Hôm nay,  

Chiều buông… (đôi dòng về Không đứng mãi trong tranh của Lê Chiều Giang)

18/12/202106:32:00(Xem: 5230)
blankBìa sách Khong Đứng Mãi Trong Tranh, và tác giả Lê Chiều Giang
  .

Chiều buông…

 

(đôi dòng về Không đứng mãi trong tranh của Lê Chiều Giang)

 

Đỗ Nghê

 

 

 

Không biết nên gọi Không đứng mãi trong tranh của Lê Chiều Giang là gì cho đúng? Tùy bút? Không phải. Tản mạn? Không phải. Viết ngắn? Không phải. Thơ... Ừ, thơ. Đúng là thơ rồi. Nó cuốn hút. Nó xao xuyến. Nó ray rứt. Nhưng, thực ra thì nó có hơi hướm của một hồi ký hơn với rất nhiều những năm, những tháng, những ngày... cùng với những yêu thương, khóc giấu, khổ đau… Nhưng hình như vẫn không phải là hồi ký, tuy dàn trải cả một đời người, một kiếp người. Tôi biết mình vẫn cứ lẽo đẽo tìm theo những rêu phong của ngày tháng cũ (64). Nó trộn lẫn thơ với nhạc với họa, âm thanh và màu sắc, tưởng tượng và sự kiện. Nó tuôn chảy như một dòng sông, “yên ba giang thượng” mỗi khi chiều xuống…

 

 

Ta có thể hỏi tò mò: Khi muốn Không đứng mãi trong tranh thì người ta làm cách nào? Mà thiệt ra có mấy cách đâu! Những bức tranh đời đó. Một bức bị xé toang với những lời chát đắng. Một bức bị giấu nhẹm với nước mắt và giận hờn. Một bức với những sắc màu sặc sỡ như để bù đắp mà không kịp hoàn tất, để rồi vùi theo với nhan sắc trăm năm.

 

 

Không đứng mãi trong tranh là lúc muốn xổ lồng bay xa. Thiệt không dễ! Bởi muốn bay mà vẫn còn ngập ngừng e sợ. Cái gì làm cho ngập ngừng, e sợ, nấn ná?

Và tôi cứ lẳng lơ, tôi rất lẳng lơ viết những chữ mông lung, vật vờ như gió… sáng trưa chiều tối với hằng tỷ bức email như vậy.

Vẫn có một bờ vực còn đó. Một giới tuyến không thể vượt qua.

Tôi biết mình không được bước xa hơn, dù chỉ là một inch nhỏ. Chúng tôi  dừng lại, đứng ngay ngắn ngay lằn ranh khắt khe nhất của định mệnh. Với tới nhau qua khoảng không gian xa vời ngàn dặm, mù tăm (156).

 

 

Nhưng tuổi vẫn chẳng tha người. Đó là khi người ta “Kên” với tuổi đời. Khi chợt nghĩ tới số 60, tôi nhắm mắt uống thêm ba hớp café một lúc...  Nếu café mà làm tan biến mất được cái số đáng sợ này, chiều nay tôi tình nguyện uống thêm vài ngàn ly nữa…

Phản ứng với số 60 dễ ghét, tôi tiếp tục măc jeans bó sát, áo trễ xuống thêm chút nữa và luôn đi giày cao gót… khua vang, vọng theo mỗi bước chân. Tôi cố gắng hết sức để nhìn như 50 hay trẻ hơn thế… (145).

 

Để rồi chợt nhận ra “thế gian hằng như mộng”:

 

Thiên hạ hay bàn về những điều bất biến, những bền bỉ trăm năm… tôi tính theo phút theo giây.

Những bóng những bọt của đời người (148).

 

Giật mình,

Ta

Chắc phải… yêu thôi.

 

(Liều mạng, 151).

 

Khi yêu thương và được yêu thương, tháng ngày như ngắn lại, tôi sợ đời sẽ hết, tôi sợ ngày sắp hết… Và chúng tôi hấp tấp vội vàng. Vội vàng nhưng… “tinh khiết”.

Một thứ “tình yêu hàm thụ”.

 

Tôi về lại vị trí mình đang đứng, ngó mông ra cuối chân trời, thấy có những óng ánh của hai chữ “Đạo đức”. Với tôi, nó không chỉ phù phiếm mà rất nhiều khi mang ý nghĩa của những người Dại dột, không biết sống và chẳng bao giờ dám sống. (159).

 

Thấy không, xổ lồng bay xa đâu có dễ.

 

Đứng mãi trong tranh

Đóng vai:

Góa phụ

Sáng nay ta

Ra với mặt trời

Như kẻ xa xôi về lại trái đất…

 

Rồi nhìn quanh quất, vội vã lại bước vào trong tranh:

 

… Diễn tiếp

Hỡi thế gian

Ta

Bỏ cuộc chơi.

(Đầu hàng,103).

 

 

Duyên chăng? Nghiệp chăng? Từ những ngày còn thơ đọc mà chẳng cần hiểu với Krishnamurti Tagore, Khalil Gibran, Hermann Hesse… Những ngày lang thang phòng tranh, Pagode, Givral… Những ngày trốn học, cà phê góc phố, bỏ Lễ nhà thờ, canh giờ về muộn…

Những ngọn lửa nhỏ cứ ngún dần như thể đợi một cơn gió. Và gió đã bùng lên.

 

Bước vào trong tranh, có lúc như ngựa chứng, tóc bờm tung bay như phi nước đại, cổ vươn cao ngoằng hí vang, cho nên không ngạc nhiên khi tranh thiếu nữ của NĐ luôn kề bên một bóng ngựa phi đường xa dưới bóng trăng huyền hoặc lẫn bóng tối u mê giữa ngàn lá biếc.

Sự cách điệu không hài hòa làm cho gương mặt có sắc sáng như trăng, lại thêm chút bóng tối của u mê (11).

 

 

Lê Chiều Giang viết Không đứng mãi trong tranh có khi như thơ, có khi như nhạc, như họa. Giọng điệu đôi khi ngổ ngáo, khinh bạc, nhưng ẩn chứa bên trong là rụt rè, bẽn lẽn, đắn đo…

Cái đó làm cho Không đứng mãi trong tranh đáng đọc, để thấy thương hơn một nhan sắc, một tính cách, một số phận như dòng sông những buổi chiều về...

 

 Chiều buông

Trên dòng sông cuốn mau…

…………………….

 

Về đâu?

Bọt bèo tuôn khắp nơi…

 

Để rồi, nhận ra cõi vô lượng tâm:

 

“Bể sầu không nhiều, nhưng cũng đủ yêu…”

 

(Chiều về trên sông, Phạm Duy)

                   

 

(ĐN Saigon,12.2021)

 



 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
(HOA KỲ) – Hôm thứ Năm (6/6), công ty SpaceX của Elon Musk đã đạt được một cột mốc quan trọng khi hỏa tiễn Starship hoàn thành nhiệm vụ thử nghiệm bay vòng quanh Trái đất và hạ cánh thành công xuống Ấn Độ Dương, theo Reuters.
CNN cho biết Sở cảnh sát thành phố New York (NYPD) đang chuẩn bị thu hồi giấy phép sử dụng súng của cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump. Vào tháng 4/2023, giấy phép mang súng giấu kín của Trump đã bị đình chỉ sau bản cáo trạng của ông về tội hình sự ở New York, và ông đã nộp hai khẩu súng của mình, trong khi khẩu thứ ba đã được "chuyển đến Florida một cách hợp pháp".
BRUSSELS/GENEVA – Hôm thứ Tư (5/6), cơ quan giám sát biến đổi khí hậu của EU cho biết, trong suốt 12 tháng qua, tháng nào nhiệt độ trên thế giới cũng được xếp hạng là tháng có nhiệt độ cao nhất so với cùng kỳ các năm trước. Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc António Guterres đã kêu gọi hành động khẩn cấp để ngăn chặn viễn cảnh “địa ngục khí hậu” (climate hell), theo Reuters.
ST PETERSBURG – Hôm thứ Tư (5/6), Tổng thống Nga Vladimir Putin đe dọa sẽ cho khai triển hỏa tiễn quy ước (conventional missiles) trong khoảng cách đủ để tấn công tới Hoa Kỳ và các đồng minh Châu Âu, nếu Ukraine tấn công sâu hơn vào lãnh thổ của Nga bằng vũ khí tầm xa của phương Tây, theo Reuters.
Tổ Chức Dịch Vụ Truyền Thông Sắc Tộc (EMS) kết hợp với AAPI Equity Alliance giới thiệu chương trình thí điểm ở Quận Hạt Los Angeles, nhằm chữa lành vết thương do tệ nạn phân biệt, thù ghét chủng tộc gây ra đối với các cộng đồng người Mỹ gốc Á.
Lúc đó, bước vào giữa ngôi làng của những người gia chủ Bà La Môn, Đức Phật chỉ nói đơn giản là hãy phát nguyện, hãy giữ hạnh nguyện xa lìa lậu hoặc và hãy “chứng ngộ, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại tâm giải thoát, tuệ giải thoát vô lậu!” Đức Phật đã dạy như thế với các gia chủ Bà La Môn, những người chưa từng quy y và chưa biết gì về Chánh pháp.
Độc chiêu để Trump có cơ hội thoát tội ở Florida: Thẩm phán Aileen Cannon đang lên kế hoạch tổ chức một phiên điều trần quy mô lớn theo yêu cầu của Donald Trump muốn tuyên bố việc bổ nhiệm Jack Smith làm cố vấn đặc biệt là không hợp lệ, báo hiệu rằng thẩm phán Cannon có thể sẵn sàng phủ quyết quyền lực của công tố viên đặc biệt Smith hơn bất kỳ thẩm phán xét xử nào khác.
WASHINGTON – Hôm thứ Ba (4/6), Hạ Viện Hoa Kỳ do Đảng Cộng Hòa kiểm soát đã thông qua một dự luật trừng phạt Tòa Án Hình Sự Quốc Tế (International Criminal Court, ICC) về quyết định của công tố viên ICC xin lệnh bắt giữ các viên chức Israel liên quan đến cuộc chiến ở Gaza, theo Reuters.
Tổng thống Đài Loan Lai Ching-te hôm thứ Ba nhấn mạnh rằng ký ức về cuộc đàn áp của Trung Quốc tại Quảng trường Thiên An Môn sẽ được lưu giữ. “Chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ để lưu giữ ký ức lịch sử này và chạm đến tất cả những ai quan tâm đến nền dân chủ Trung Quốc,” ông nói trong một bài đăng trên Facebook, đánh dấu kỷ niệm 35 năm cuộc đàn áp ngày 4 tháng 6.
VIENNA – Hôm thứ Ba (4/6), các quốc gia Châu Âu đã đệ trình một bản dự thảo nghị quyết lên Hội đồng Quản trị Cơ quan nguyên tử năng quốc tế (IAEA) của Liên Hiệp Quốc, một lần nữa buộc Iran phải giải thích về các dấu vết uranium được phát hiện thấy tại một số địa điểm và một số vấn đề khác như việc cản trở các kiểm tra viên, theo Reuters.
SAN FRANCISCO – Hôm thứ Hai (3/6), cảnh sát San Francisco đã bắt giữ 70 người biểu tình ủng hộ Palestine với cáo buộc xâm phạm trái phép; họ đã vào sảnh của tòa nhà có lãnh sự quán Israel và không chịu rời đi dù đã bị mời ra khỏi tòa nhà, theo Reuters.
Người Việt gần đây quen thuộc với tờ Đại Kỷ Nguyên, được phát hành miễn phí đến tận nhà từng gia đình vào thời gian đầu trong những năm đại dịch, sau đó tờ báo này (bản Việt Ngữ) được phát hành khắp nơi với số lượng lớn trong các cơ sở thương mại cộng đồng, là tờ báo ủng hộ Trump mạnh mẽ. Hôm nay, tờ The Guardian vừa đưa tin, công ty truyền thông cực hữu Epoch Times là trung tâm của một vụ lừa đảo rửa tiền và lừa đảo tiền điện tử liên quan đến hàng chục triệu đô la, Bộ Tư pháp cho biết hôm thứ Hai khi công bố bản cáo trạng của giám đốc tài chính Bill Guan. Theo một tuyên bố từ văn phòng luật sư Hoa Kỳ ở quận phía nam New York, giám đốc điều hành 61 tuổi này “âm mưu cùng nhiều người khác tham gia vào một kế hoạch xuyên quốc gia rộng lớn nhằm rửa ít nhất khoảng 67 triệu Mỹ Kim thu nhập bất hợp pháp”.
Thực ra, chúng ta không cần tới “một Phật Giáo” nào khác cho thế gian hay cho xuất thế gian, bởi vì Phật Giáo là Phật Giáo, là con đường Bát Chánh Đạo để giải thoát đã được nói rất minh bạch, không mơ hồ. Bởi vì, nếu biến thể Phật Giáo cho phù hợp với một cộng đồng nào đó, đôi khi sức sống sẽ bị nhạt màu, sẽ mất máu, sẽ trở thành một cái gì khác, rất xa lạ với Phật Giáo.
Chỉ vài ngày sau khi Donald Trump bị kết án về tội gian lận kinh doanh ở New York, cô Stormy Daniels lên tiếng thúc giục vợ Trump là Melania hãy rời bỏ Trump — nhưng không phải vì những lý do mà nhiều người có thể nghĩ. “Tôi không biết thỏa thuận của họ có gì hay không, nhưng cô Melania cần phải rời xa Trump.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.