Hôm nay,  

Song ngữ: To Transform the suffering / Chuyển hóa khổ đau

20/09/202319:36:00(Xem: 5551)
blank

Song ngữ: To Transform the suffering / Chuyển hóa khổ đau

 

Hằng Như (Liên Trí)

 

Nếu cầm một ly nước trong giây lát, ai cũng đã từng làm và biết rằng; không có vấn đề gì. Nếu cầm ly nước ấy trong một tiếng đồng hồ, cánh tay sẽ bị mỏi và đau. Nếu liên tục trong 24 tiếng đồng hồ cầm ly nước có cùng trọng lượng như vậy trên tay, chắc hẳn phải đi cấp cứu!

 

Một ly nước có cùng trọng lượng, nhưng nếu ta cầm trong một thời gian lâu hơn, nó sẽ trở nên nặng hơn. Đây là bài học sinh động nhất để chúng ta sống và ôm ấp, chuyển hóa những nỗi đau và điều bất như ý trong cuộc sống hàng ngày. Càng biết cách phóng thích nỗi khổ niềm đau đúng cách sớm chừng nào, ta đỡ phải chịu đựng và đớn đau. Nếu biết chỗ và biết cách để ly nước xuống mà không phải cầm một tiếng đồng hồ, tay không phải đau nhức. Nếu vụng về mà phải nắm giữ ly nước suốt một ngày một đêm thì đau khổ vô cùng, cuối cùng ta tự rước họa vào thân mà thôi.

 

Trong cuộc sống, con người luôn chuẩn bị tâm thế để đối mặt với khổ đau. Khi khổ đau đến, hoặc chúng ta phải chịu đựng và quỵ ngã, hoặc chúng ta sẽ vượt qua và đứng lên ngay chỗ mình vừa ngã xuống. Có lẽ ai trong chúng ta cũng không muốn chịu đựng khổ đau, vậy cách duy nhất để sống và tồn tại là hãy đứng lên. Cách mình đứng lên thế nào để ít bị trầy sướt và giảm thiểu đớn đau là cả một nghệ thuật mà có khi cả đời người ta chưa kịp học cho thông thạo.

 

Sở dĩ chúng ta không/chưa tìm được một ‘nơi’ thích hợp cho ly nước khổ đau đang phải cầm trên tay vì khi khổ đau cuộn trào, ta cứ thấy người này cảnh nọ làm cho ta đau khổ nêu khó bỏ qua và tha thứ. Một sự thật tưởng chừng vô lý là chính mình mới có thể gây khổ đau cho mình đến mức phải chịu đựng mà thôi. Người khác, nếu có, cũng không thể tạo cho mình khổ đau nhiều đến thế. Ai có xúc phạm mình, cũng chỉ một lần mà thôi. Thay vì chịu đau một lần, ta đem tâm trí nuôi cảm thọ ấy trong vùng gió lốc và thế là, những lời nói không êm tai kia cứ nổi trôi trên ngọn gió dập dìu mà tâm can như dao đâm muối xát. Mỗi lần nhớ lại là mỗi lần gió xoáy tung bụi vô minh phủ mờ tâm trí. Như vậy, nếu không phải là ta, ai có thể làm chúng ta đau khổ chứ?!

 

Khi xác định được chính mình là ‘thủ phạm’ đã hủy hoại sức khỏe, tinh thần và sự an lạc của bản thân, chúng ta có thể chuyển hóa khổ đau một cách hiệu quả hơn vì bây giờ, mình đang ở thế chủ động hoàn toàn. Để giải quyết mình vấn đề, điều quan trọng là xác định được thủ phạm. Một khi đã xác định được thủ phạm rồi, việc bắt và xử lý tội phạm không còn quá khó khăn nữa.

Mỗi người đều có cách riêng để ôm ấp và chuyển hóa khổ đau. Với kinh nghiêm bản thân, tôi cảm nhận rằng điều căn bản nhất là hãy bình tâm và khách quan với chính mình và những người liên quan đã làm 'duyên' để nỗi khổ niềm đau đang có mặt trong ta.

 

Đừng quá căng thẳng, không nên chùng lòng mà hãy tạo một tâm thế cân bằng để xem xét vấn đề tường tận và có hướng giải quyết hiệu quả nhất. Điều trước tiên ta cần làm là lưu tâm đến những gì đang diễn ra trong ta và điều ấy cho ta cảm giác gì? Nếu ta phản ứng theo cảm giác mình đang có thì sẽ đem lại hậu quả gì cho mình và cho những người liên quan? Ta được gì mất gì? người được gì mất gì nếu ta hành động theo hướng này? có con đường ‘thoát hiểm’ nào khác không? Nên đặt ra những câu hỏi đại loại như vậy và khi có các câu trả lời thích đáng và hợp lý, hãy hành động. Tôi tin rằng tâm mình đủ thời gian để lấy lại thế thăng bằng khi hoàn thành xong đáp án cho các câu hỏi liên quan đến vấn đề khó khăn đang đối mặt mà mình đưa ra. Chắc chắn đường ‘thoát hiểm’ sẽ hiện ra trước mặt thôi.

 

Khi này hay khi khác, ta có thể nắm lấy ly nước đấy. Thế nhưng điều quan yếu là hãy nắm giữ nó trong thời gian ngắn nhất và nhanh tìm cách và tìm chỗ đặt lý nước xuống để tay mình không vướng bận và mỏi đau, phải không nào?

 

Nguồn:

https://thuvienhoasen.org/a27782/chuyen-hoa-kho-dau

 

.... o ....

  

To Transform the suffering

 

Author: Hằng Như (Liên Trí)

Translated by Nguyên Giác

 

If you hold a glass of water for a few moments, which everyone does, you'll know it's soothing. If you hold that glass of water for an hour, your arm will get tired and sore. If you hold a glass of water like that in your hand for 24 consecutive hours, you will definitely have to go to the emergency room!

 

A glass of water has the same weight, but if you hold it for a longer time, it becomes heavier. This lesson is incredibly important for you to experience and take note of, as it has the power to help you overcome the pain and dissatisfaction in your everyday life. The sooner you learn how to effectively alleviate suffering and pain, the less pain you will have to endure. If you know where and how to put the glass of water down without having to hold it for an hour, your hands will not ache. If you are clumsy and have to hold a glass of water for a day and a night, it will be extremely painful, and in the end, you will only bring disaster to yourself.

 

In life, people always prepare their minds to face suffering. When suffering comes, you will either endure it and fall, or you will overcome it and stand up right where you fell. Perhaps no one wants to endure suffering, so the only way to live and survive is to stand up. How you stand up to avoid scratches and minimize pain is an art that people in this world have not yet learned to master in their entire lives.

  

You haven't found a suitable place to set down the glass of suffering you are holding in your hand because whenever suffering arises, you are constantly reminded of certain people or scenes that intensify your pain. It's difficult for you to ignore and forgive. The seemingly absurd truth is that only you can cause suffering to the extent that you have to endure it. Other people, if there are any, cannot cause you as much suffering. No matter who insults you, it's only once. Instead of allowing the pain to occur only once, you allow your mind to dwell on that feeling, causing the unpleasant words to linger in the air like a whirlwind. As a result, your mind feels as though it is being stabbed with a knife dipped in salt. Every time you remember, every time the wind swirls around the dust of ignorance, pain clouds your mind. So, if not you, who can make you suffer forever?

 

When you identify yourself as the 'culprit' who has destroyed your health, spirit, and peace, you can transform suffering more effectively because you then become in a position to be completely proactive. To solve the problem, it is important to identify the culprit. Once the culprit has been identified, catching and handling the criminal are no longer difficult. Each person has their own way of coping with and transforming suffering. From personal experience, I feel that the most basic thing is to be calm and objective with yourself and the people involved who have created the 'condition' for the suffering and pain to be present in your body and mind.

 

Don't be too stressed, and don't let your heart down. Create a balanced mindset to thoroughly consider the problem and find the most effective solution. The first thing you need to do is pay attention to what is going on inside you and how it makes you feel. If you react based on your current emotions, what will be the consequences for you and the people involved? What do you gain, and what do you lose? What do others gain or lose if you act in this direction? Are there any other "escape" routes? You should ask such questions, and when you have appropriate and reasonable answers, take action. I believe that your mind has enough time to regain balance when you complete the answers to the questions related to the difficult problem you are facing. Surely the 'escape' route will appear in front of you.

 

At some point, you may have to grab a glass of water. The important thing is to hold the glass of water for the shortest time possible and quickly find a suitable place to set it down. This will prevent your hands from holding anything that could cause fatigue and pain, correct?

 

.... o ....



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong hoàn cảnh đó, chính quyền của TT Joe Biden vừa đưa ra lời kêu các công dân Mỹ có lòng nhân đạo, hãy tiếp tay bảo trợ những người tỵ nạn khốn khổ Afghanistan. Chúng tôi xin kính chuyển lời kêu gọi đó đến với cộng đồng người tỵ nạn Việt Nam. Nếu quý vị nào ở trong hoàn cảnh thuận tiện và có đủ khả năng xin hãy ra tay cứu giúp bằng cách nhận bảo trợ dù chỉ một người hay một gia đình người A Phú Hãn. Họ đang lần lượt được di tản và sẽ đến HK trong một ngày gần đây, với số lượng ước tính khoảng 30 ngàn người.
“Nguồn gốc của sự kiện ngày hôm nay bắt nguồn từ những ngày đầu tiên của các hoạt động quân sự thiếu cân nhắc trong việc điều hành, sau sự kiện 9/11 tại Hoa Kỳ. Chúng ta không thể chiến tranh mãi mà không có hy vọng rút quân. Tôi tin rằng kết thúc cuộc chiến là một chính sách đúng, tuy nhiên khi làm như vậy, chúng ta không thể bỏ rơi những người dân vô tội.”
Tác giả Lê Chiều Giang vừa phát hành Không Đứng Mãi Trong Tranh. Tác phẩm dày 164 trang, vừa văn xuôi, vừa thơ. Độc giả sẽ thấy trong sách ngập tràn những quá khứ, như nhận định của nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ, “…đọc Lê Chiều Giang, những dòng chữ chảy lui về quá khứ. Một quá khứ không thể nào không nhắc về, nhớ tới… Những quá khứ của thời đã ‘Chết đi, sống lại’.” Đúng ra, quá khứ chỉ là một phần, vì tác giả Lê Chiều Giang vẫn còn trên cõi này, còn đọc và còn viết. Và trong sách, có những bài được viết rất gần đây. Tác phẩm như dường rất mong manh, như mơ, như thực… Ngay nơi nhan đề sách đã là một hình ảnh của một chân trời cổ tích, “Không Đứng Mãi Trong Tranh.” Bạn có thể nhớ tới một tích cổ trong thời nhà Trần ở thành Thăng Long, chàng thư sinh Tú Uyên say mê thiếu nữ trong tranh, và trong một lần nàng bước ra khỏi tranh đã bị chàng nắm tay giữ lại cõi này. Có phải chuyện của người xưa ở phường Bích Câu cũng là chuyện đời nay của Sài Gòn
Lâu lắm rồi, Hồng Y Nguyễn Văn Thuận giảng ở San Diego: - Việt Nam có 84 triệu mỏ than. Người không hiểu tự hỏi: Việt Nam có 84 triệu mỏ than thì nước Việt Nam giàu quá, nếu những mỏ than này mà khai thác hết thì nước Việt Nam giàu lắm, giàu lắm. Nhưng sau này hiểu ra thì không phải là "mỏ than" mà là người Việt Nam hay than, giàu nghèo gì cũng than, còn thiếu 1 ngàn đồng thành 1 triệu cũng than.
Trên Bloomberg Opinion ngày 26 tháng 04 năm 2021, một trong hai tác giả là Cựu Đô đốc James G. Stavridis, trình bày kịch bản này trong bài “Four Ways a China-US War at Sea Could Play Out” mà bản dịch sau đây sẽ giới thiệu. Theo Stavridis,“bốn điểm nóng” mà Hải quân Trung Quốc có khả năng tấn công là eo biển Đài Loan, Nhật Bản và Biển Hoa Đông, Biển Hoa Nam và các vùng biển xa hơn xung quanh các nước Indonesia, Singapore, Australia và Ấn Độ. Nhưng nguy cơ cao nhất là Đài Loan.
Đó là lý do cần nhắc sơ lại Hòa Ước Doha 2020, bởi nếu xem chính phủ Afghanistan là một "đồng minh" của Hoa Kỳ thì đồng minh này đã bị phản bội và bức tử ngay tháng Hai năm 2020 theo sau Hòa Ước Doha của nội các Donald Trump ký với Taliban chứ không phải hôm nay. Liệu có cần nhắc lại hòa đàm Paris vào năm 1973 đã dẫn đến sự sụp đổ báo trước của miền Nam Việt Nam vào tháng Tư năm 1975? Và giới sử gia thường nhắc lại vai trò của tổng thống Richard Nixon và Ngoại trưởng Henry Kissinger trong việc bỏ rơi Nam Việt Nam chứ không phải tổng thống Gerald Ford, vị tổng thống Mỹ đương nhiệm năm 1975.
“Tôi sẽ ngạc nhiên nếu chúng ta không vượt qua 200,000 trường hợp một ngày trong vài tuần lễ nữa, và điều đó được xem là đau lòng vì chúng ta không bao giờ nghĩ chúng ta trở lại trong tốc độ đó nữa,” theo Collins cho biết. Collins khẩn nài những người Mỹ chưa chích ngừa hãy đi chích ngừa, gọi họ là “những con vịt ngồi” đối với biến thể Delta mà đang tàn phá đất nước và cho thấy dấu hiệu nhỏ bé của việc xóa bỏ nó.
Tổng Thống Joe Biden và các viên chức hàng đầu khác của Hoa Kỳ đã ngạc nhiên hôm Chủ Nhật, 15 tháng 8 năm 2021, bởi tốc độ của việc Taliban chiếm hoàn toàn Afghanistan, khi việc rút quân đội Mỹ theo kế hoạch khẩn cấp đã trở thành nhiệm vụ để bảo đảm một cuộc di tản an toàn, theo bản tin của AP tường thuật hôm Chủ Nhật. Tốc độ sụp đổ của chính quyền Afghanistan và những hỗn loạn tiếp theo nêu ra thử thách nghiêm trọng nhất của Biden trong tư cách tổng tư lệnh, và ông là đối tượng của sự chỉ trích từ Cộng Hòa là những người nói rằng ông đã thất bại.
Số người chết từ vụ động đất 7.2 độ tại Haiti đã tăng lên tới ít nhất 1,297 hôm Chủ Nhật, 15 tháng 8 năm 2021, trong khi những người cấp cứu đã chạy đua để tìm người sống sót giữa đống đổ nát trước nguy cơ một trận lụt lớn từ cơn bão đang tiến tới, theo Hãng Thông Tấn Mỹ AP tường thuật hôm Chủ Nhật.
Theo dõi tin tức từ quốc gia này, tấm lòng của chúng tôi hướng về người dân Afghanistan và những người tị nạn đang bị buộc phải bỏ trốn để giữ mạng sống. Hơn nữa, chúng tôi tha thiết quan ngại đến số phận của hàng triệu phụ nữ và trẻ em gái của xứ sở này, vì họ phải đối diện với một tương lai đen tối khi gặp trở lại sự đối xử tàn tệ của nhà nước Taliban.
Hàng năm cứ vào ngày rằm tháng 7 âm lịch, các Chùa Phật giáo tổ chức ngày lễ Vu Lan- ngày nhớ công ơn của Mẹ. Hôm nay, trước tình hình dịch bịnh Covid-19 đang hoành hành từ Hà Nội-Saigòn đến Washington D.C. và các tiểu bang ở Mỹ. Cộng đồng người Việt trong nước và hải ngoại quyết tâm tổ chức lễ Vu Lan để dâng lời cầu nguyện đồng bào trong nước và hải ngoại được bảo vệ an toàn trước nguy cơ của dịch bịnh Covid-19.
Bardo Thödol là một cẩm nang viết về sự hướng dẫn trong thời gian trung ấm để giúp người chết tái sinh tốt đẹp.
Giáo Phận Công Giáo San Diego ra lệnh cấm các linh mục không được ký giấy xin miễn chích ngừa chống COVID-19. Kevin Eckery, phát ngôn nhân giáo phận S.D., nói rằng giáo phận không ủng hộ việc miễn chích ngừa, nói là không có lý do tôn giáo nào bịện hộ cho miễn chích ngừa. Linh mục Bernardo Lara nói rõ hơn, rằng giáo hội khuyến khích đi chích ngừa.
Nhưng sống như thế nào đây? Là một câu hỏi rất lớn mà xưa nay đã có nhiều câu trả lời rồi. Riêng tôi dưới nhãn quan của một người Tăng Sĩ của Phật Giáo, thực hành theo lời dạy của Đức Phật, ngoài giáo lý giải thoát, giác ngộ của Đức Phật đã dạy ra, hằng ngày chúng ta phải tiếp xúc với đời thường. Nên đã là Phật tử, chúng ta cần phải rõ biết cái nhân và cái quả và làm sao có thể làm chủ được chính mình trong các động tác đi, đứng, nằm, ngồi, ăn uống, giao tiếp, tiền bạc, nợ nần, tốt xấu, thị phi, nhơn ngã, bỉ thử v.v…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.