Lừa

Từ Cướp Chính Quyền Đến Cướp Tài Sản?
 

Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín

Viết Gì Về Biến Cố 19 Tháng 8, 1945?

  

Phạm Cao Dương

 

 

 Đoàn quân Việt Minh đi

Xe nhà phất phới

 Dắt họ hàng làng nước ra làm quan.

  Cùng chung sức phá két xây nhà mới,

 Đứng đều lên may vá cho thật sang.

                        ----  Lời hát nhái bài Tiến Quân Ca thời 1945

 

 Bọn thanh niên chúng tớ ngơ ngác về chính trị, cứ thấy Mít tinh là ào ào đổ ra đường chẳng hiểu ai lãnh đạo?  Ai hô thế nào thì hô theo thế ấy. Cờ vàng, cờ đỏ chẳng có gì quan trọng.

--- Nhạc Sĩ Tô Hải

 

  Sau 70 năm, nhìn lại không thể gọi biến cố đó là Cách mạng tháng Tám. Gọi  vậy là “ngoa ngôn”, là “đại ngôn”.

 --- Cựu Đại Tá Bùi Tín

 

  Chúng mình già trẻ mắc lừa bọn du côn.

--- Cựu Hoàng Đế Bảo Đại

  

 

Trước khi vào đề:  Cách đây đúng 76 năm, hai biến cố lớn đã xảy ra trên lãnh thổ Việt Nam, đã đưa dân tộc Việt Nam vào một khúc quanh lịch sử vô cùng quan trọng: Biến Cố 19/8/1945, Việt Minh Cướp Chính Quyền và Biến Cố 2/9/1945, Hồ Chí Minh tuyên bố Việt Nam độc lập.  Hai biến cố này đã đưa tới sự thay thế chính quyền của Hoàng Đế Bảo Đại và Thủ Tướng Trần Trọng Kim bằng chính quyền Việt Minh do Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản lãnh đạo, từ đó tới Cuộc Chiến Ba Mươi Năm, đầy đau thương, chết chóc, chia rẽ và hủy diệt, kéo dài từ năm 1946 đến năm 1975.  Hai biến cố này thực ra là đều không cần thiết vì ít nhất hai lý  do:

 

 Thứ nhất: Người Pháp đã bị nguời Nhật loại trừ ra khỏi chính quyền Đông  Dương từ sau ngày 9/3/1945, ngày Nhật đảo chính Pháp.  Tiếp theo  đến lượt người Nhật đầu hàng, Việt Nam đương nhiên độc lập với  chính quyền Bảo Đại–Trần Trọng Kim là chính quyền đương  nhiệm và hợp pháp.  Sau này khi người Pháp muốn trở lại, người ta  vẫn có thể dùng các phương tiện ngoại giao để điều đình nhưng với một tư thế hoàn toàn khác trước như Thủ Tướng Trần Trọng Kim đã dự trù và viết trong hồi ký của ông.

 

 Thứ hai:  Chính quyền của Hoàng Đế Bảo Đại và Thủ Tướng Trần Trọng  Kim không phải là một chính quyền tệ hại, như bị CS tuyên truyền, trái lại gồm toàn những trí thức ưu tú đương thời, có khả năng, nhiệt tâm và sự hiểu biết cần thiết để điều hành đất nước, khác với các chính quyền sau đó.  Chính quyền này đã và đang thực hiện được nhiều công trình  quan trọng như thu hồi và cụ thể hóa nền độc lập và thống nhất quốc  gia, thiết lập những cơ chế căn bản cho một chế độ dân chủ, tự do trong một tuần lễ được báo chí đương thời mệnh danh là Tuần Lễ Của Các  Tự Do, đặc biệt và tồn tại cho đến tận ngày nay là công cuộc Việt hóa  và xây dựng nền giáo dục quốc gia...dù chỉ mới cầm quyền được trên  dưới bốn tháng, những gì chính quyền Cộng Sản cho đến tận ngày nay vẫn chưa muốn làm hay chưa làm được.

 

 Tất cả những sự kiện kể trên người viết ít nhiều đã ghi lại và đã giải thích tương đối đầy đủ, với những chú thích rõ ràng trong tác phẩm Bảo Đại, Trần Trọng Kim và Đế Quốc Việt Nam, 9/3/1945 – 30/8/1945, do Nhà Amazon in và phát hành (Mua trên mạng Amazon: Sách dầy 828 trang, giá bán 25 dollars).

 https://www.amzn.com/0692948708/

 

Độc giả có thể liên lạc với nhà xuất bản này, tìm đọc thêm. Trong bài này người viết chỉ xin ghi lại những nhận định về hai biến cố kể trên của những nhân vật liên hệ hay biết chuyện, đặc biệt là hai người cùng qua đời trong Tháng Tám 2018:  Nhạc Sĩ Tô Hải, tác giả Hồi Ký Của Một Thằng Hèn và Cựu Đại Tá, Nhà Báo Quân Đội Nhân Dân Bùi Tín.

 

 Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ.  Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91.  Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này?  Người viết xin vắn tắt ghi lại sau đây để người đọc tiện theo dõi và hiểu rõ hơn quan điểm của hai ông, đồng thời cũng xin ghi thêm một vai chi tiết liên quan tới ngày 19/8/1945 ít được mọi người biết tới hay chỉ biết mơ hồ, trong đó có chuyện tấm ảnh của Tướng Cọp Bay Chennault ký tặng Hồ Chí Minh,  chuyện Việt Minh lấy đồ trong cung vua đem ra chợ bán, chuyện bốn tấn bạc người Nhật trả lại cho Chính Phủ Việt Nam, chuyện Việt Minh tịch thu của cải của nhà giầu...

 

Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín

 

Nhạc Tô Hải:  Chỉ đơn cử 2 ngày 17 và 19/8/1945 là đã có sự lẫn lộn rồi.  Thì ra 17/8 là  cuộc Mít tinh của công chức biểu tình ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim.  Còn ngày  19/8 là ngày Mít tinh ủng hộ Việt Minh.  Bọn thanh niên chúng tớ ngơ ngác về chính  trị, cứ thấy Mít tinh là ào ào đổ ra đường chẳng hiểu ai lãnh đạo? 

Nhạc Sĩ Tô Hải, sinh năm 1927, tác giả bài ca Nụ Cười Sơn Cước Hồi Ký Của Một Thằng Hèn.  Ở vào thời điểm tháng Tám 1945, Tô Hải 18 tuổi, mới qua tuổi thiếu niên, bước sang tuổi thanh niên và đã có bằng tú tài.  Mãi 54 năm sau, đến ngày 19 tháng 8 năm 2009 người nhạc sĩ này mới có dịp ghi lại những gì ông còn nhớ và ghi trên trang mạng riêng của mình, trong tuần ký số 17, với tiểu đề “Tớ đúng là một tên gà mờ”, nguyên văn xin được trích như sau:

 

 Như tớ đã thú thật, trong tuần ký số 16 là tớ chỉ viết về những gì tớ đã tham gia  hoạt động thật sự cho những tổ chức có thật trong những ngày nhốn nháo tù mù đó.  Cho  nên do không được hân hạnh có nhiều tư liệu như các friends, tớ chỉ mong muốn các nhà  viết sử sẽ dựa vào những tư liệu có thật, không phán đoán, phê phán vô bằng cớ, không  cắt gọt xuyên tạc… cùng tớ bạch hoá cái chặng đường từ 9/3/45 đến ngày ra mắt chính  phủ Cách Mạng lâm thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà thì chính phủ có cái cờ vàng, quẻ  ly đó mà chính bản thân tớ và cả các ông “to” trong chính phủ từng cất cao, với câu ca  “Này thanh niên ơi!” nó… biến đi đâu? Nhìn ra đường phố, hôm nay 19/8/2009 ai cần  biết cần hát cái bài “Mười chín tháng tám! Chớ quên là ngày khởi nghĩa” nữa rồi!

 

  Thế đấy!  chỉ qua những tài liệu văn bản thu thập được chỉ trong có một tuần, so  với lúc  tớ viết  tuần kí số 16, thì tớ đã tự trả lời được rất nhiều câu hỏi, để cỏ thể đủ khả  năng kết luận vì sao?  Tại ai?  Cụ thể là:

 Chỉ đơn cử 2 ngày 17 và 19/8/1945 là đã có sự lẫn lộn rồi.  Thì ra 17/8 là cuộc  Mít tinh của công chức biểu tình ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim.  Còn ngày 19/8 là  ngày Mít tinh ủng hộ Việt Minh.  Bọn thanh niên chúng tớ ngơ ngác về chính trị, cứ thấy  Mít tinh là ào ào đổ ra đường chẳng hiểu ai lãnh đạo?  Ai hô thế nào thì hô theo thế ấy. Cờ vàng, cờ đỏ chẳng có gì quan trọng.  Miễn là đi qua trại lính Nhật chẳng thấy đứa  nào dám nổ súng dù có hô to “Đả đảo Phát xít Nhật!”  “Việt Nam muôn năm!”  Cả hai  cuộc mít tinh nói trên đều có mặt cái thằng tớ.  Cũng may là tớ chẳng vướng vào các  cuộc mít tinh có lính Tầu Tưởng đứng gác ở chợ Đồng Xuân để bị nghe “Tỉu cái là ma lồng pào!” khi bị Việt Minh giải tán!...

 

Cựu Đại Tá Bùi Tín:  Sau 70 năm, nhìn lại không thể gọi biến cố đó là  Cách mạng tháng Tám.  Gọi vậy là “ngoa ngôn”, là “đại ngôn”

  Khác với Nhạc Sĩ Tô Hải, như một nhà báo và một nhà lý luận chính trị, sau khi định nghĩa từ ngữ “cướp”, nguyên đại tá Bùi Tín, trong bài viết trên trang mạng của ông, đã đặt vấn đề nghiên cứu sâu thêm sự kiện lịch sử của thời gian này để trả lời câu hỏi Tổng Khởi Nghĩa hay Cách Mạng Tháng Tám, hay Cướp Chính Quyền, gọi sao cho chính xác?  Đặt câu hỏi nhưng ông đã lập tức trả lời ngay sau câu hỏi do ông đặt ra và trả lời một cách khẳng định:

 

 Sau 70 năm, nhìn lại không thể gọi biến cố đó là Cách mạng tháng Tám. Gọi vậy  là “ngoa ngôn”, là “đại ngôn”, vì “cách mạng” là phải thay đổi hẳn chế độ cai trị, đổi  mới hoàn toàn bản chất chế độ, đem lại dân chủ, tự do cho mọi công dân, quyền tự do  bình đẳng trong kinh doanh, cốt lõi là tự do ngôn luận, tự do báo chí. 

 

Ông lý luận nguyên văn như sau:

  Gọi là cách mạng trước hết là không chính xác.  Cách mạng là một cuộc thay đổi  chế độ  trong đấu tranh quyết liệt, thường có bạo lực chống đối, giằng co nhau, có đổ máu,  như cách mạng ở Pháp, ở Hoa Kỳ mà ông Hồ chí Minh đã dẫn ra trong bản Tuyên ngôn  Độc lập ngày 2/9/1945.

  Biến cố gọi là Cách mạng tháng Tám 1945 ở Việt Nam hoàn toàn không đổ máu,  không  có đấu tranh giằng co bằng bạo lực quyết liệt.  Chính quyền thực dân Pháp đã bị  phát xít Nhật  lật đổ ngày 9/3/1945 trong một cuộc đảo chính nhẹ nhàng.  Trước đó cả  Đông dương thuộc Pháp đã đầu hàng phát xít Đức, Việt Nam trở thành thuộc địa của nước  Pháp thua trận đã đầu hàng phát xít, cho nên bị khối Đồng minh xếp vào loại bị quân Đồng  minh là quân đội Anh và quân đội Trung Hoa Dân quốc chiếm đóng để giải giáp quân đội  Nhật đã đầu hàng Đồng minh.  Quân đội Trung Hoa vào miền Bắc, quân Anh vào miền  Nam.

  Việt Nam tr thành đất trống về quyền lực cai trị, chính phủ Trần Trọng Kim vừa  thành  lập được 6 tháng còn non yếu, tuy về danh nghĩa đã giành được nền độc lập từ  tay phát xít Nhật đã buông súng đầu hàng Đồng minh.  Do sức ép của quần chúng xuống  đường  theo lời hiệu triệu của Mặt Trận Việt Minh do đảng CS Đông Dương tổ chức ra. Vua Bảo Đại thoái vị nhanh  chóng, bày tỏ niềm vui “từ bỏ ngai vàng để trở thành một  công dân tự do”.

 

Những nhân chứng khác

Đoàn Thêm.  Đoàn Thêm sinh năm 1915, lúc đó 30 tuổi, cử nhân luật khoa, công chức cao cấp của Phủ Toàn Quyền trước đó và là tác giả của hồi ký Những Ngày Chưa Quên, xuất bản năm 1969 tại Saigon, người đã trực tiếp tham gia cuộc biểu tình vào lúc 3 giờ chiều ngày 17 tháng 8 năm 1945 ở Hà Nội do Tổng Hội Công Chức tổ chức nhằm mừng độc lập hoàn toàn, thâu hồi toàn vẹn lãnh thổ và ủng hộ Chính Phủ Trần Trọng Kim. 

 

Sau đây là nguyên văn lời tường thuật về những gì đã xảy ra trong cuộc biểu tình ngày 17 tháng 8 năm 1945 của Đoàn Thêm 24 năm sau:

 

 Trước Nhà Hát Lớn, 15 giờ ngày 17-8, trời kéo cơn mưa, nhưng hàng vạn công  chức đã sắp thành đoàn đứng chặt đường Paul Bert, kéo dài suốt Hàng Trống.  Dân  chúng tới xem, chen chúc trên các ngả phụ cận, Bobillot, Amiral Courbet.

 

 Trên bao-lan Nhà Hát, cờ ba vạch gãy Quẻ Ly được từ từ đưa lên, trong tiếng  đồng ca vang dội Tiếng gọi Thanh-Niên... Mây xám giãn dần; chợt thấy giọng ai như của  L. béo ngập ngừng qua ống phóng thanh: “mặt trời tỏ, một điềm vui… Hôm nay chúng ta  họp mặt tại đây để `mừng cho chủ- quyền đã thâu hồi toàn-vẹn, và hoan hô Chánh-phủ  Trần-Trọng-Kim…”

 

 Hoan-hô!  V.N. độc-lập muôn năm!

 Hoan-hô VM!

 Những tiếng sau là của kẻ nào lén vào hàng ngũ công-chức.  Những người quanh  đó sửng-sốt ngơ-ngác… Còn đa-số vẫn mải reo to:  Hoan hô V.N. muôn năm

 

 Rồi đoàn biểu-tình được lịnh chuyển bước tuần-hành qua nhiều đường lớn, nhưng  mỗi lúc những tiếng lạ tai khi nãy lại được gào thét nhiều hơn.  Tới ngã sáu Cửa-Nam,  vài anh áo cộc quần đen, chắc chắn không phải là công-chức, vừa chạy vừa phất là cờ đỏ  giữa có ngôi sao vàng, anh khác giơ một vật ít thấy có cỏ thời đó là khẩu súng lục, bắn  vài phát chỉ-thiên như để thị-uy: anh em hãy cùng chúng tôi hô Mặt Trận Giải Phóng  muôn năm!

 

 Vài công-chức, có lẽ hoảng sợ quá, đành “muôn năm” theo một các gượng-gạo  và máy-móc.  Mấy cảnh binh đứng cạnh dọc đường lấm lét hỏi nhau với vẻ kinh ngạc,  nhưng  không can thiệp, tuy nhiều đám người khác trên các vỉa hè cũng nắm tay giơ chào  như Phát-xít Ý, và hoan hô một đoàn-thể mà nhân-viên công-lực cũng không biết là gì.

 

 Nhưng cần chi biết?  Hàng chục, hàng trăm, rồi hàng ngàn người cứ việc “muôn  năm” mãi cho tới khi giải-tán, vào khoảng sáu bảy giờ chiều.

 

 Ông tham Đ dừng lại hỏi ông phán N: tưởng là bìểu-tình hoan-hô Trần-Trọng- Kim, mà chẳng thấy ai kêu cụ Trần cả?  V.N. chứ sao lại mặt-trận VM?  Một số ông nữa  xen vào câu chuyện: ai bảo hoan-hô như thế, bây giờ còn băn khoăn?  Người ta hô, thì  làm sao khác được? – Thôi, nó bắn, ông mất hết vía rồi! 

 

 Mất vía còn ít. Như thế này thì mất cả những gì đáng quí hơn tâm hồn tham  phán.  Đó là cảm-tưởng sám ngắt như trời mây phủ, nó theo đuổi tôi trên lối về nhà. Đêm hôm ấy, tôi trằn trọc khó ngủ, vi đầu óc rối ren như cảnh đã mục-kích ban trưa, và  như cảnh hỗn độn mà tôi ngại cho những ngày sắp tới. 

 

Cả Nước Bị Lừa

 

Chuyện tấm hình của Tướng Cọp Bay Chennault tặng Hồ Chí Minh

 

 “Chúng mình già trẻ mắc lừa bọn du côn.”  Đó là câu nói đầu tiên Cựu Hoàng Đế Bảo Đại nói với Cựu Thủ Tướng Trần Trọng Kim khi hai người lần đầu tiên gặp lại nhau ở Hương Cảng năm 1946 và được Trần Trọng Kim ghi lại trong hồi ký của ông.  Cả hai người đều không giải thích gì thêm nhưng sau này khi kể lại lý do khiến ông thoái vị, trong hồi ký của mình, Cựu Hoàng viết:

 

  Tôi không biết một lãnh tụ nào của họ, thế mà họ đã liên lạc được với Đồng minh  Trung Hoa, Mỹ, Pháp, trong khi lời kêu gọi của tôi gửi cho Tổng Thống Truman, cho  Thống Chế Tưởng Giới Thạch, cho Quốc Vương Anh, cho Tướng De Gaulle lại im lìm,  không có hồi âm. Họ có súng đạn, phương tiện, còn tôi thì không có cả khả năng để tập  hợp những bậc trung thần và những người thân cận xưa nay bỗng câm như thóc, hay có  âm mưu chống lại tôi… Họ đã chiếm được quyền hành không mất một mảy lông, và tôi bị  bơ vơ trong một kinh thành chết.

 Tất cả như tập họp lại cho họ, đầy bí hiểm.  Sự thành công không thể chối cãi  này, phải chăng là một dấu hiệu chứng tỏ họ đã nhận được thiên mệnh của Trời?

 

Độc giả cần để ý tới câu “họ đã liên lạc được với Đồng minh Trung Hoa, Mỹ, Pháp” mà người viết bài này đánh đậm. Thực sự thì chuyện Việt Minh “đã liên lạc được với Đồng minh Trung Hoa, Mỹ, Pháp” chỉ là chuyện bịa đặt, tuyên truyền, phóng đại, không có thật.  Không có liên lạc nào chính thức giữa Việt Minh với Đồng Minh mà chỉ có chuyện Hồ Chí Minh được các nhân viên cấp thấp, Đại Úy Archimedes Patti và Trung Úy Charles Fenn, của cơ quan Tình Báo Chiến Lược Mỹ ở Côn Minh, thuê làm tình báo cung cấp tin tức về thời tiết, về các phi công Mỹ bị bắn hạ ở biên giới Hoa-Việt và hoạt động của Quân Đội Nhật.  Hồ Chí Minh trong thời gian này, ngày 29 tháng 3 năm 1945 lúc 11 giờ, qua sự giới thiệu của Fenn có đến gặp Tướng Claire Chennault, Chỉ Huy Trưởng Không Đoàn Cọp Bay hoạt động ở Hoa Nam, lấy cớ để bày tỏ lòng ngưỡng mộ của ông lên viên tướng này.  Điều kiện được Trung Úy Fenn đưa ra là Hồ Chí Minh không được yêu cầu Tướng Chennault điều gì cả.  Nhưng với bản tính khôn lanh, Hồ Chí Minh đã nhân dịp xin Chennault một tấm hình làm kỷ niệm kèm với chữ ký của viên tướng này (để sau này làm bằng chứng cụ thể cho cuộc gặp gỡ để loè bịp mọi người).  Chuyện này được cả Fenn lẫn Patti kể lại trong các sách nửa hồi ký, nửa khảo cứu của hai ông (Fenn, tr. 78; Patti, tr. 58) và sau này được các tác giả khác, trong đó có Dixee Bartholomew-Feis với cuốn OSS và Hồ Chí Minh, đã được dịch sang tiếng Việt, lập lại. Patti cho rằng tấm hình này đã trở thành quan trọng sinh tử (of vital importance) đối với Hồ Chí Minh vì chỉ ít tháng sau, Hồ Chí Minh đã hết sức cần nó để thuyết phục những người quốc gia còn rất dè dặt về chuyện ông được người Mỹ hỗ trợ.  Theo Patti, đó là một mưu tính thiếu căn cứ nhưng đã mang lại hiệu quả.  Vua Bảo Đại tin theo vì bị ảnh hưởng của những người chung quanh ông như Phạm Khắc Hoè, Tạ Quang Bửu hay Hồ Tá Khanh, Trần Đình Nam, Nguyễn Hữu Thí trong Nội Các, trong đó Phạm Khắc Hoè lại chính là người được Nhà Vua giao cho trách nhiệm đi tìm hiểu xem Hồ Chí Minh là ai?

 

Những chuyện khác xảy ra sau ngày 19/8/1945: Cách Mạng hay cướp phá?

Của cải trong cung bị Việt Minh lấy đem ra chợ bán và bốn tấn bạc người Nhật trả cho Triều Đình Huế biến đâu mất:  Những của cải trong cung mà Tổng Lý Phạm Khắc Hoè đã làm kiểm kê kèm theo biên bản để giao cho nhà cầm quyền mới mà Bộ Trưởng Lê Văn Hiến là đại diện, không ai biết là có còn đã và còn đầy đủ hay đã bị thủ tiêu, tẩu tán ngay sau đó.  Nên để ý là Vua Bảo Đại, Hoàng Hậu Nam Phương khi bị buộc phải t bỏ Hoàng Cung ra đi không được mang theo món gì.  Còn Hoàng Thái Hậu Từ Cung thì “chỉ có quần áo và mấy cuốn kinh Phật”.  Câu hỏi được đặt ở đây là biên bản kiểm kê của cải trong cung do Tổng Lý Phạm Khắc Hoè làm và giao cho Bộ Trưởng Lê Văn Hiến có được đưa về Hà Nội trình chính phủ hay không? và nếu có thì Cục Lưu Trữ Trung Ương ở Hà Hội có còn giữ được biên bản này hay không?  Câu trả lời nhiều phần là không.  Nên để ý là các báu vật của triều Đình Huế theo Phạm Khắc Hoè được giữ ở phía sau Điện Cần Chánh, chưa kể tới những thứ khác mà sau này Thủ Tướng Trần Trọng Kim đã ghi lại trong hồi ký của ông:

 

  Ở trong hoàng thành, Việt Minh cho người vào lấy những bảo vật và y phục của  các vua chúa đời trước đem ra chợ bán.  Khi quân Nhật sắp hàng có đưa trả lại cho  chính phủ Việt Nam bốn tấn bạc bằng thoi chở vào để trong cung, số bạc ấy không biết  về sau ai lấy mất.

 

 Độc giả nên để ý sáu chữ “Việt Minh cho người vào lấy” và bảy chữ “không biết về sau ai lấy mất”. Câu hỏi được đặt ra là hai tiếng Việt Minh ở đây là nhằm chỉ những người nào?  Cá nhân hay Mặt Trận?  Trung ương hay địa phương Huế và Thừa Thiên hay Thuận Hoá?  Tố Hữu và Tôn Quang Phiệt phải biết chuyện này. Có điều là sau biến cố này, Vua Bảo Đại đã trở thành một thứ vô sản thứ thiệt vì trong khi ở Hà Nội làm Cố Vấn Tối Cao cho Hồ Chí Minh và Chính Phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, ông đã phải nhờ Cựu Tổng Lý Phạm Khắc Hoè, khi ông này có dịp vào Huế, xin tiền Bà Nam Phương và Bà Nam Phương thì lại xin tiền chị gái của mình.  Sau này, khi bị Hồ Chí Minh bỏ rơi ở Phi Trường Trùng Khánh, ông chỉ còn có trơ trọi một mình với một va-ly quần áo.  May cho ông là có một doanh gia người Tàu cho ông về tá túc.  Điều này cho thấy nhà vua trong chế độ quân chủ cổ truyền ở Việt Nam trên lý thuyết là tuy là s hữu chủ tối cao của mọi thứ ở trong nước nhưng thực sự thì cá nhân ông chẳng sở hữu gì cả mà là quốc gia, là nhà nước.
 

Ai lấy tiền trong Kho Bạc ở Nam Kỳ?

Một điều ít ai biết là tình trạng thất thoát của cải và tiền bạc này cũng xảy ra luôn ở Nam Kỳ. Theo Bác Sĩ Trần Ngươn Phiêu trong hồi ký Gió Mùa Đông Bắc của ông:

 

  […] tối ngày 5 tháng 9, để tìm cách trấn an dân chúng, Trần Văn Giàu đăng đàn diễn  thuyết ở rạp hát Nguyễn Văn Hảo, nhưng không thuyết phục được dân chúng phải chấp nhận những gì y nói, nhất là khi Giàu cho biết là Kho Bạc hiện thiếu 7 triệu đồng.  Dân chúng  hoang  mang: 7 triệu đồng ai lấy mà bây giờ mới thấy thiếu.

  Chưa hết, trong sinh hoạt văn hóa, ngoài các sách vở, tài liệu ở các văn khố, thư viện đã nói ở trên, còn các sách vở, tài liệu tàng trữ trong các văn phòng các bộ và các thư viện của các tư gia, trong đó có thư viện Long Cương (?) của Thượng Thư Cao Xuân Dục và các thư viện mang danh hiệu nhà vua, sau này đã bị phân tán hay đem ra chợ bán hoặc đem lên khu dùng làm giấy quấn thuốc hút mà nhà chuyên sưu tầm đồ cổ Vương Hồng Sển thỉnh thoảng lại kể cho học trò của mình hay những người trẻ tới thăm ông nghe với một vẻ mặt và giọng nói đầy u hoài, tiếc nuối.

 

 Để kết luận, người viết xin quý vị độc giả cho phép vượt ra ngoài sử học thuần túy gửi tới quý vị nhận định sau đây:

 Bảy mươi sáu năm đã trôi qua.  Bảy mươi sáu năm bằng cả một đời người được coi như là thọ. Tính theo thế hệ, bảy mươi sáu năm là tương xứng với gần ba thế hệ.  Đã đến lúc người ta cần phải xét lại những gì đã xảy ra bảy mươi sáu năm trước, không thể mãi mãi bị lừaSự thực lịch sử phải là sự thực, sự thực đầy đủ và trọn vẹn. Người viết tin tưởng rằng với trí thông minh, sự sắc bén, tinh thần trách nhiệm, nhất là lòng can đảm vốn có của người Việt, dù là người Việt ở bất cứ nơi nào, ở trong nước hay ở hải ngoại, miền đất mới mà tác giả đã đề cập tới trong tác phẩm Siêu Quốc Gia Việt Nam tại Hải Ngoại và Hiểm Họa Bắc Phương in ấn và phát hành bởi Công Ty LULU (Mua trên mạng LULU: sách dầy 539 trang, giấy màu beige, giá bán 25 dollars). 
 

 https://www.lulu.com/shop/duong-cao-pham/sieu-quoc-gia-viet-nam/paperback/product-24308078.html  

  

Tất cả người Việt ở bất cứ nơi nào, ở trong nước hay ở hải ngoại, người viết xin lập lại,  đều sớm nhận thức ra chân lý của lịch sử, không để một thế hệ nào tiếp tục bị lừa thêm nữa.  Ở thời điểm 1945, điều người ta tin chuyện mắt Bác Hồ có hai con ngươi là đúng và sau đó, năm 1946, chuyện Anh Hùng Lê Văn Tám mà Sử Gia Phan Huy Lê, theo lời trối trăng của Nguyên Bộ Trưởng Tuyên Truyền trong Chính Phủ Lâm Thời Hồ Chí Minh, cải chính là không hề có, là còn có thể hiểu được.  Ở thời điểm 2021 của Thế Kỷ 21, tất cả cần phải được xét lại.  Cuộc luân lạc mười lăm năm của Nàng Kiều của Thi Hào Nguyễn Du đã được coi là dài.  Dân tộc Việt Nam đã luân lạc tới bảy mươi sáu năm.  Còn bốn năm nữa là đúng tám mươi năm, hơn gấp năm lần thời gian luân lạc của Thúy Kiều.  Thời gian hơn ba phần tư thế kỷ này không lẽ chưa đủ hay sao?
 

  Phạm Cao Dương

  Tháng Tám 2021

 

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Video mới gây nghi vấn: Một người lạ bí mật lẻn vào ngục để giết Epstein? Bản tin tựa đề "Who entered Epstein's jail tier the night of his death? Newly released video logs appear to contradict official accounts" (Ai đã vào khu giam Epstein vào đêm Epstein chết? Các đoạn video ghi hình mới được công bố dường như mâu thuẫn với các báo cáo chính thức). FBI ghi chú rằng video cho thấy có thể là 1 tù nhân mặc áo màu cam vào khu giam Epstein, nhưng Tổng Thanh Tra Cải huấn nói rằng như dường cai tù ôm theo cái mền hay vải
Văng miểng: Trong khi Trump và Bộ Tư Pháp nói xong rồi, hồ sơ Epstein không có gì cần nói nữa, nhiều chính phủ Châu Âu bắt đầu điều tra bọn ấu dâm. Bản tin France 24 kết hợp thông tấn AFP, Reuters đưa ra bản tin "Royals, politicians, magnates, intellectuals: Epstein files spark storm in global elite circles" (Hoàng gia, chính trị gia, ông trùm kinh doanh, giới trí thức: Hồ sơ Epstein gây chấn động giới tinh hoa toàn cầu" hôm Thứ Năm 5/2/2026 cho thấy Trump không dìm nổi hồ sơ Epstein.
-- Hoa Kỳ Và Nga Thỏa Thuận Giữ Nguyên Hiệp Ước Hạt Nhân New Start. -- Indiana: Dậy Sóng Dự Luật Dạy Học Sinh “Cưới Rồi Mới Đẻ”. -- Trump “Nhẹ Tay” Với Di Trú, Nhưng Gạt Bớt Công Chức “Cản Đường” -- Ngân Sách Nội An Bế Tắc: Dân Chủ Đòi Siết ICE, Cộng Hòa Muốn Kéo Dài. -- Dư Luận Bất Tín Bạch Ốc: 6/10 Cho Rằng Chính Quyền Trump “Không Nói Thật”. -- Georgia: Trump Chọn Công Tố Viên MAGA Thay Ghế Marjorie Taylor Greene. -- Hồ Sơ Epstein: Trump Nói Khó Chịu Khi Hạ Viện “Rờ” Tới Bill Clinton. -- Giá Điện, Nước Tăng Vọt, Hàng Chục Triệu Gia Đình Lo Lắng. -- Oregon Chặn ICE Bắt Người Không Trát Tòa, Chỉ Trừ Khi Có Cơ Nguy Bỏ Trốn. -- New York City Gia Nhập Mạng Lưới Y Tế LHQ, Đi Ngược Quyết Định Của Trump. -- Pennsylvania: Cháy Bệnh Viện Nửa Đêm, 77 Bệnh Nhân Phải Chuyển Đi Nơi Khác. -- Hãng Nike Bị Điều Tra, Bị Tố Kỳ Thị Nhân Viên Da Trắng. -- Thêm Một Can Phạm Bị Bắt Trong Vụ Bắn Thẩm Phán Ở Indiana...
Báo The Mirror loan tin này hôm Thứ Tư 4/2/2026, theo phóng viên Peter Rubinstein với bản tin "Trump threatens to shred Constitution for third term and admits possibility is 'exciting'" (Trump đe dọa xé bỏ Hiến pháp để tranh cử nhiệm kỳ thứ ba và thừa nhận khả năng đó là "thú vị"). Ghi nhận rằng phóng viên Tom LLamas của NBC từng bị ông mắng năm 2016 vì dám hỏi ông đã tặng tiền cho các hội từ thiện bao nhiêu, trong khi ông nổi tiếng là chỉ vơ vét chứ không trao tặng tiền gì ra cả.
Trong khi Giáo hội Công giáo toàn cầu đang vật lộn với sự suy giảm nhiều về ơn gọi, Giáo hội tại Việt Nam lại đối mặt với một thách thức khác biệt: làm thế nào để biến số lượng thặng dư đông đảo linh mục thành những nhà truyền giáo thực thụ chứ không chỉ là những linh mục quản xứ đơn thuần.
Đại Gia Đình Huỳnh Tộc Tường Quang Phú Yên nhận được tin buồn: Ông HUỲNH QUANG HIỂN nguyên Trưởng Tộc Huỳnh Tộc Tường Quang vừa vãng sinh vào ngày thứ hảy 31 tháng 01 năm 2026 tại Toronto, Canada. Hưởng thọ 75 tuổi
Tối cao Pháp viện hôm thứ Tư ra một lệnh vắn tắt, cho phép tiểu bang California sử dụng bản đồ đơn vị bầu cử Hạ viện liên bang mới, vốn đã được cử tri thông qua hồi năm ngoái, được coi như một thắng lợi lớn cho đảng Dân Chủ trước kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ 2026. Bản đồ này do các dân biểu Dân Chủ tại Sacramento soạn thảo và được chuẩn y qua đề án lá phiếu Proposition 50, giúp Dân Chủ trông thêm đến năm ghế dân biểu khi tìm cách giành lại đa số tại Hạ viện.
• Công Tố Viên Gốc Việt Bị Ngưng Nhiệm Vụ Sau Phát Biểu Chấn Động Tòa Di Trú • Vì Sao Chú Ngựa Bính Ngọ Bị Lỗi Trở Nên Nổi Tiếng? • Chính Quyền Trump Rút 700 Đặc Vụ Liên Bang Khỏi Minnesota • Washington Post Sa Thải Hàng Trăm Ký Giả • Trump Tiếp Tục Đòi ‘Quốc Hữu Hóa’ Bầu Cử • Fulton County Đòi FBI Trả Lại Hồ Sơ Bầu Cử 2020 • Chính Phủ Anh Hành Động Khi Cựu Đại Sứ Tại Mỹ Có Tên Trong Hồ Sơ Epstein • Melinda Gates: ‘Một Nỗi Buồn Không Thể Tin Được’ • Tượng "Thiên Thần (Thủ Tướng Ý) Meloni" Bị Xóa Khỏi Nhà Thờ Ở Rome • Trung Quốc Đe Dọa Sau Phán Quyết Về Kênh Đào Panama
Những người soạn Tự Điển Bách Khoa Mở (Wikipedia) không chú ý nhiều về Đại hội kết tập kinh điển Phật giáo lần thứ nhất, trong khi Tự Điển này là nơi được người học Phật tham khảo nhiều nhất, mỗi khi có thắc mắc, bất kể rằng tính xác thực của Wikipedia có khi không chính xác, bởi vì bất kỳ ai giỏi về kỹ thuật vi tính đều có quyền góp ý trên đó. Bài này sẽ tìm thêm một số thông tin liên hệ về kỳ Kết tập này, và người viết (tự thấy học lực chẳng bao nhiêu) nơi đây sẽ không dám đưa vào bình luận theo bất kỳ ý riêng nào. Tất cả các liên kết mạng sẽ ghi cuối bài để người học Phật khảo sát thêm.
Richmond, Virginia, 3-2 – Trưa thứ Hai, các trục đường quanh Quốc hội tiểu bang Virginia bỗng đông nghịt người, không phải vì một cuộc vận động chính trị, mà để tận mắt chứng kiến đoàn 19 nhà sư áo cà-sa màu cam lặng lẽ đi bộ qua trung tâm thành phố, đánh dấu ngày thứ 100 của hành trình “Walk for Peace” từ Texas hướng về Hoa Thịnh Đốn. Theo ước tính của văn phòng thị trưởng, khoảng mười ngàn người đứng kín hai bên đường, từ khu vực Quốc hội tiểu bang đến Tòa thị chính Richmond, bất chấp gió lạnh và những mảng băng còn đọng trên lề phố. Cảnh sát tạm phong tỏa một số giao lộ lớn, tháp tùng đoàn sư đi lên dốc Ninth Street. Thỉnh thoảng, vài cảnh sát viên bước ra trao tận tay các vị sư những bó hoa nhỏ, giữa tiếng người trên vỉa hè vang lên những lời chào giản dị: “we love you”, “thank you”. Cuộc đi bộ vì hòa bình dài chừng 2.300 dặm, dự trù kéo dài 120 ngày, khởi hành từ vùng Fort Worth, Texas. Đến nay, đoàn đã băng qua tám tiểu bang và chỉ còn chưa đầy 200 dặm trước khi tới thủ đô.
Báo Independent hôm 3/2/2026 loan bản tin "‘Don Colossus’ — a 22-foot tall Golden statue of Trump — is set to rise where US will host world leaders for G20" (‘Don Colossus’ — bức tượng vàng cao 22 feet của Trump — dự kiến ​​sẽ được dựng lên tại nơi Mỹ sẽ tổ chức hội nghị thượng đỉnh G20).
Một bát, ba y ngàn dặm xa (*) / Lạnh cắt tiết đông rảo muôn nhà / Chạm đất chân đau niềm nhân thế / Chạnh lòng du tử mở đường qua
Các nhà sư đi bộ vì hòa bình gởi đến mọi người trên đất Mỹ thông điệp từ bi, cảm thông, bao dung, hòa bình. Những bước chân hòa bình hiện thực hóa thông điệp của đức Phật từ 26 thế kỷ trước. Những bước chân hòa bình chính là thân giáo, noi theo con đường đức Phật đã khai phá và đã đi trong quá khứ.
Tuyên bố của Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam và Người Bảo vệ Nhân quyền ngày 3 tháng 2 năm 2026 về việc Hà Nội đàn áp người bảo vệ nhân quyền và nhà báo ở hải ngoại Ngày 30 tháng 1 năm 2026, Công an tỉnh Đắk Lắk đã ra quyết định khởi tố Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng với tội danh “khủng bố” theo Điều 299 Bộ luật Hình sự Việt Nam. Chính quyền cáo buộc ông “chỉ đạo, xúi giục và hỗ trợ” Y Quynh Bdap hướng dẫn một số cá nhân trong nước thực hiện các hành vi khủng bố và giết người liên quan đến các vụ tấn công ngày 11 tháng 6 năm 2023 tạitỉnh Đắk Lắk.
Làm thế nào để cứu được nền dân chủ ở Hoa Kỳ, trong khi Trump tàn bạo chà đạp Hiến Pháp? Làm thế nào quyền dân và quyền người của công dân Hoa Kỳ được tôn trọng trong khi Trump chà đạp mọi quy ước văn minh Hoa Kỳ từng nêu lên để làm lý tưởng? Nhà nghiên cứu William S. Becker viết bài tựa đề "Forget Project 2025 — Trump is following King George’s playbook" (Hãy quên Dự án 2025 đi — Trump đang đi theo chiến lược của Vua George
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.