Hôm nay,  

KINH PHÁP CÚ - Kệ số 1 và Kệ số 2

25/09/202413:44:00(Xem: 3708)
blank 

KINH PHÁP CÚ - Kệ số 1
Dhammapada Verse 1
 

Băng hình này do Cư sĩ Nguyên Giác làm để cúng dường Pháp. Dựa trên nhiều bản dịch khác nhau. Hình ảnh là từ trang Wikipedia Commons. Dựa theo các bản dịch của Thầy Thích Minh Châu, Daw Mya Tin, Weragoda Sarada Thero, Acharya Buddharakkhita, Bhante Suddhāso, và nhiều Thầy khác. Hình ảnh là từ trang Wikipedia Commons, chụp lại từ các vách đá Động Đôn Hoàng, Trung Quốc.
.
Khi trú tại tu viện Jetavana ở Savatthi, Đức Phật đã nói Bài kệ số 1 của Kinh Pháp Cú, liên hệ đến Cakkhupala, một vị trưởng lão mù. Có một lần, Thera Cakkhupala đến để tỏ lòng tôn kính Đức Phật tại tu viện Jetavana. Một đêm nọ, khi đang đi kinh hành thiền định, vị trưởng lão vô tình giẫm phải một số côn trùng.

Vào buổi sáng, một số tỳ kheo đến thăm vị trưởng lão đã tìm thấy những con côn trùng chết. Họ nghĩ xấu về vị trưởng lão và báo cáo với Đức Phật. Đức Phật hỏi họ rằng họ có nhìn thấy vị trưởng lão giết côn trùng không. Khi họ trả lời là không, Đức Phật nói, "Cũng như các ngươi không thấy ngài giết côn trùng, thì ngài cũng không nhìn thấy những con côn trùng khi còn sống đó. Hơn nữa, vì vị trưởng lão đã đạt được quả vị A la hán nên ngài không thể có ý định giết và do đó hoàn toàn vô tội."

Khi được hỏi tại sao Cakkhupala lại bị mù, mặc dù ngài là một vị A la hán, Đức Phật đã kể câu chuyện sau: "Cakkhupala là một bác sĩ trong một kiếp trước. Có lần, ông cố tình làm cho một bệnh nhân nữ bị mù. Phụ nữ đó đã hứa sẽ trở thành nô lệ của ông, cùng với các con của cô, nếu mắt cô được chữa khỏi hoàn toàn. Sợ rằng cô và các con sẽ phải trở thành nô lệ, cô đã nói dối bác sĩ. Cô nói với ông rằng mắt cô đang tệ hơn, trong khi thực tế, mắt đã được chữa khỏi hoàn toàn. Bác sĩ biết cô đang lừa dối ông, vì vậy để trả thù, ông đã cho cô một loại thuốc mỡ khác, khiến cô hoàn toàn bị mù. Hậu quả của hành động xấu xa này là bác sĩ đã mất thị lực nhiều lần trong những kiếp sau."

Sau đó, Đức Phật đã nói bài kệ như sau:
Tâm đi trước mọi trạng thái tinh thần. Tâm là chủ của chúng; tất cả chúng đều do tâm tạo ra. Nếu một người nói hoặc hành động với tâm không trong sạch, đau khổ sẽ theo sau như bánh xe theo bước chân con bò.

Video dài 2:12 phút:


https://www.youtube.com/watch?v=R8pDbQLFb6Y 


.... o ....

KINH PHÁP CÚ - Kệ số 2
Dhammapada Verse 2

Băng hình này được làm để cúng dường Pháp. Dựa trên nhiều bản dịch khác nhau. Hình ảnh là từ trang Wikipedia Commons. Dựa theo các bản dịch của Thầy Thích Minh Châu, Daw Mya Tin, Weragoda Sarada Thero, quý Thầy trong SuttaCentral và trong Access to Insight. Hình ảnh từ trang Wikipedia Commons.


Trân trọng cúng dường video này vào phạm vi công cộng. Bất kỳ ai cũng có thể sao chép, chỉnh sửa và phân phối, ngay cả cho mục đích thương mại, mà không cần phải xin phép. ⊗ This video is dedicated to the public domain. Anyone is free to copy, modify, and distribute it, even for commercial purposes, without needing to ask for permission. (Nguyên Giác)

…. o ….
 

Câu chuyện về Matthakundali
Khi cư trú tại tu viện Jetavana ở Savatthi, Đức Phật đã đọc Bài kệ số 2 của Kinh Pháp Cú, liên quan đến Matthakundali, một thanh niên Bà-la-môn. Thân phụ của Matthakundali là ông cụ Adinnapubbaka, rất keo kiệt và không bao giờ bố thí bất cứ thứ gì. Khi con trai bị bệnh, ông cụ không hỏi ý bác sĩ, cho đến khi quá muộn. Khi thấy con trai sắp chết, ông cụ đã đưa chàng thanh niên ra ngoài hiên nhà, để những người ghé đến nhà không nhìn thấy tài sản trong nhà.
Sáng hôm đó, Đức Phật sớm rời thiền định sâu sắc về lòng từ bi, mắt tuệ nhìn thấy chàng Matthakundali nằm trên hiên nhà. Vì vậy, khi vào thành phố để khất thực với các đệ tử, Đức Phật đã đứng gần cửa nhà của thanh niên Bà-la-môn Adinnapubbaka. Đức Phật đã phát ra một tia sáng để thu hút sự chú ý của chàng thanh niên đang nằm hướng mặt về phía bên trong ngôi nhà. Chàng thanh niên nhìn thấy Đức Phật; và vì rất yếu nên chàng chỉ có thể tuyên xưng đức tin của mình trong tâm trí. Nhưng thế là đủ. Khi chàng qua đời với trái tim thành kính với Đức Phật, chàng đã được tái sinh ở cõi trời Tavatimsa.

Từ cõi trời, chàng trai Matthakundali, nhìn thấy cha mình đang than khóc cái chết của chàng tại nghĩa trang, nên đã hiện thân ra với ông cụ bằng thân thể giống hệt như chàng trước đây. Chàng kể với cha mình về sự tái sinh của mình ở cõi Tavatimsa và cũng thúc giục cha đến gần và mời Đức Phật đến dùng bữa. Tại nhà của Adinnapubbaka, Đức Phật được hỏi rằng liệu người ta có thể hay không thể tái sinh ở cõi trời chỉ bằng cách thầm trong tâm tuyên xưng đức tin sâu sắc vào Đức Phật, mà không bố thí hay gìn giữ các giới luật đạo đức. Do vậy, Đức Phật muốn Matthakundali phải đích thân xuất hiện; ngay khi đó, Matthakundali xuất hiện với đầy đủ trang sức của một vị cõi trời và kể cho họ nghe về sự tái sinh của chàng ở thế giới Tavatimsa. Chỉ khi đó, thính chúng mới tin rằng con trai của Bà-la-môn Adinnapubbaka chỉ bằng cách dành trọn tâm trí tin vào Đức Phật đã đạt được nhiều vinh quang.

Sau đó, Đức Phật nói bài kệ như sau:
“Ý dẫn đầu các pháp. Ý làm chủ, ý tạo ra các pháp. Nếu với ý thanh tịnh, nói lên hay hành động, an lạc sẽ bước theo sau, như bóng, không rời hình.”
Nghe xong, Matthakundali và thân phụ là Adinnapubbaka đã đắc quả Dự lưu. Ông cụ Adinnapubbaka cũng hiến tặng gần như toàn bộ tài sản của cụ cho hoạt động hoằng pháp của Đức Phật.

Video dài 2:28 phút:


https://www.youtube.com/watch?v=Yg9zNDdUBCg 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
41 năm trước vào ngày 20-7-1979, tại thủ đô Geneva, Thụy Sĩ, 65 quốc gia họp bàn cứu vớt thuyền nhân Việt Nam đang lênh đênh biển cả và khốn khó các trại tị nạn Đông Nam Á. Kết quả từ hội nghị quốc tế này là có hơn 1 triệu người Tị Nạn Cộng Sản Việt Nam được định cư khắp thế giới.Từ lớp người đông đảo này, họ bảo lãnh thân nhân từ quê nhà sang, sinh con đẻ cái và sau mấy chục năm tạo nên Cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại lớn mạnh.
Đa số trong chúng ta thuộc thế hệ baby-boomer tuổi đều tròm trèm trên dưới 70, và chắc chắc đa số là đã lên chức ông bà ngoại hay ông bà nội từ lâu rồi. Nay thì đến tuổi nghỉ hưu, lãnh tiền già sống tà tà, rảnh rỗi đi ra đi vào, vui hưởng tuổi già và chờ ngày...ra đi về lại với cát bụi.
Nhà báo Lê Thiệp qua đời năm 2013 thọ 69 tuổi vì bệnh ung thư nhưng không mất. Anh có một cuốn sách viết dang dở "Ung Thư Ơi, Chào Mi”; nhung sự nghiệp báo chí của anh không dang dở vì anh đã để lại cuốn Lững Thững GIữa Đời.
Tại Iran, tổng thống Iran Hassan Rouhani hôm Thứ Bảy cho biết rằng khoảng 25 triệu người Iran có thể bị truyền nhiễm vi khuẩn corona, khi chính quyền tái ban hành các hạn chế tại thủ đô và những nơi khác. Con số này, từ một báo cáo mà Rouhani trích dẫn trong bài phát biểu trên truyền hình, tương xứng với gần 30% dân số 85 triệu người Iran.
Nhiều chủ tịch ủy ban tại Hạ Viện do Dân Chủ kiểm soát đã kêu gọi một cuộc điều tra tức thì vào các hành động mà các viên chức liên bang tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn và thành phố Portland thuộc tiểu bang Oregon đã phản ứng với các cuộc biểu tình do cái chết của George Floyd và sự bạo hành của cảnh sát, theo bản tin CNN hôm Chủ Nhật, 19 tháng 7 cho biết.
Chính quyền tại miền trung Trung Quốc đã cho nổ một con đập hôm Chủ Nhật để xả nước đang tăng cao phía sau nó giữa cơn lũ lụt lan rộng khắp đất nước đã lấy đi vài chục mạng người, theo AP cho biết hôm Chủ Nhật, 19 tháng 7 năm 2020.
Thế rồi ngày quốc khánh cũng trôi qua, có điều năm nay lặng lẽ và buồn quá, suốt mấy trăm năm lập quốc, chưa bao giờ lễ quốc khánh lặng lẽ và vắng vẻ như thế. Cơn dịch Coronavirus và phong trào BLM đã làm cho ngày vui lập quốc lâm vào khủng hoảng, chia rẽ và đầy bạo loạn.
Là một học sinh từng say mê môn sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử!
Các phán quyết gần đây của Tối Cao Pháp Viện về luật y tế Affordable Care Act,về quyền lực của hành pháp qua chức vụ tổng thống, về luật di dân; chứng tỏ quyền lực và ảnh hưởng của Tối Cao Pháp Viện, nhất là vai trò của vị chánh thẩm, 4 vị bảo thủ và 4 vị cấp tiến nên lá phiếu của vị chánh thẩm Roberts có tính cách quyết định.
Đảng Cộng Sản Việt Nam vừa cướp đất của người dân, vừa dâng đất cho Tàu Cộng. Việc cướp đất của người dân xảy ra một thời gian rất dài trên toàn lãnh thổ Việt Nam, tạo ra một khối dân oan khổng lồ đầy căm hận. Đã có nhiều trường hợp người dân bị giết trong hành vi cướp đất. Về việc bán đất cho Tàu Cộng, hiện nay có 149 doanh nghiệp Trung Quốc sở hữu đất trọng yếu về chiến lược quốc gia, ở biên giới Việt Trung và vùng ven biển thuộc 22 tỉnh và thành phố.
Vào ngày Thứ Sáu 24 tháng 7, từ 1:00- 5:00 PM, sẽ có một nỗ lực lớn của những tổ chức cộng đồng, những nhà hoạt động, và những lãnh đạo địa phương có tham gia 2020 Census tại Quận Cam, nhằm mục đích đếm được những thành viên trong cộng đồng khó tiếp xúc nhất tại Garden Grove và Stanton
John Robert Lewis, con của tá điền là người sống sót vì bị đánh đập tàn bạo bởi cảnh sát trong cuộc biểu tình vào năm 1965 tại Selma, Alabama, trở thành một khuôn mặt cột trụ của phong trào dân quyền và dân biểu Quốc Hội Hoa Kỳ lâu đời, đã từ trần sau 6 tháng chống chọi với bệnh ung thư. Ông đã thọ 80 tuổi, theo bản tin của CNN hôm Thứ Bảy, 18 tháng 7 năm 2020.
Đáp lời kêu gọi của Mái ấm Cô nhi tại Trung tâm Nhân đạo Chùa Hộ Pháp nơi cần sự hỗ trợ của bà con người Việt giúp cho 30 học sinh mồ côi có tiền trả học phí và mua học cụ (như tập vở, bút giấy, cặp đựng sách), ngày 12/07/2020, Đoàn CTXH Nghĩa Sinh – với sự hỗ trợ quảng đại của 14 Ân nhân Nghĩa Sinh – đã đáp xe từ Sài Gòn và Phước Tuy đến trao tặng 30 học bổng cho các em học sinh mồ côi.
Với hy vọng về sự phục hồi mạnh mẽ từ cuộc suy thoái do đại dịch gây ra nhanh chóng mờ dần, các nhà hoạch định chính sách nên tạm dừng lại và đúc kết những gì cần thiết để đạt được sự phục hồi bền vững. Các biện pháp ưu tiên trong chính sách cấp bách nhất đã rõ ràng ngay từ đầu, nhưng chúng sẽ đòi hỏi những lựa chọn khó khăn và thể hiện ý chí chính trị.
Một số khu vực đông người gốc Việt ở Quận Cam, San Jose, Houston trong tuần qua tăng vọt số người đã có kết quả thử nghiệm dương tính. Trong những người chết vì đại dịch trong cộng đồng có những bạn còn trẻ, ở lứa tuổi 30s, 40s và cũng có bạn là Phật tử rất mực đạo hạnh. Bài này sẽ nói về các trường hợp chết khi tuổi thọ vẫn đang còn, về cách tăng thọ, và về pháp niệm sự chết theo lời Đức Phật dạy.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.