Hôm nay,  

Người Nga tỵ nạn chính trị lo sợ chính phủ Trump bàn giao họ cho chế độ Putin

19/09/202511:27:00(Xem: 3398)
blank 

Người Nga tỵ nạn chính trị lo sợ chính phủ Trump bàn giao họ cho chế độ Putin
 

Nếu bạn là người tỵ nạn chính trị Việt Nam đã may mắn nhập tịch Hoa Kỳ, hay ít nhất đã có thẻ xanh, hãy tin đó là may mắn khó gặp trong thời kỳ này. Bài viết sau đây dịch từ bản tin của Maria Danilova in trên báo The Japan Times ngày 18/9/2025, nhan đề "'I don't cry anymore': In U.S. jail, Russian dissidents fear deportation" ('Tôi không khóc nữa': Trong nhà tù Hoa Kỳ, những người bất đồng chính kiến ​​Nga lo sợ bị trục xuất). Sau đây là bản dịch.
 

'Tôi không khóc nữa': Trong nhà tù Hoa Kỳ, những người bất đồng chính kiến ​​Nga lo sợ bị trục xuất
 
Tác giả: Maria DANILOVA
AFP-JIJI - Ngày 18 tháng 9 năm 2025
 
WASHINGTON – Natalia đã trốn khỏi Nga vì lo sợ bị bắt giữ vì hoạt động đối lập của gia đình và xin tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ. Nhưng thay vì được tị nạn, cô lại bị giam giữ hơn một năm, xa cách chồng con và lo sợ bị trục xuất.
 

Với việc chính quyền Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tăng cường trục xuất như một phần của chiến dịch đàn áp nhập cư toàn diện, các nhà hoạt động nhân quyền cảnh báo rằng việc trục xuất những người bất đồng chính kiến ​​Nga sẽ khiến họ có nguy cơ bị bỏ tù và bị đàn áp ở quê nhà.
 

"Tôi ủng hộ phe đối lập, tôi ủng hộ các nhà hoạt động đối lập chống lại chế độ của (Tổng thống Nga Vladimir) Putin", Natalia nói trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại từ một trung tâm giam giữ người nhập cư ở tiểu bang Louisiana, miền nam Hoa Kỳ. "Nếu tôi trở về Nga, tôi sẽ bị bắt."

Mặc đồng phục tù nhân màu cam, Natalia ở chung phòng với khoảng 60 phụ nữ khác ngủ trên giường tầng. Phòng tắm và nhà vệ sinh nằm trong cùng một phòng, sau những tấm rèm che không mang lại sự riêng tư hay tránh khỏi mùi hôi thối.

Hàng chục ngàn người Nga đã nộp đơn xin tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ, nhiều người trong số họ đã vượt biên giới từ Mexico, kể từ khi Nga xâm lược Ukraine năm 2022 và sau đó là việc Moscow đàn áp những người bất đồng chính kiến.

Theo dữ liệu chính thức, khoảng 85% đơn xin tị nạn của Nga được xét xử vào năm ngoái đã được chấp thuận, nhưng những người bị giam giữ, luật sư và các nhóm nhân quyền cho biết số đơn bị từ chối đã tăng lên trong những tháng gần đây, trong khi những người bị giam giữ bị giam giữ tùy tiện và không được trao cơ hội công bằng để tự bào chữa trước tòa.

Dữ liệu chính thức cho thấy gần 900 người Nga, nhiều người trong số họ là người xin tị nạn, đã bị trục xuất về nước kể từ năm 2022.

Trong số đó có khoảng 100 người đã bị đưa trở lại theo đoàn xe hộ tống vào mùa hè trên hai chuyến bay thuê bao đặc biệt, ngăn cản họ tìm kiếm nơi ẩn náu ở một quốc gia thứ ba, theo nhóm Người Mỹ gốc Nga vì Dân chủ ở Nga (RADR: Russian America for Democracy in Russia) và Ủy ban Phản chiến Nga (RAC: Russian Antiwar Committee).

Những người bị trục xuất đã phải đối mặt với các cuộc thẩm vấn kéo dài khi đến nơi và ít nhất hai người trong số họ đã bị bắt giữ, bao gồm một quân nhân đào ngũ sau cuộc xâm lược Ukraine và một nhà hoạt động đối lập, theo các nhóm này.



"Đó là một thảm họa", Dmitry Valuev, chủ tịch RADR, nói. "Không thể làm như vậy. Họ đang trục xuất những người đang đối mặt với nguy hiểm thực sự ở Nga."

'Cảm giác thất vọng sâu sắc'
Là những nhà hoạt động chính trị lâu năm, Natalia và chồng bà đã vận động cho cố lãnh đạo đối lập Alexei Navalny, người mà tổ chức của ông đã bị đặt ngoài vòng pháp luật và bị tuyên bố là "cực đoan" ở Nga, trong khi những người ủng hộ ông bị đàn áp.

Sau khi cảnh sát khám xét căn hộ của họ bên ngoài Moscow vào năm 2023, chồng của Natalia và con trai tuổi thiếu niên của họ đã bay đến Mexico và vượt biên giới vào Hoa Kỳ.

Tại Hoa Kỳ, họ đã tự thú với cơ quan di trú và được tạm tha để chờ phiên điều trần xin tị nạn chính trị tại một tiểu bang miền Trung Tây.

Natalia theo họ một năm sau đó nhưng cuối cùng vẫn bị giam giữ.
 

Theo RADR, cô đã ngồi tù gần 1,5 năm, là một trong số khoảng 1.000 công dân Nga bị giam giữ tại các nhà tù di trú trên khắp đất nước.

Các luật sư cho biết các cặp vợ chồng thường bị đưa đến nhà tù ở các tiểu bang khác nhau, thường khiến một trong hai người mất đi một hồ sơ xin tị nạn vững chắc.
 

Vào tháng 4, một thẩm phán đã bác bỏ đơn xin tị nạn chính trị của Natalia, bất chấp việc gia đình cô đã từng bị bắt vì các cuộc biểu tình chống chính phủ và có tiền sử liên quan đến một nhóm đối lập bị cấm. Cô đã đệ đơn kháng cáo.

"Tôi vô cùng thất vọng, tôi nghĩ rằng có một loại công lý và lý lẽ nào đó ở đây", Natalia nói. "Tôi không bao giờ có thể tin rằng mình sẽ bị đối xử tại tòa giống như ở Nga."

'Hoàn toàn vô nhân đạo'
Một người xin tị nạn người Nga khác bị giam giữ cùng Natalia cũng đã thua kiện và đang chờ bị trục xuất.

Chồng cô, Yuri, đã bị trục xuất trên một chuyến bay thương mại vào mùa hè, sau một năm bị giam giữ, nhưng đã kịp xuống máy bay ở Maroc và mua vé máy bay đến một nước thứ ba.
 

Tuy nhiên, anh lo lắng rằng vợ mình sẽ không có cơ hội đó, giống như trường hợp của hai chuyến bay trục xuất hàng loạt.

"Thật vô nhân đạo khi không cho người ta cơ hội xuống máy bay", Yuri nói từ một quốc gia Nam Á nơi anh hiện đang ở. "Được thôi, các vị muốn đuổi họ ra khỏi nước Mỹ, nhưng làm thế này thì sao?"
 

Các quan chức Hoa Kỳ từ chối bình luận về các vụ trục xuất công dân Nga gần đây.
 

Tại trại giam Louisiana, những ngày tháng thật dài và ảm đạm.
 

Natalia cho biết các nhân viên an ninh có thể vứt bỏ những đồ đạc ít ỏi của họ hoặc cấm họ dùng khăn để giữ ấm khi đi dạo bên ngoài. Một số người nói rằng họ đang đói và không được chăm sóc y tế đầy đủ.
 

"Tôi không khóc nữa, tôi biết mình cần phải sống để chứng kiến ​​lời kêu gọi", Natalia nói. "Nỗi buồn lớn nhất của tôi là không thể tham gia vào cuộc sống của các con. Tôi biết chúng cần tôi."
 
NGUỒN:
'I don't cry anymore': In U.S. jail, Russian dissidents fear deportation - Japan Times
https://www.japantimes.co.jp/news/2025/09/18/world/politics/us-jail-russia-dissident-deportation/ 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phong trào xuống đường ở Myanamar chuyển qua “bất tuân dân sự”. Công nhân thợ thuyền, công tư chức, y tá bác sĩ cùng nhau đình công, chợ búa, trường học, bệnh viện, ngân hàng đều một loạt đóng cửa, mọi sinh hoạt đều bị ngưng lại hoàn toàn bị tê liệt. Dân chúng đông đảo tham gia vào phong trào “bất tuân dân sự” mặc dù biết rằng sẽ mất đi nguồn tài chánh vốn đã ít ỏi mang lại cơm áo cho họ và gia đình họ. Kinh tế Myanmar đang lao xuống dốc hay đúng hơn Myanmar đang đứng trước một nền kinh tế hoàn toàn sụp đổ. Hậu quả là dân Myanmar đã nghèo lại càng nghèo hơn và số người không đủ cơm ăn sẽ tăng lên nhiều hơn. Sự bắn giết bừa bãi của quân đội đã đẩy những người người biểu tình ôn hòa thành những người chống đối bằng vũ lực. Một cuộc nội chiến sẽ khó tránh khỏi điều mà bà Suu Kyi mong muốn không bao giờ xảy ra.
Chương trình ‘Day Camp’ của Thành phố sẽ kéo dài 9 tuần, dành cho các em thiếu nhi từ 5-12 tuổi, sẽ bắt đầu vào Thứ Hai, 14 tháng Sáu. Giờ sinh hoạt sẽ bắt đầu từ Thứ Hai - Thứ Sáu, 7:30 sáng đến 6:00 giờ chiều. Trại hè sẽ được tổ chức bên trong Trung tâm Atlantis Play Center, phía bên trong của Trung tâm Garden Grove Park, tọa lạc tại địa chỉ 13630 Atlantis Way. Học phí cho trại hè là $115/ tuần với những chương trình gồm học vẽ, thủ công, các trò chơi ngoài trời. Phụ huynh có thể đăng ký cho nguyên chương trình hoặc đăng ký theo từng tuần.
Công tỵ mẹ của tạp chí The National Enquirer đồng ý chi trả cơ quan liên bang về bầu cử Federal Elections Commission (FEC) số tiền $187,500 vì lý do đã vi phạm luật bầu cử 2016 nhằm giúp cho Trump bằng cách ém các bản tin về các phụ nữ có dan díu với Trump, theo tin của báo The Wall Street Journal.
Nhiều người bạn trong làng báo, trong giới nghiên cứu nghệ thuật, và các bạn học chung với Phan Quốc Sơn thời ở Đà Lạt và Quốc Gia Hành Chánh đã tới tiễn đưa, chia buồn với bà quả phụ Monique Lâm và tang quyến.
Joe Biden đã sử dụng một thế kỷ của vụ thảm sát chủng tộc Tolsa như là một lời kêu gọi nước Mỹ hãy trung thực về lịch sử của mình, nhấn mạnh rằng các quốc gia vĩ đại “phải đối mặt với những mặt tối của họ,” theo bản tin của Báo The Guardian tường thuật hôm Thứ Ba, 1 tháng 6 năm 2021. Hôm Thứ Ba, Biden trở thành vị tổng thống Hoa Kỳ tại chức đầu tiên đến thăm nơi, vào ngày 31 tháng 5 và 1 tháng 6 năm 1921, nhóm người da trắng đã giết chết 300 người Mỹ gốc Phi Châu và đốt và hôi của nhà cửa và cơ sở kinh doanh, tấn công một cộng đồng thịnh vượng được biết như là “Black Wall Street.”
Các trường hợp lây nhiễm vi khuẩn corona đã giảm tới mức thấp nhất trong hơn một năm, với 6,725 trường hợp mới hôm Thú Hai, theo Đại Học Johns Hopkins. Mức trung bình 7 ngày của các trường hợp bị lây nhiễm Covid-19 hiện nay treo ở 17,000 một ngày. WHO tuyên bố hơn 170 triệu người bị nhiễm được xác nhận trên thế giới, và 3.5 triệu người đã chết. Đó là gồm hơn 33.2 triệu trường hợp tại Hoa Kỳ, với 594,000 tử vong, là cao nhất thế giới.
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 cũng đã góp lời. Qua Thông Điệp nhân Ngày Trái Đất Ngài đã viết: Sự phụ thuộc lẫn nhau là một quy luật cơ bản của tự nhiên. Sự thiếu hiểu biết về vấn đề phụ thuộc lẫn nhau đã gây ra sự tổn hại không chỉ cho môi trường tự nhiên của chúng ta, mà còn cho cả xã hội loài người của chúng ta nữa (...). Nhân Ngày Trái Đất này, tất cả chúng ta hãy cam kết thực hiện phần việc của mình để giúp tạo ra sự khác biệt tích cực cho môi trường của ngôi nhà chung duy nhất của chúng ta – trái đất xinh đẹp này. (Trích theo https://vn.dalailama.com/news)
Phòng triển lãm nghệ thuật Thành Phố New York đang trưng bày những đồ vật để tưởng nhớ những người đã bị giết chết trong Cuộc Thảm Sát Chủng Tộc Tulsa vào năm 1921 đã bị phá hoại bằng sơn trắng mà những người chủ đã mô tả là tiếng nói căm thù, theo bản tin của Đài NPR tường thuật hôm Thứ Ba, 1 tháng 6 năm 2021. Phòng Triển Lãm Black Wall Street tại SoHo cho biết trong một bản tin đăng trên Instagram rằng vào tối Chủ Nhật và sáng sớm Thứ Hai, người nào đó đã bôi sơn trắng lên mặt kíếng của phòng triển lãm, che lấp tên của nó.
Sau nhiều năm bỏ quên bởi một loạt những người điều khiển, chiếc Queen Mary hiện tồi tàn và rò rỉ đến độ nó cần 23 triệu đô la để tu sửa ngay lập tức, theo một loạt tài liệu tòa án và những báo cáo kiểm tra được công bố hồi tháng trước cho biết. Ngày càng có nhiều quan tâm rằng nếu không làm gì ngay tức thì, thì chiếc tàu này sẽ rơi vào tình trạng hư hỏng nghiêm trọng và có nguy cơ bị chìm.
Trung Quốc luôn luôn tham vọng xâm chiếm Biển Đông mà bằng chứng cụ thể và mới nhất là việc nước này đã đưa giàn khoan “Biển Sâu Số 1” nặng hơn 100,000 tấn lớn nhất thế giới vào Biển Đông để khai thác, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật hôm Thứ Ba, 1 tháng 6 năm 2021.
Một trong những hoạt động chào mừng Tháng Di Sản của các cộng đồng gốc châu Á Thái Bình Dương, thứ Năm tuần qua, Thượng Nghị Sĩ Thomas J. Umberg (D-Santa Ana) đã tổ chức một buổi lễ trực tuyến đơn giản và trang trọng để vinh danh các nhà lãnh đạo tiêu biểu trong địa hạt Thượng viện 34 của ông: Mai Lani Moua, Jonathan Bao Huynh, Kathia Lowisa Canlas, Ben Jaipream, Cambodian Family Community Center, Nhã Ca Trần Thị Thu Vân, và Kiều Chinh.
Bởi vì, sau hơn 60 năm có chủ trương “qúa độ lên Xã hội Chủ nghĩa” từ thập niên 60 của ông Hồ Chí Minh được cổ võ, thực hiện và học tập ở miền Bắc (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa), và từ sau 1975 trên cả nước, nhằm tiến lên Xã hội Chủ nghĩa, nhiều lãnh đạo CSVN dù đã vất vả “qúa độ” trăm chiều mà vẫn chưa biết “ngưỡng cửa Thiên đàng của Xã hội Chủ nghĩa” ở đâu. Bằng chứng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thú nhận với cử tri Hà Nội ngày 23/10/2013. Ông nói:” Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” (theo báo Thanh Niên, ngày 24/10/2013)
Chúng ta phải cố gắng tinh tấn thực hành những hạnh nguyện cao đẹp này mà áp dụng vào đời sống, thiết nghĩ không gì thiết thực bằng cách thực hành hạnh tu tứ nhiếp pháp đó là: Bố thí, Ái ngữ lợi hành và đồng sự… Trong khi đó tại quê nhà đa phần đồng bào chúng ta vẫn còn phải đắm chìm trong bể khổ bởi không có Tự Do, Nhân Quyền bị chà đạp; ngay cả thể hiện lòng yêu nước cũng bị chính quyền bóp nghẹt mà rõ ràng nhất là lãnh thổ VN đã bao đời tổ tiên chúng ta đã ra công xây dựng và gìn giữ đang mất dần vào quân xâm lược phương Bắc."
Theo truyền thống hằng năm vào ngày Thứ Hai cuối cùng của tháng Năm là ngày Lễ Chiến Sĩ Trận Vong để vinh danh và tưởng nhớ các chiến sĩ đã hy sinh vì lý tưởng tự do, dân chủ. Nhưng năm nay, trong bối cảnh dịch bệnh Covid-19, tỷ lệ mhưng người mắc bệnh cũng như số tử vong chưa giảm, nên những buổi lễ lớn đành phải hủy bỏ. Riêng tại Nam California vào lúc 10 giờ sáng Thư Hai ngày 31 tháng 5 năm 2021, tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California đã long trọng tổ chức lễ Tưởng Niệm ngày Chiến Sĩ Trận Vong (Memorial Day) với sự tham dự đông đão quý niên trưởng, quý chiến hữu thuộc các quân binh chủng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cảnh Sát Quốc Gia. Quý niên trưởng có: Niên Trưởng Cổ Tấn Tinh Châu, NT. Nguyễn Văn Ức, NT. La Tinh Tường, NT. Nguyễn Minh Chánh… Giáo Sư Đoàn Ngọc Đa, Hội Trưởng Hội Quảng nam Đà Nẵng, Ban Hợp Ca Tập Thể Chiến Sĩ, Tây Nam Hoa Kỳ, một số các cơ quan truyền thông.
Trump tin rằng Trump sẽ được đưa vào Bạch Ốc nhậm chức Tổng Thống trong vòng 2 tháng tới, theo bản tin của Maggie Haberman viết trên báo New York Times, rằng Trump nói với nhiều người liên hệ rằng Trump hy vọng sẽ đăng quang lại vào tháng 8/2021, vì cuộc kiểm toán phiếu bầu Arizona đang diễn ra sẽ cho kết quả có "gian lận" và là tác động dây chuyền sẽ xảy ra.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.