Hôm nay,  

Bình Đẳng Sinh-Tử

02/10/202415:30:00(Xem: 2248)


Thư tòa soạn số 155 (tháng 10.2024)

Chúng ta có cuộc sống khác nhau trên những giai tầng xã hội, cung bậc tình cảm, cảnh giới tâm linh. Danh vọng hay vô danh, chức quyền hay thường dân, sung túc hay đói nghèo, khỏe mạnh hay yếu đuối... cũng có thể trắng tay, đoản mạng, đói khát, hãi hùng dưới sự tàn phá khủng khiếp của thiên tai.

Cuộc sống không đơn giản như bộ hành trên con đường bằng phẳng hướng về tương lai — với những mộng ước hay lý tưởng được hướng dẫn bởi kẻ khác, hoặc được vẽ ra từ một sự va chạm thực tế nào đó trong quá khứ. Đường đời không bao giờ bằng phẳng. Mộng ước cũng không phải lúc nào cũng trở thành hiện thực một cách dễ dàng. Sống là để trả giá, một cách thuận lợi hay nghịch thường, cho những gì chúng ta tư tưởng, nói năng và hành động từ quá khứ, đến hiện tại và tương lai.

Cuộc sống muôn màu mà mỗi người chúng ta có một định mệnh (hay nghiệp dĩ) với một màu hay nhiều màu khác nhau, không ai giống ai, nhưng tất cả đều sẽ chấm dứt ở một thời điểm và một nơi chốn nào đó. Không có cuộc sống trường cửu. Vì vậy, về mặt thể tính, chúng ta được sinh ra trên cuộc đời này một cách bình đẳng.

Nếu sinh bình đẳng thì tử cũng bình đẳng.

Cuối cùng của sinh chính là tử. Đó là nói sinh-tử trong giới hạn của cuộc sống, trong thọ mạng của một đời người. Đơn giản như từ điểm A (khởi đầu) đến điểm B (kết thúc). Mà kỳ thực, từ sinh đến tử là một chuỗi biến chuyển, vô thường, như dòng nước chảy: hàng triệu giọt nước tạo thành dòng nước, trong đó, những giọt nước không thể tách rời, chẳng giọt nước nào là đầu tiên hay cuối cùng; chẳng giọt nước nào là chính hay phụ. Tất cả cùng tụ lại, cùng sinh, và cùng diệt. Không có cái trường sinh, không có cái bất tử.

Khi dòng nước lớn (thủy đại) vượt trào, nó tàn phá, hủy diệt tất cả những nơi nào nó đi qua. Những biệt thự cao sang hay những túp lều tranh nhỏ. Những cây cầu vững chắc hay những cầu tre lỏng lẻo. Những ngôi mộ to lớn trong nghĩa trang với tường rào vây quanh hay những ngôi mộ lấp đất sơ sài. Những con người mạnh khỏe hay ốm đau. Đàn ông hay đàn bà. Người già hay em bé... Tất cả đều bị cuốn trôi đi, một cách bình đẳng.

Quán niệm sâu xa về cuộc sinh và cuộc tử như vậy để khởi phát lòng từ bi, xót thương tất cả. Sinh-tử bình đẳng thì lòng từ bi cũng bình đẳng. Lòng từ bi bình đẳng thì thực hành việc cứu khổ, ban vui cũng bình đẳng.

Bồ-đề nguyện, bồ-đề hành (*) thường bắt đầu từ sự trải nghiệm hay đồng cảm với nỗi thống khổ của thế gian.


Vì nỗi khổ lớn của chúng sinh, vì lợi ích an lạc cho số đông, hành giả lên đường.

California, ngày 23 tháng 9 năm 2024
Vĩnh Hảo
www.vinhhao.info

_____________

(*) Bồ-đề nguyện (hay Bồ-tát nguyện) là tâm nguyện, ước vọng đạt đến cứu cánh giải thoát để cứu khổ cho tất cả chúng sinh. Bồ-đề hành (hay Bồ-tát hành) là con đường thực nghiệm ước vọng ấy.

biachanhphap155
Hình bìa: Hồ Bích Hợp



CHÁNH PHÁP Số 155, tháng 10.2024

NỘI DUNG SỐ NÀY:

· THƯ TÒA SOẠN, trang 2

· TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 3

· NHỮNG ĐÓNG GÓP TO LỚN CỦA CÁC HỌC GIẢ ANH QUỐC CHO NỀN PHẬT GIÁO ÂU-MỸ (HT. Thích Trí Chơn), trang 7

· TRUNG QUÁN VÀ VẤN ĐỀ THỰC THỂ (Tuệ Sỹ), trang 9

· BÁT PHONG: TÁM NGỌN GIÓ THỔI (thơ Vĩnh Hữu Tâm Không), trang 12

· GIÁO DỤC NGƯỢC DÒNG NƯỚC XOÁY (Nguyên Siêu), trang 13

· TỰ HỌA, CŨNG QUA, BIẾT ƠN (thơ Hoàng Long), trang 16

· PHÁP TU SOI GƯƠNG (Quảng Tánh), trang 17

· KHÓA TU TUỔI TRẺ & ĐẠO ĐỨC LẦN II... (Thích Chúc Đại), trang 18

· VÔ NGÔN THỐNG THIẾT... (thơ Đồng Thiện), trang 20

· BỒ-TÁT ĐẠO (Thích Nhuận Châu dịch), trang 21

· NHẬP ĐỊNH (thơ Phổ Đồng), trang 23

· BHAGAVAGITA: VÀI ĐẶC ĐIỂM ĐẠO ĐỨC TRONG SỰ SO SÁNH VỚI PHẬT GIÁO (Thích Nguyên Hiệp), trang 26

· ĐỜI... LÁ VÀNG (thơ Lê Đình Cát), trang 29

· ĐI KHÔNG RỒI LẠI VỀ KHÔNG (thơ TM Ngô Tằng Giao), trang 30

· TÌNH LAM TRONG SÁNG (Nhóm Áo Lam), tr. 31

· SEN MIỀN TỊNH ĐỘ (thơ Tịnh Bình), trang 32

· THÔNG TƯ V/V CỨU TRỢ CHO ĐỒNG BÀO BỊ BÃO, LŨ MIỀN BẮC (TKN TN Nguyên Thiện), tr. 33

· STORY OF THIRTY BHIKKHUS (Daw Tin), trang 34

· ĐỨC PHẬT DẠY VÔ TÂM LÀ ĐẠO (Nguyên Giác), trang 39

· KHI ĐẤT HOANG VU CHUYỂN THÀNH LINH ĐỊA (Huệ Trân), trang 42

· NHIỄU NHƯƠNG (thơ Thanh Nguyễn), trang 43

· CƯ SĨ THỰC HÀNH PHẬT PHÁP (Đạo Sinh), trang 44

· PHẬT SỰ (Tâm Huy – Huỳnh Kim Quang), trang 47

· 6 BÀI HAIKU [27 – 32] (thơ Pháp Hoan), trang 48

· TRUYỆN CỰC NGẮN (Steven N), trang 49

· TÂM SỰ MÙA ĐÔNG (Thích Nữ Vạn Hiếu) trang 51

· NẤU CHAY: CẢI BẸ TRẮNG XÀO NẤM ĐÔNG CÔ (Hồng Hương), trang 54

· LỄ HÚY KỴ GIÁC LINH SƯ TRƯỞNG HẢI TRIỀU ÂM (TN Viên An), trang 55

· CHÁNH NIỆM TRONG ĐỘNG (Tiểu Lục Thần Phong), trang 57

· THU VẮNG, DẠ KHÚC THU... (thơ Minh Đạo), trang 58

· ĐẦU THU XIN CHÍCH NGỪA FLU (Bs. Nguyễn Ý Đức), trang 59

· XIN LÀM SEN NỞ, LẠC BƯỚC (thơ Diệu Viên), tr. 60

· CỞI TRÓI tập 1 – chương 12 (truyện dài Vĩnh Hảo), tr. 61

· TẬP BUÔNG BỎ (thơ Lưu Lãng Khách) trang 67

· MỘT CHỒNG HAI VỢ (Truyện cổ Phật Giáo), tr. 68

https://chanhphap.us/CHANH%20PHAP%20BO%20MOI/Muc%20luc%202024/CP%20so%20155%20(10.24).htm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
-Trời trời, nghề của mình là chuyên môn cắt nhuộm uốn tẩy tóc mà mấy người tính chuyện bán tóc giả, thiệt là “Kèn thổi ngược”!. Nếu khách đội đầu tóc giả thì mình thất nghiệp cả đám.
Bộ lao động, văn phòng “Lương bổng và giờ làm việc” vẫn tiếp tục thi hành đạo luật có mục đích công bằng, bất kể nhân viên đó có giấy tờ tùy thân hay không.
Em chưa già lắm, nhưng sao trên trán đã xuất hiện mấy lằn nhăn và chung quanh mép môi cũng có nữa. Có cách nào chữa trị hay không chị?
Vài vật liệu thiên nhiên dùng trong việc làm giảm vết sẹo, nám.
Năm ngày mùa đông, thay đổi áo choàng lịch lãm sang trọng của cô nàng điệu.
Các chế độ ăn uống nặng nề gồm thịt đỏ và thực phẩm nhiều chất béo có thể dẫn tới nguyên nhân làm mất thị lực trong những người Mỹ cao niên, theo một nghiên cứu mới cho thấy.
Theo một thống kê gần đây, dân Mỹ quan tâm và lo lắng về di trú hơn bất cứ vấn đề nào khác; cũng là vấn đề mà quốc hội phải giải quyết. Biên giới của chúng ta bị tràn ngập và dân chúng biết rõ điều này.
Thế là những ngày lễ lớn Giáng Sinh và năm mới 2020 với nhiều sinh hoạt nhộn nhịp và vui mừng đoàn tụ đều đã qua. Nhân loại lại đối diện với những vấn đề bất an thường trực trong cuộc sống mà trong đó điều trớ trêu nhất là nhà độc tài cộng sản Tập Cận Bình với bàn tay sắt lông lá chà đạp nhân quyền lại lên giọng đòi sửa Kinh Thánh.
Hồ Hữu Tường sinh tại làng Thường Thạnh, quận Cái Răng, tỉnh Cần Thơ. Năm 1926, ông sang Pháp học tại trường Đại học Marseille và nạp luận án Cao học Toán tại Đại học Lyon.
Nhà thơ Pablo Neruda (1904 – 1973) đã viết những dòng thơ tình tuyệt vời và độc đáo. Có thể gọi là thiên cổ kỳ văn. Pablo Neruda là nhà thơ lớn nhất của dân tộc Chile, theo nhận định của nhiều nhà phê bình.
Qassem Soleimani, lãnh đạo Lực Lượng Quds ưu tú của Iran, đã bị giết chết vào chiều tối Thứ Năm trong một cuộc không kích của Hoa Kỳ nhắm vào một đoàn xe gần phi trường Baghdad.
Tại Chánh Điện Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc số 3404 Westminster Ave., Thành Phố Santa Ana CA 92703, vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 29 tháng 12 năm 2019, Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc do Thượng Tọa Thích Huyền Châu làm Giám Viện đã long rọng tổ chức Lễ tưởng niệm ngày Đức Phật Thích Ca Thành Đạo đồng thời ra mắt Đài Truyền Hình Bồ Đề Phật Quốc TV phát sóng 24/7 trên băng tần 57.15, với 14 chương trình cũng do Thượng Tọa làm Giám Đốc.
Sương mai mù mịt xóm nhỏ. Những hàng cây như yên lặng nín thở để đón nhận làn sương lạnh cuối đông. Lá cây ướt đẫm, tưởng chừng vừa được tắm dưới mưa. Long lanh nước đọng trên đầu những ngọn cỏ. Con quạ rủ lông trên nhánh cây phong. Có một nỗi buồn nào đó, một nỗi buồn rất cô liêu, lan nhẹ vào hồn khi không gian lắng xuống, tịch mịch.
Các Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật (CDC) Hoa Kỳ gần đây đã cho thấy rằng bệnh cúm trong năm nay đã lan rộng tại 30 tiểu bang và đã có tới 2,000 người mất mạng. CDC phỏng đoán rằng có ít nhất 3.7 triệu người bị bệnh, với 32,000 người phải vào bệnh viện.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.