Hôm nay,  

Chiều buông… (đôi dòng về Không đứng mãi trong tranh của Lê Chiều Giang)

18/12/202106:32:00(Xem: 5315)
blankBìa sách Khong Đứng Mãi Trong Tranh, và tác giả Lê Chiều Giang
  .

Chiều buông…

 

(đôi dòng về Không đứng mãi trong tranh của Lê Chiều Giang)

 

Đỗ Nghê

 

 

 

Không biết nên gọi Không đứng mãi trong tranh của Lê Chiều Giang là gì cho đúng? Tùy bút? Không phải. Tản mạn? Không phải. Viết ngắn? Không phải. Thơ... Ừ, thơ. Đúng là thơ rồi. Nó cuốn hút. Nó xao xuyến. Nó ray rứt. Nhưng, thực ra thì nó có hơi hướm của một hồi ký hơn với rất nhiều những năm, những tháng, những ngày... cùng với những yêu thương, khóc giấu, khổ đau… Nhưng hình như vẫn không phải là hồi ký, tuy dàn trải cả một đời người, một kiếp người. Tôi biết mình vẫn cứ lẽo đẽo tìm theo những rêu phong của ngày tháng cũ (64). Nó trộn lẫn thơ với nhạc với họa, âm thanh và màu sắc, tưởng tượng và sự kiện. Nó tuôn chảy như một dòng sông, “yên ba giang thượng” mỗi khi chiều xuống…

 

 

Ta có thể hỏi tò mò: Khi muốn Không đứng mãi trong tranh thì người ta làm cách nào? Mà thiệt ra có mấy cách đâu! Những bức tranh đời đó. Một bức bị xé toang với những lời chát đắng. Một bức bị giấu nhẹm với nước mắt và giận hờn. Một bức với những sắc màu sặc sỡ như để bù đắp mà không kịp hoàn tất, để rồi vùi theo với nhan sắc trăm năm.

 

 

Không đứng mãi trong tranh là lúc muốn xổ lồng bay xa. Thiệt không dễ! Bởi muốn bay mà vẫn còn ngập ngừng e sợ. Cái gì làm cho ngập ngừng, e sợ, nấn ná?

Và tôi cứ lẳng lơ, tôi rất lẳng lơ viết những chữ mông lung, vật vờ như gió… sáng trưa chiều tối với hằng tỷ bức email như vậy.

Vẫn có một bờ vực còn đó. Một giới tuyến không thể vượt qua.

Tôi biết mình không được bước xa hơn, dù chỉ là một inch nhỏ. Chúng tôi  dừng lại, đứng ngay ngắn ngay lằn ranh khắt khe nhất của định mệnh. Với tới nhau qua khoảng không gian xa vời ngàn dặm, mù tăm (156).

 

 

Nhưng tuổi vẫn chẳng tha người. Đó là khi người ta “Kên” với tuổi đời. Khi chợt nghĩ tới số 60, tôi nhắm mắt uống thêm ba hớp café một lúc...  Nếu café mà làm tan biến mất được cái số đáng sợ này, chiều nay tôi tình nguyện uống thêm vài ngàn ly nữa…

Phản ứng với số 60 dễ ghét, tôi tiếp tục măc jeans bó sát, áo trễ xuống thêm chút nữa và luôn đi giày cao gót… khua vang, vọng theo mỗi bước chân. Tôi cố gắng hết sức để nhìn như 50 hay trẻ hơn thế… (145).

 

Để rồi chợt nhận ra “thế gian hằng như mộng”:

 

Thiên hạ hay bàn về những điều bất biến, những bền bỉ trăm năm… tôi tính theo phút theo giây.

Những bóng những bọt của đời người (148).

 

Giật mình,

Ta

Chắc phải… yêu thôi.

 

(Liều mạng, 151).

 

Khi yêu thương và được yêu thương, tháng ngày như ngắn lại, tôi sợ đời sẽ hết, tôi sợ ngày sắp hết… Và chúng tôi hấp tấp vội vàng. Vội vàng nhưng… “tinh khiết”.

Một thứ “tình yêu hàm thụ”.

 

Tôi về lại vị trí mình đang đứng, ngó mông ra cuối chân trời, thấy có những óng ánh của hai chữ “Đạo đức”. Với tôi, nó không chỉ phù phiếm mà rất nhiều khi mang ý nghĩa của những người Dại dột, không biết sống và chẳng bao giờ dám sống. (159).

 

Thấy không, xổ lồng bay xa đâu có dễ.

 

Đứng mãi trong tranh

Đóng vai:

Góa phụ

Sáng nay ta

Ra với mặt trời

Như kẻ xa xôi về lại trái đất…

 

Rồi nhìn quanh quất, vội vã lại bước vào trong tranh:

 

… Diễn tiếp

Hỡi thế gian

Ta

Bỏ cuộc chơi.

(Đầu hàng,103).

 

 

Duyên chăng? Nghiệp chăng? Từ những ngày còn thơ đọc mà chẳng cần hiểu với Krishnamurti Tagore, Khalil Gibran, Hermann Hesse… Những ngày lang thang phòng tranh, Pagode, Givral… Những ngày trốn học, cà phê góc phố, bỏ Lễ nhà thờ, canh giờ về muộn…

Những ngọn lửa nhỏ cứ ngún dần như thể đợi một cơn gió. Và gió đã bùng lên.

 

Bước vào trong tranh, có lúc như ngựa chứng, tóc bờm tung bay như phi nước đại, cổ vươn cao ngoằng hí vang, cho nên không ngạc nhiên khi tranh thiếu nữ của NĐ luôn kề bên một bóng ngựa phi đường xa dưới bóng trăng huyền hoặc lẫn bóng tối u mê giữa ngàn lá biếc.

Sự cách điệu không hài hòa làm cho gương mặt có sắc sáng như trăng, lại thêm chút bóng tối của u mê (11).

 

 

Lê Chiều Giang viết Không đứng mãi trong tranh có khi như thơ, có khi như nhạc, như họa. Giọng điệu đôi khi ngổ ngáo, khinh bạc, nhưng ẩn chứa bên trong là rụt rè, bẽn lẽn, đắn đo…

Cái đó làm cho Không đứng mãi trong tranh đáng đọc, để thấy thương hơn một nhan sắc, một tính cách, một số phận như dòng sông những buổi chiều về...

 

 Chiều buông

Trên dòng sông cuốn mau…

…………………….

 

Về đâu?

Bọt bèo tuôn khắp nơi…

 

Để rồi, nhận ra cõi vô lượng tâm:

 

“Bể sầu không nhiều, nhưng cũng đủ yêu…”

 

(Chiều về trên sông, Phạm Duy)

                   

 

(ĐN Saigon,12.2021)

 



 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một ngày đầu mùa Đông (khác với thông lệ mùa hè), đội Argentina của Nam Mỹ và đội Pháp của Châu Âu chơi trận cuối cùng của World Cup ở Lusail Stadium, Doha, Qatar. Hai đội đều đã hai lần đem được huy chương vàng của World Cup FIFA về cho quê nhà trong quá khứ. Cả hai đội đều mang khát vọng chạm tay vào cúp vàng vô địch của môn Soccer lần thứ ba. Cả hai đội đều có những cầu thủ giỏi nhất được cả thế giới biết đến...
Một trận động đất mạnh 6,4 độ richter đã xảy ra ở miền bắc California vào sáng sớm thứ Ba, làm mất điện, phá hỏng đường xá và nhà cửa, đồng thời gây ra một số dư chấn. Trận động đất xảy ra 7,5 dặm về phía tây nam của thị trấn Ferndale lúc 2:34 giờ sáng, theo Cơ quan Khảo sát Địa chất Hoa Kỳ.
Nếu có một điều mà thế giới nên học được từ Ukraine, thì đó là nghiêm túc xem xét các mối đe dọa và cảnh báo từ các nhà lãnh đạo độc tài. Những bạo chúa như Putin và Tập biết họ muốn gì. Họ không ngần ngại bành trướng quyền lực của mình khi họ thấy thời điểm thích hợp. Chẳng có gì để nghi ngờ nữa, rằng Trung Quốc muốn sát nhập Đài Loan vào hệ thống toàn trị của mình. Chế độ ở Bắc Kinh chỉ chờ thời cơ thích hợp.
KYIV – Tổng thống Vladimir Putin cho biết tình hình tại 4 khu vực là lãnh thổ của Ukraine mà Nga tuyên bố sáp nhập đang “cực kỳ khó khăn,” ra lệnh cho các cơ quan an ninh tăng cường giám sát để đảm bảo an ninh biên giới và chống lại các mối đe dọa mới, theo Reuters đưa tin ngày Thứ Hai, 19 tháng 12 năm 2022.
Các khoa học gia vừa mới hồi sinh một số loại vi rút lớn bị chôn vùi trong lớp băng vĩnh cửu (permafrost) ở Siberia suốt hàng chục ngàn năm. Trong đó, vi rút ‘trẻ’ nhất có tuổi đời là 27,000 tuổi. Còn loại ‘già’ nhất – Pandoravirus – là khoảng 48,500 năm tuổi. Đây cũng là loại vi rút lâu đời nhất từng được hồi sinh. Khi Trái Đất ngày càng ấm lên, lớp băng vĩnh cửu tan chảy, giải phóng các chất hữu cơ đã bị đóng băng suốt hàng thiên niên kỷ, bao gồm cả vi khuẩn (bacteria) và vi rút (virus) – một số loại vẫn có khả năng sinh sôi Trong bản in trước (preprint) của một nghiên cứu vẫn chưa được bình duyệt, các tác giả tuyên bố rằng “việc suy xét về nguy cơ các mẫu vi rút cổ đại vẫn có thể lây nhiễm và lưu hành trở lại do sự tan băng của các lớp băng vĩnh cửu là điều đúng đắn.” Vậy, cho đến nay, chúng ta đã biết gì về nguy cơ của “vi rút thây ma” (zombie viruses) này?.
WASHINGTON – TNS Jim Risch, thành viên hàng đầu của Đảng Cộng Hòa trong Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện (U.S. Senate Foreign Relations Committee), đã yêu cầu xem xét lại các chương trình hợp tác và hỗ trợ an ninh của Hoa Kỳ tại Nigeria sau khi có thông tin về chương trình phá thai bất hợp pháp và sát hại trẻ em được thực hiện bởi quân lính Nigeria, theo Reuters đưa tin ngày Thứ Hai, 19 tháng 12 năm 2022.
Tại buổi họp công khai cuối cùng vào ngày hôm nay, 19/12/2022, toàn thể Ủy Ban Hạ Viện 6/1 đã chấp thuận danh sách bốn tội hình sự sau đây của Trump liên quan đến việc chuyển giao quyền hành tổng thống. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ, Quốc Hội đã khuyến cáo Bộ Tư Pháp truy tố một cựu tổng thống vi phạm tội hình sự. (1) Cản trợ công việc của Quốc Hội. (2) Âm mưu lừa gạt chính quyền Liên Bang. (3) Âm mưu đưa ra tuyên bố sai sự thật. (4) Kích động cuộc nổi loạn hoặc phản loạn.
Đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam nên từ nhiệm để bảo vệ danh dự sau 15 năm không chống nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên...
Thế giới của chúng ta thật là muôn màu, muôn vẻ, một thế giới rất linh động, ai đói nghèo cứ đói nghèo, ai ăn chơi, cứ ăn chơi, ai chiến tranh cứ chiến tranh, còn đá banh cứ đá banh hào hứng, những cầu thủ đá banh rất hào hứng giao lưu, khán giả, hàng triệu người, cũng rất phấn khởi theo dõi sít sao mỗi trận thư hùng...
Xi học ai để lãnh đạo đảng cộng sản và Nhà nước Tàu? Dĩ nhiên đã hoạt động từ lúc thiếu nhi và đoàn, Xi phải tắm mình trong kinh điển Mác-Lê nhưng không phải thứ Mác-Lê nguyên chất...
Khó mà phủ nhận được rằng Hun Sen là một tay bản lĩnh (có thừa) nhưng bản lĩnh của ông, tiếc thay, đã không giúp được cho dân tộc Khmer có đủ áo cơm, dù đã phải cầm cố gần nửa phần (45%) đất đai của Cambodia!
Hôm nay Thứ Hai 19/12/2022 là buổi họp cuối cùng của Ủy ban Hạ viện Điều tar Bạo loạn 6/1, dự kiến tổ chức lúc 1 giờ trưa giờ miền Đông Hoa Kỳ (10 giờ sáng giờ California), và dự kiến sẽ bỏ phiếu xem có nên giới thiệu sang Bộ Tư Pháp để đề nghị truy tố tội hình sự đối với Trump và thủ hạ hay không, và cụ thể là tội hình sự nào. Và Thứ Tư 21/12/2022 sẽ là ngày công bố bản báo cáo chung kết của Ủy ban.
PERRIS, California -- Các tác giả sẽ làm gì sau khi có bài trúng giải Cuộc thi Viết Văn Phật Pháp Ứng Dụng do Chùa Hương Sen tổ chức, và sau khi Chùa Hương Sen hoàn tất lễ phát giải thưởng ngày 11 tháng 12 năm 2022?
KYIV – Ukraine đang chuẩn bị đối mặt với nguy cơ Nga sẽ leo thang chiến tranh trong mùa đông này. Theo một cố vấn cấp cao của Tổng thống Volodymyr Zelensky, Moscow đang cố gắng xoay chuyển tình thế trên chiến trường và hạn chế các phản ứng chính trị dữ dội trong nước, theo NYTimes đưa tin ngày Chủ Nhật, 18 tháng 12 năm 2022.
HOA KỲ – CEO Twitter, Elon Musk, đã tổ chức một cuộc thăm dò trên nền tảng mạng xã hội này, hỏi ý kiến mọi người rằng liệu ông có nên rời khỏi ghế lãnh đạo công ty hay không, đồng thời nói thêm rằng ông sẽ làm theo kết quả cuộc thăm dò, theo Reuters đưa tin ngày Chủ Nhật, 18 tháng 12 năm 2022.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.