Hôm nay,  

Nhớ Thầy

27/10/202420:24:00(Xem: 3697)

 

IMG_6216
Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ, hình chụp tại Hương Tích. (Ảnh:Thích Nữ Khánh Năng chụp ngày 19 tháng 9 năm 2018)

 

 

Kính lạy Thầy, bậc Thầy lớn của Phật Giáo Việt Nam, là nơi nương tựa của hàng tứ chúng.

Kính lạy Thầy, Pháp thân thường trụ, hoá thân Người khắp cõi hư không.

Kính lạy Thầy, Người đã cho con thêm một lần nữa được sinh ra trong Pháp.

Kính lạy Thầy, nhục thân Người tan biến bốc thành mây trời, lang thang khắp cõi hư không, nhưng đời sống Người đã là một phần máu thịt trong con.

 

Thầy ơi! Tây nguyên se se lạnh, tiếng côn trùng rả rích đầu đông. Trong quãng im lặng của núi rừng tịch liêu là sự đong đầy của mênh mông nỗi nhớ. Con nhớ những giờ trà bên Thầy; nhớ những lúc chỉ biết lặng im bên Thầy khi Thầy bệnh; nhớ sự im lặng cũng là bài Pháp vô ngôn mà Thầy trao cho con; nhớ căn phòng nhỏ nơi Thầy an cư, dịch kinh và viết sách mà ngày ngày hai cô trò con được lui tới pha trà dâng Thầy. Với con, Thị Ngạn Am nơi Thầy ở hai năm cuối đời ở Long Thành cũng chính là trượng thất Duy-Ma nơi chư Hiền Thánh Tăng Bồ-tát đồng cư và cũng là nơi Thầy tiếp mười phương khách. Thầy viết cho mình, hay cho những ai có duyên được bước vào trong đó khi đề bốn chữ “Huyễn Thân Mộng Trạch” (Thân này huyễn; chỗ ở này như mộng)?

 

Như huyễn. Như mộng. Từ khi Thầy nhập diệt, con đã kinh nghiệm sự mộng huyễn ấy trong từng sát-na sinh diệt của thân tâm, của ngoại cảnh. Một năm qua đi. Đây là tri giác về thời gian? Tri giác về khoảng cách? Hay tri giác về siêu nghiệm? Cái gọi là nỗi nhớ đong đầy trong con lúc này là gì, khi mà theo quan điểm của A-tì-đàm, không một cái gì tồn tại qua hai sát-na? Như vậy, cái gì có tác dụng, cái đó phải ở trong thời điểm hiện tại. Nhưng ký ức về Thầy trong con không cùng xuất hiện đồng thời. Khi con nghĩ về Thầy lúc dịch kinh viết sách thì Thầy lúc an nhiên tĩnh toạ thuộc vị lai, chưa xuất hiện. Khi con nghĩ về Thầy lúc an nhiên tĩnh toạ, thì Thầy lúc dịch kinh viết sách đã biến mất vào quá khứ, Thầy lúc uống trà chưa có mặt. Vậy, hiện tại con nghĩ về Thầy là gì? Theo Tâm lý học hiện đại, thì đó chính là hiện tại giả tướng, hay hiện tại mạo tợ. Bằng nội quan, hay tri giác của người tu định, thì đó là chuỗi liên tục của nhiều sát-na con nghĩ về Thầy; sát-na đi vào trong quá khứ vẫn tồn tại và được nắm giữ bởi yếu tố niệm, định và huệ.

 

Viết về Thầy thì nên viết từ góc độ nào: Chân lý quy ước với những cặp phạm trù đối đãi: đến-đi, sanh-tử... ? Hay trong Pháp thân Pháp thể thường hằng? Con cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng ý thức thời gian trong con là sự tiếp nối tương tục của nhân và quả; của nỗi nhớ tinh tuyền như giọt nước đầu non. Nó là bóng nắng huyễn hoá rọi xuống dòng sinh tử vô tận. Vậy thì một năm qua đi cũng chỉ như một cái chớp mắt của giấc mộng đầu hôm; giấc mộng tử-sinh nối dài qua bao kiếp sống của những chúng sanh vốn cưu mang trong mình Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, phải không Thầy?

 

Thầy ơi! Hằng ngày con vẫn dâng trà lên Thầy như trước đây khi con còn được ở gần bên Thầy. Con biết Thầy chưa từng bỏ con ra đi, vì Pháp thân Thầy vốn bất sanh bất diệt. Nhưng điều mà con cảm nhận rõ ràng trong từng nhịp đập của trái tim mình đó là sự cô liêu của cánh hạc lẻ loi đi về trên đỉnh đồi tịch lặng.

 

Từ ngày Thầy mất, con vốn đã lặng lẽ nay lại càng lặng lẽ hơn. Ngày ngày trong thư phòng nhỏ chất đầy kinh sách, rồi con cũng hiểu ra: Thân giáo của Thầy, những trang sách Thầy để lại, ký ức về Thầy trong tâm con là Pháp thân thanh tịnh của Thầy. Thầy luôn ở đó, bên con, trong con, mỗi khi con nghĩ về Thầy.

 

“Khê thanh tiện thị quảng trường thiệt

Sơn sắc vô phi thanh tịnh thân

Dạ lai bát vạn tứ thiên kệ

Tha nhật như hà cử tợ nhân.”

 

(Tiếng suối reo là tiếng thuyết Pháp

Màu núi là Pháp thân thanh tịnh

Đêm đó tám vạn bốn nghìn kệ

Ngày sau nói lại làm sao đây?)

 

Thầy ơi! Có phải Thầy dạy con những lúc nhớ Thầy hãy lắng nghe tiếng suối róc rách trước hiên thất để nghe ra lời dạy của Thầy? Hay vì con lắng nghe con, lắng nghe mọi sự bằng xúc cảm của chính con, nên đâu đâu cũng là tiếng thuyết pháp của Thầy, của mười phương cõi Phật?!

 

Thầy ơi! Có phải trong cõi “bặt tiếng lời” của tự tâm, trong quãng im lặng của núi rừng tịch liêu để lắng nghe, thì màu núi cũng chính là Pháp thân thanh tịnh? Thầy ơi! Đất trời vô ngôn mà dòng pháp âm bất tuyệt luân lưu, thì biết nói làm sao?!

 

Thầy ơi! Nhớ có lần con thưa Thầy: ‘Bài thơ Mộng Ngày của Thầy chỉ cần nhớ bốn câu thôi.’ Thầy hỏi: ‘Bốn câu gì?’ Con đọc lên, “Từ tiếng gọi màu đen đất khổ/ Thắp tâm tư thay ánh mặt trời”, đến câu “Ta đi tìm trái tim đã vỡ” thì tâm con nghẹn lại. Những giọt nước mắt nóng như chực sẵn để tuôn rơi, để hoà chung trong Đại Bi Tâm mênh mông của Bồ-tát hạnh nguyện. Con im lặng, không đọc tiếp. Thầy biết người đệ tử nhỏ của mình đã bắt đầu bước đi trên lộ trình miên viễn này, đã kinh nghiệm sự vụn vỡ trong chính hình hài bằng xương bằng thịt này, nên Thầy đã đọc tiếp: “Đói thời gian ta gặm hư vô.” Và Thầy trò lại tiếp tục uống trà…

 

Thầy ơi! Con lại tiếp tục hành trình đi tìm trái tim đã vỡ. Bất thối chuyển.

 

Đệ tử kính lạy Giác Linh Thầy và lạy tạ ân đức giáo dưỡng của Thầy.

 

Con,

Thích Nữ Khánh Năng | Hạnh Thân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiện nay, có khoảng 10% người dân Hoa Kỳ mắc bệnh ù tai (tinnitus) dạng nặng. Chất lượng cuộc sống bị ảnh hưởng nghiêm trọng khi trong tai luôn có tiếng ù ù và o o dù không có bất kỳ tác động nào từ môi trường bên ngoài. Tuy nhiên, giờ đây, những người bị ù tai sẽ có thêm niềm hy vọng, bởi sắp có một phương pháp điều trị kết hợp sử dụng âm thanh và kích thích điện từ.
Các trường học ở New Delhi đã buộc phải đóng cửa hôm tuần qua sau khi những cơn mưa gió mùa lớn trút xuống thủ đô Ấn Độ, gây lở đất và lũ quét giết chết ít nhất 15 người. Xa hơn về phía bắc, nước sông Beas dâng cao tràn bờ cuốn theo các phương tiện xuống hạ lưu và làm ngập các khu dân cư, theo trang APNews đưa tin ngày Thứ Ba, 11 tháng 7 năm 2023.
Almost fifty years ago, my teacher gave me a Zen verse to think about when I woke up in the morning. When I first wake up from sleep, I pray that all sentient beings have wisdom, awareness, and a clear vision of the ten directions...../..... Bài thiền kệ quán chiếu thức dậy vào buổi sáng, tôi đã được thầy tôi trao cách đây gần năm mươi năm: Ngủ nghỉ mới thức dậy / xin nguyện cho chúng sanh / có trí giác hoàn toàn / nhìn rõ khắp mười phương.
Phân Ưu: Được tin Giáo Sư Đặng Phùng Quân. Sinh ngày 23-01-1942 (Tân Tỵ) tại Vũ Tiên, Thái Bình Việt Nam, nhà văn, cựu giáo sư Triết học Đại học Văn Khoa Sài gòn vừa qua đời vào ngày 15-7-2023 tại Houston Texas, hưởng thọ 83 tuổi. Chúng tôi thành viên Nhóm Nghiên Cứu Triết Học Đại học Văn Khoa Sài gòn (www.trietvan.com) và thân hữu trong và ngoài nước thành kính phân ưu cùng tang quyến và cầu nguyện Giáo sư Đặng Phùng Quân siêu sinh tịnh độ.
PARIS – Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã cải tổ lại nội các của ông, tập trung vào các bộ phận quan trọng trong nước như giáo dục, nhà ở và các vấn đề đô thị, cho thấy chính phủ của ông ứng phó lại với các cuộc bạo loạn, theo tin Reuters.
Không có huy chương nào không có mặt trái, phía sau ánh sáng luôn là bóng tối, phía sau vinh quang là thảm kịch của đời...
Như nhiều người mê bóng đá đã biết, giải WORLD CUP NỮ lần thứ 9 sẽ diễn ra tại hai quốc gia New Zealand và Australia từ ngày 20 tháng 7 cho đến ngày 20 tháng 8 năm nay. Giải Worldcup kỳ này sẽ có sự tham dự lần đầu tiên của đối bóng nữ đến từ xứ sở con rồng cháu tiên mang tên Việt Nam...
Ngoại trưởng Ukraine Dmytro Kuleba cho biết Ukraine sẵn sàng khởi động lại hoạt động xuất khẩu ngũ cốc bất chấp lệnh phong tỏa hải quân của Nga ở Biển Đen, khi quân Nga phóng một loạt tên lửa mới vào các cảng của Ukraine, nơi xuất phát nhiều lô hàng ngũ cốc. Lần cuối cùng Nga rút khỏi thỏa thuận ngũ cốc ở Biển Đen vào cuối tháng 10, Ukraine cũng tuyên bố sẽ tiếp tục các chuyến hàng với sự hỗ trợ của Thổ Nhĩ Kỳ và Liên Hợp Quốc. Trong vòng vài ngày, Nga đã rút lui và quay lại với thỏa thuận, cho phép xuất khẩu trở lại. Lần này, Kuleba nói, kiểu chính sách bên miệng hố chiến tranh tương tự có thể không thay đổi lập trường của Nga dễ dàng như vậy. “Nó đã xảy ra một lần. Chúng tôi sẽ xem liệu nó có hoạt động trở lại hay không”, ông nói. “Tôi không thấy điều đó xảy ra.”
GYPSY. Đợt nắng nóng tấn công miền nam châu Âu đã khiến chính quyến Ý cảnh báo nguy cơ sức khỏe nghiêm trọng ở một số thành phố. Ở Rome, cư dân đang phải vật lộn để đối phó với cái nóng – và để chuẩn bị cho nhiệt độ ngày càng cao hơn nữa trong tương lai.
AUCKLAND – Một vụ nổ súng đã xảy ra ở thành phố Auckland, New Zealand, khiến ít nhất hai người và một tay súng thiệt mạng, cùng với sáu người khác bị thương; vụ việc xảy ra chỉ vài giờ trước trận khai mạc giải World Cup nữ, theo tin Reuters.
Các trường học và nơi làm việc trên hòn đảo Nauru nhỏ bé ở Thái Bình Dương sẽ đóng cửa và di tản người dân để các đặc công gỡ một quả bom nặng 500 pound (227 kg) ‘vẫn còn nguy hiểm’ từ thời Thế Chiến II, theo tin Reuters.
Cựu ủy viên cảnh sát thành phố New York Bernie Kerik đang nói chuyện để sắp bị phỏng vấn bởi nhóm của Công tố đặc biệt Jack Smith đang điều tra những nỗ lực lật ngược kết quả bầu cử tổng thống 2020, theo luật sư của Kerik cho biết hôm thứ Ba. Kerik đã làm việc với Rudy Giuliani sau cuộc bầu cử để tìm bằng chứng gian lận cử tri và sau đó cung cấp tài liệu cho ủy ban ngày 6 tháng 1 của Hạ viện về kế hoạch để Trump bám ghế Tổng Thống mà khỏi bàn giao [cho Biden].
HOA KỲ – Bộ trưởng Tư Pháp Michigan Dana Nessel đã buộc tội 16 đại cử tri giả tham gia vào âm mưu lật ngược kết quả bầu cử năm 2020, theo tin từ Axios.
Đối với tín đồ PGHH cũng như đa số nhân dân miền Nam Việt Nam, nhứt là nhân loại quần sanh thời mạt pháp chắc không bao giờ quên được ngày 18 tháng 5 năm Kỷ Mão 1939. Ngày mà Đức Huỳnh Giáo Chủ đã hóa hiện ra đời để hoằng dương chánh pháp, khai mở mối Đạo canh tân giáo điều...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.