Hôm nay,  

Tình Yêu Trong Giấc Chiêm Bao

10/05/202519:32:00(Xem: 2597)
blank 

TÌNH YÊU TRONG GIẤC CHIÊM BAO

PT. Nguyễn Mạnh San

Nửa đêm gần sáng trong giất mộng chiêm bao, người vợ yêu quý nhất đời của tôi hiện về nhắc nhở tôi nhớ rằng hôm nay là ngày Hiền Mẫu (Mother's Day), mặc dầu em không còn sống trên trần gian này nữa để được nói chuyện trực tiếp với anh. Nhưng em vẫn luôn luôn hằng cầu nguyện lên Thiên Chúa ban phước lành xuống cho toàn thể gia đình mình chung sống với nhau hạnh phúc và cần giữ vững đức tin mạnh mẽ vào Thiên Chúa Toàn Năng Toàn Thiện muôn đời.

Khi còn đang sống trên trần gian này, nhà tôi đã phải hy sinh tất cả mọi sự cho tôi, từ thời gian cho đến tiền bạc, từ Việt Nam sang đến Hoa Kỳ 1975, để cho tôi tiếp tục cắp sách đến trường học hàng ngày cho tới khi tôi 55 tuổi được tốt nghiệp đại học ra trường với mảnh bằng luật khoa. Trong thời gian nhiều năm đó, nhà tôi vừa phải đi làm và lại vừa phải dạy dỗ săn sóc 4 đứa con còn nhỏ dại. Thật ngoài sức tưởng tượng khi tôi ngồi hồi tưởng lại cảnh tượng có một không hai này và quả đúng ý nghĩa như câu người đờ thường nói: Tình Cho Không Biếu Không.

Sau khi nhà tôi qua đời, tôi mới nhớ lại câu nói ý nghĩa sâu sắc của nhà tôi nói với tôi: Anh ơi! em không phải là Ma Sơ đâu nhé! Nhà tôi nhắc khéo tôi như thế bởi vì 5 ngày mỗt tuần, tôi vắng nhà để thi hành trách nhiệm là một Phụ Tá Trưởng Phòng Tố Tụng, Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ tại Oklahoma City, Oklahoma (Deputy Court Clerk, US District Court in Oklahoma City, Oklahoma). Rồi vào 2 ngày nghỉ cuối tuần từ 4 cho dền 6 tiếng đồng hồ, tôi phải vào các trại tù liên bang và tiểu bang để rao giảng Tin Mừng ( Gospel) và cố vấn pháp luật cho các anh chị em tù nhân, không phân biệt sắc tộc, màu da và tôn giáo. Nên tôi đâu còn có ngày giờ nhiều với nhà tôi ở nhà.



Do đó nhà tôi đã phải thốt lên lời cảnh báo trên đây với tôi, mà trải qua những năm tháng sau này tôi phải sống một mình cô đơn trong căn nhà 5 phòng ngủ, với niềm ân hận và lòng sám hối vì những lỗi lầm của tôi đã bỏ bê nhà tôi một mình ở nhà như một Ma Sơ. Có một điều quý giá nhất mà Thiên Chúa đã ban phước lành cho cuộc đời tôi có dược một người vợ hiền thục, nết na, hết lòng chung thủy với chồng con trong khi nhà tôi thuộc hàng thiếu nữ son sắc dịu hiền, phải tránh xa biết bao nhiêu sự cám dỗ trên đời.

Trứớc khi nhà tôi tạm từ biệt tôi trong giấc chiêm bao, cũng không quên nhắc nhở tôi là anh phải nhớ tỏ lời biết ơn đến cô Thảo Edwards vì cô đã chung sức lực cùng với anh qua nhiều năm tháng nay để tận tụy giúp đỡ nữ tù nhân chung thân Lê Thị Vân vẫn còn nằm trong tù cho dến hiện tại.

Cô Thảo Edwards còn là một người có biệt danh trong Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Oklahoma City là một vị Thiên Thần, cô tình nguyện giúp đỡ tinh thần lẫn vật chất cho bất cứ ai cần đến sự giúp đỡ của cô. Vậy xin em hãy cầu nguyện cho anh có sức khỏe dồi dào để anh tiếp tục phục vụ tha nhân theo`Thánh Ý Chúa đã phó thác cho anh và anh xin hứa sẽ một lòng chung tín với em trên cõi đời này.

PT. Nguyễn Mạnh San



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các chế độ ăn uống nặng nề gồm thịt đỏ và thực phẩm nhiều chất béo có thể dẫn tới nguyên nhân làm mất thị lực trong những người Mỹ cao niên, theo một nghiên cứu mới cho thấy.
Theo một thống kê gần đây, dân Mỹ quan tâm và lo lắng về di trú hơn bất cứ vấn đề nào khác; cũng là vấn đề mà quốc hội phải giải quyết. Biên giới của chúng ta bị tràn ngập và dân chúng biết rõ điều này.
Thế là những ngày lễ lớn Giáng Sinh và năm mới 2020 với nhiều sinh hoạt nhộn nhịp và vui mừng đoàn tụ đều đã qua. Nhân loại lại đối diện với những vấn đề bất an thường trực trong cuộc sống mà trong đó điều trớ trêu nhất là nhà độc tài cộng sản Tập Cận Bình với bàn tay sắt lông lá chà đạp nhân quyền lại lên giọng đòi sửa Kinh Thánh.
Hồ Hữu Tường sinh tại làng Thường Thạnh, quận Cái Răng, tỉnh Cần Thơ. Năm 1926, ông sang Pháp học tại trường Đại học Marseille và nạp luận án Cao học Toán tại Đại học Lyon.
Nhà thơ Pablo Neruda (1904 – 1973) đã viết những dòng thơ tình tuyệt vời và độc đáo. Có thể gọi là thiên cổ kỳ văn. Pablo Neruda là nhà thơ lớn nhất của dân tộc Chile, theo nhận định của nhiều nhà phê bình.
Qassem Soleimani, lãnh đạo Lực Lượng Quds ưu tú của Iran, đã bị giết chết vào chiều tối Thứ Năm trong một cuộc không kích của Hoa Kỳ nhắm vào một đoàn xe gần phi trường Baghdad.
Tại Chánh Điện Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc số 3404 Westminster Ave., Thành Phố Santa Ana CA 92703, vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 29 tháng 12 năm 2019, Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc do Thượng Tọa Thích Huyền Châu làm Giám Viện đã long rọng tổ chức Lễ tưởng niệm ngày Đức Phật Thích Ca Thành Đạo đồng thời ra mắt Đài Truyền Hình Bồ Đề Phật Quốc TV phát sóng 24/7 trên băng tần 57.15, với 14 chương trình cũng do Thượng Tọa làm Giám Đốc.
Sương mai mù mịt xóm nhỏ. Những hàng cây như yên lặng nín thở để đón nhận làn sương lạnh cuối đông. Lá cây ướt đẫm, tưởng chừng vừa được tắm dưới mưa. Long lanh nước đọng trên đầu những ngọn cỏ. Con quạ rủ lông trên nhánh cây phong. Có một nỗi buồn nào đó, một nỗi buồn rất cô liêu, lan nhẹ vào hồn khi không gian lắng xuống, tịch mịch.
Các Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật (CDC) Hoa Kỳ gần đây đã cho thấy rằng bệnh cúm trong năm nay đã lan rộng tại 30 tiểu bang và đã có tới 2,000 người mất mạng. CDC phỏng đoán rằng có ít nhất 3.7 triệu người bị bệnh, với 32,000 người phải vào bệnh viện.
Sau 28 năm ở trong ngôi nhà nhật báo, Việt Báo trong buổi chiều cuối năm đã nói lời chia tay với một nơi chốn thân quen, để sẽ mặc vào một manh áo mới nghiêng về văn học nghệ thuật, để khởi đi trên một con đường cam go mới ít người chọn dấn bước, trong một thời tiết truyền thông đổi mới từng giờ từng khắc.
Chào em năm 2020 với nhiều hi vọng, còn sống là còn mơ mộng cho dù cuộc sống nhiều đau khổ hơn là hạnh phúc. Và cho dù thế giới thay đổi ra sao thì tình yêu đôi lứa chúng mình vẫn nồng nàn đầy ước mơ.
Nam Dương ngày càng tỏ rõ lập trường chống tham vọng xâm chiếm Biển Đông của Trung Cộng mà cụ thể là việc vào ngày đầu năm 2020 Nam Dương đã bác bỏ tuyên bố chủ quyền của TC đối với Biển Đông, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 1 tháng 1.
Dân quân được Iran hậu thuẫn đã rút khỏi khu vực xung quanh Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại thủ đô Baghdad của Iraq hôm Thứ Tư sau 2 ngày đụng độ với các lực lượng an ninh Mỹ, nhưng căng thẳng Mỹ-Iran vẫn còn cao và có thể bùng ra bạo động thêm nữa.
Năm 2020 sẽ đánh dấu 45 năm người tị nạn Việt Nam bắt đầu định cư tại Mỹ. Đó là một khoảng thời gian khá dài, dài hơn gấp đôi lịch sử của miền Nam Việt Nam từ năm 1954 đến 1975.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.