Hôm nay,  

Nhiều giáo dân nói họ rời bỏ "Ki tô giáo MAGA" vì hội thánh đã đồng hóa Chúa với Trump, và thúc đẩy chủ nghĩa thượng đẳng da trắng, dân tộc cực đoan

03/01/202612:33:00(Xem: 1581)
blank 

Nhiều giáo dân nói họ rời bỏ "Ki tô giáo MAGA" vì hội thánh đã đồng hóa Chúa với Trump, và thúc đẩy chủ nghĩa thượng đẳng da trắng, dân tộc cực đoan
 

Khi giáo dân rời bỏ "Ki tô giáo MAGA" chia sẻ những gì họ thực sự phải trải qua để bỏ chạy. Bài viết của Molly Wadzeck kể lại trên mạng HuffPost. Nên ghi nhận rằng Ki tô giáo, hay Cơ đốc giáo, gồm nhiều hội thánh đức tin tương đối dị biệt, tuy là từ chung nguồn một Kinh Thánh Cựu Ước và Tân Ứớc -- thí dụ, Chính Thống giáo Phương Đông, Công Giáo, Tin Lành Lutheran, Anh giáo, Mormon (Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Ki tô), Tin Lành Baptist, Evangelical (Truyền Bá Phúc Âm), vân vân.

Đối với nhiều người Mỹ lớn lên trong môi trường Cơ đốc giáo bảo thủ, đức tin từng được coi là vấn đề niềm tin cá nhân và cộng đồng – chứ không phải là sự trung thành chính trị rõ ràng. Nhưng trong thập niên qua, ranh giới giữa niềm tin và hệ tư tưởng đã trở nên mờ nhạt.

Khi các nhà thờ, các lãnh đạo tôn giáo ngày càng ủng hộ các ứng cử viên từ bục giảng và nhạc thờ phượng xen lẫn với các bài quốc ca, các giáo đoàn đã bị chia rẽ vì các chính sách về y tế công cộng, về nhập cư, về chủng tộc và về việc kiểm soát "đạo đức" văn hóa.

Một video lan truyền trên mạng xã hội của cô y tá kiêm người sáng tạo nội dung Jen Hamilton, trong đó cô đọc đoạn Kinh Thánh Matthew 25 cùng với lời chỉ trích chính trị MAGA, đã làm sáng tỏ một cuộc tranh luận đã âm ỉ trong nhiều năm: Khi đức tin Ki tô và hệ tư tưởng MAGA xung đột, một số tín đồ chọn cách rời bỏ vì niềm tin [nhà thờ] của họ – ngay cả khi điều đó khiến họ mất đi cộng đoàn đã nuôi dưỡng họ.

Một nhà bình luận, suy ngẫm về kinh nghiệm của chính mình, đã viết: “Tôi lớn lên trong đạo Công giáo nhưng đã rời bỏ nhà thờ vì những quan điểm và ý kiến ​​độc hại về ‘đạo đức’. Nếu hầu hết các tín đồ Cơ đốc giáo giống như bạn, tôi nghĩ tôi sẽ quay trở lại.”

Đối với nhiều người, sự chuyển dịch sang sự ràng buộc chính trị đã gây ra sự mất phương hướng, và đối với một số người, đó là sự tàn phá về mặt tinh thần. Nơi từng được coi là mái nhà tinh thần giờ đây lại trở thành chiến trường.

HuffPost đã nói chuyện với những người từng theo "Ki tô giáo MAGA" về kinh nghiệm của họ khi là một phần của những cộng đồng này – và lý do tại sao họ quyết định rời bỏ chúng.

Những bài học đầu đời về tôn giáo và chủ nghĩa dân tộc. Anna Rollins, tác giả cuốn sách “Famished: On Food, Sex, and Growing Up as a Good Girl,” nhớ lại tuổi thơ ngập tràn những quy tắc và kỳ vọng. “Đức tin là phần quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi,” cô nói. “Đối với tôi, trở thành một tín đồ Cơ đốc giáo tốt có nghĩa là tuân theo rất nhiều quy tắc bằng văn bản và không bằng văn bản.”

Lớn lên trong giáo phái Southern Baptist, Rollins cho biết Cơ đốc giáo được trình bày gần như không thể tách rời khỏi bản sắc của đảng Cộng hòa, với các biểu tượng và ngôn ngữ yêu nước được lồng ghép xuyên suốt đời sống nhà thờ. “Đức tin và tự do thường được nhắc đến cùng một lúc,” cô nói. “Chúng tôi thường hát những bài hát yêu nước trong các buổi lễ nhà thờ, ngoài các bài thánh ca. Chủ nghĩa dân tộc [Mỹ] được gắn kết chặt chẽ với Cơ đốc giáo.” Trong khi trải nghiệm của Rollins cho thấy chính trị và đức tin có thể dễ dàng hòa quyện vào nhau như thế nào, thì câu chuyện của Deirdre Sugiuchi lại hé lộ một khía cạnh đen tối hơn của sự chồng chéo đó, nơi những lực lượng tương tự trở nên kiểm soát và thậm chí lạm dụng, định hình cảm giác an toàn và sự sống còn của một người.

Sugiuchi, một nhà văn sống ở Georgia, người có cuốn hồi ký sắp ra mắt “Unreformed” kể lại trải nghiệm của bà trong một trường cải cách Tin lành Phúc âm da trắng (a white evangelical reform school), đã làm sáng tỏ cách thức những áp lực này có thể leo thang: “Kitô giáo MAGA là một tà giáo phái [cult]. Tôi biết điều đó vì tôi đã từng ở trong đó,” bà nói.

Rời bỏ không hề dễ dàng; có thể phải đánh đổi tất cả để thoát khỏi. Theo kinh nghiệm của bà, bà phải trốn thoát để tồn tại, và nhận thấy rằng nhiều tín đồ thực chất đã bị tẩy não và thậm chí không nhận ra ảnh hưởng đang định hình họ.

“Tôi rất sợ hãi về sự kết hợp giữa chính trị và Kitô giáo,” Sugiuchi nói. Trong những năm qua, bà đã nói về những mối lo ngại và nỗi sợ hãi này trong các bài luận và phỏng vấn. Bà cảnh báo rằng nếu những người có đức tin im lặng, những người khác có nguy cơ bị cuốn vào các hệ thống kiểm soát, dẫn chứng sự mở rộng nhanh chóng của các tổ chức tôn giáo không được kiểm soát và việc sử dụng các tuyên bố về tự do tôn giáo để làm suy yếu quyền công dân.

“Và bây giờ, khi trưởng thành, chúng ta có một tổng thống mà nhiều người coi ngang hàng với Chúa [ám chỉ Trump]… và thật bất ngờ — Nhà Trắng, và cả đất nước, đang thực sự bị xé nát,” bà nói.

“Nếu có một thông điệp nào đó tôi nhận được trong những năm tháng hình thành nhân cách khi nói đến sự giao thoa giữa đức tin và chính trị, thì đó chỉ đơn giản là họ dạy: Hãy bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa. Không có lựa chọn nào khác,” theo Cara Meredith, tác giả cuốn sách “Church Camp: Bad Skits, Cry Night, and How White Evangelicalism Betrayed a Generation,” nói với HuffPost.

“Nếu bạn tự nhận mình là người theo đạo Cơ đốc, bạn sẽ bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa; đó là vấn đề thiện và ác, về phía mà Chúa rõ ràng đứng về và phía mà Chúa rõ ràng không đứng về.”

Nhiều người có đức tin [Ki tô] và cả những người không theo tôn giáo đều nhận thấy rằng cái gọi là “Kitô giáo MAGA” không chỉ đơn thuần là một lập trường chính trị; nó đại diện cho một khuôn khổ đạo đức riêng biệt — một khuôn khổ đề cao sự vâng lời quyền lực và chủ nghĩa dân tộc hơn các giá trị Kitô giáo truyền thống về tình yêu thương, phục vụ và cộng đồng. Các nhà phê bình cho rằng sự thay đổi này đã hạ thấp những lời dạy của Chúa Giê-su về việc chăm sóc người nghèo, chào đón người lạ và đứng về phía những người bị thiệt thòi, xuống thành một chương trình nghị sự chính trị mang tính bộ lạc xưa cổ.

Amy Hawk, tác giả cuốn sách “The Judas Effect: How Evangelicals Betrayed Jesus for Power” (“Hiệu ứng Judas: Người Tin lành Phúc âm đã phản bội Chúa Giê-su để giành quyền lực như thế nào”) và tự nhận mình là một người theo đạo Cơ đốc “từng là người Tin lành Phúc âm”, cho biết cách đối xử của Trump với phụ nữ “đi ngược lại với công việc mục vụ mà tôi đang phụ trách vào thời điểm đó. Tôi đang cầu nguyện cho những người phụ nữ bị tấn công. Việc tôi ủng hộ Trump là điều vô lý.”

Đối với Hawk, việc những người Tin lành da trắng ủng hộ Trump trở nên “quá lớn để có thể bỏ qua”, cuối cùng đã khiến gia đình bà rời bỏ nhà thờ. Kinh nghiệm của bà phản ánh một động thái rộng lớn hơn trong văn hóa Tin lành, trong đó lòng trung thành chính trị thường được coi là vấn đề của lòng trung thành về mặt tâm linh.

Những vết nứt bắt đầu hình thành như thế nào
Chính những cấu trúc đã kết hợp đức tin và chính trị cũng tạo ra điều kiện cho những câu hỏi sâu sắc hơn, đặc biệt là đối với những người tìm đến kinh thánh và những lời dạy suốt đời của họ để cố gắng dung hòa những mâu thuẫn.

“Tôi thực sự bắt đầu đặt câu hỏi về sự tuân thủ chủ nghĩa dân tộc của nhà thờ mình vì tôi đã đọc Kinh thánh,” Rollins nói. “Việc đọc Kinh thánh khiến tôi nhận ra rằng Cơ đốc giáo không phải là việc liên kết bản thân với một quốc gia. Chúa Giê-su bị giết, một phần là vì mọi người muốn Ngài hành động phục vụ các phong trào chính trị.”

Đối với Sugiuchi, bước ngoặt đến sau nhiều năm chịu đựng tổn thương bắt nguồn từ chủ nghĩa cực đoan của người Tin lành Phúc âm da trắng. Năm 15 tuổi, cô bị gửi đến Escuela Caribe, một trường cải cách Tin lành, vì không phải là một “thiếu nữ ngoan ngoãn”. Ở đó, cô và các bạn cùng trang lứa đã phải chịu đựng những gì mà cô mô tả là sự áp bức gần như không thể tưởng tượng được, tất cả đều được biện minh là “vì lợi ích của chúng ta, nhân danh Chúa Giê-su”.

Nhận thức đó đã tan vỡ vào năm 2005, khi cô đọc cuốn hồi ký “Jesus Land” của Julia Scheeres, kể lại trải nghiệm tương tự tại cùng một trường học. Kinh hoàng, Sugiuchi đã đến thăm khuôn viên trường và chứng kiến ​​những nỗ lực che đậy sự lạm dụng. Gặp một phụ huynh của một học sinh hiện tại, cô nhận ra rằng sự im lặng của mình đã góp phần vào việc tiếp tục gây hại.

“Bằng cách giữ im lặng, những người khác đang bị lạm dụng nhân danh tôn giáo,” cô nói. “Là một người sống sót, đó là cách tàn nhẫn nhất để lạm dụng một đứa trẻ. Nó hoàn toàn phá hủy niềm tin của bạn vào nhân loại.”

Với sự giúp đỡ của Scheeres và những người khác, Sugiuchi cuối cùng đã giúp đóng cửa trường học. Ngày nay, cô vẫn duy trì thực hành đức tin của riêng mình nhưng không còn liên hệ với bất kỳ tổ chức tôn giáo nào. Ngay cả khi Sugiuchi tìm lại được đức tin cá nhân, diện mạo công khai của Cơ đốc giáo Mỹ vẫn tiếp tục phát triển theo những cách đáng lo ngại – một sự phát triển mà Tia Levings cho rằng có thể bắt nguồn trực tiếp từ ảnh hưởng chính trị.

Levings, tác giả cuốn sách bán chạy nhất của New York Times “A Well-Trained Wife: My Escape From Christian Patriarchy” (Một người vợ được huấn luyện tốt: Cuộc thoát khỏi chế độ gia trưởng Cơ đốc giáo), mô tả Cơ đốc giáo MAGA là sự giao thoa giữa Cơ đốc giáo độc đoán và chủ nghĩa dân tộc Cơ đốc giáo.

“Hiện tại, điều đó gần như là một vòng tròn hoàn hảo,” bà nói với HuffPost.

Levings gọi đó là sự biến dạng của từ “Cơ đốc giáo”, vì Chúa Giê-su không phải là người theo chủ nghĩa dân tộc hay độc đoán. Theo Levings, sự biến dạng này vẫn tồn tại vì nhiều nhà thờ hiện đại đã làm rất ít để bảo vệ giáo đoàn của họ khỏi ảnh hưởng của chủ nghĩa dân tộc, và vì cách nuôi dạy con cái độc đoán đã định hình cuộc sống gia đình trong hơn 50 năm. Kết quả là, bà giải thích, ý nghĩa của việc trở thành một tín đồ Cơ đốc giáo ở Mỹ đã thay đổi về cơ bản.

Một số người tự nhận mình là MAGA vì họ được dạy rằng chủ nghĩa cá nhân cực đoan, chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa thượng đẳng da trắng cũng giống như Cơ đốc giáo – và tôi nghĩ điều này thật bi thảm. Nhưng tôi cũng nghĩ rằng nhiều người tự nhận mình là MAGA vì họ không cảm thấy bị thuyết phục bởi những lựa chọn khác. Anna Rollins, tác giả cuốn sách "Famished: On Food, Sex, and Growing Up as a Good Girl" (Đói khát: Về thức ăn, tình dục và lớn lên như một cô gái ngoan).

Levings lập luận rằng Cơ đốc giáo MAGA là “dựa trên đức tin và được xây dựng xung quanh một thế giới quan Tin lành hẹp hòi”. Bà chỉ ra sự gắn kết dựa trên tổn thương trong các nhà thờ, các mục sư không chịu trách nhiệm đã thúc đẩy sự chuyển hướng sang chủ nghĩa dân tộc, các thế hệ được nuôi dưỡng mà không có kỹ năng tư duy phản biện mạnh mẽ, và một dòng thông tin sai lệch liên tục củng cố tư duy tập thể.

Suy ngẫm về lý do tại sao nhiều người Mỹ vẫn gắn bó với những cộng đồng này, Rollins nói rằng sức hút đó vừa mang tính ý thức hệ vừa mang tính cảm xúc: “Một số người tự nhận mình là MAGA vì họ được dạy rằng chủ nghĩa cá nhân cực đoan, chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa thượng đẳng da trắng cũng giống như Cơ đốc giáo – và tôi nghĩ điều này thật bi thảm. Nhưng tôi cũng nghĩ rằng nhiều người tự nhận mình là MAGA vì họ không cảm thấy bị thuyết phục bởi những lựa chọn khác.”

Điều gì cuối cùng đã khiến họ rời bỏ [Cơ đốc giáo MAGA]?
Đối với nhiều người, việc rời bỏ cộng đồng đức tin của họ không phải là một quyết định dễ dàng; họ đã vật lộn trong nhiều năm với ý nghĩa của việc giữ vững đức tin trong một nền văn hóa mà tôn giáo và chủ nghĩa dân tộc đã hòa quyện không thể tách rời.

“Việc rời bỏ gần như phải trả giá bằng mọi thứ,” Levings nói. “Mặc dù sự mất mát đó có thể diễn ra dần dần, từng bước một. Điều trớ trêu là có quá nhiều hy vọng và quyết tâm để sống một cuộc sống chân thực, đến nỗi bạn nhận ra mình xứng đáng chiến đấu.”

Việc rời bỏ không phải là sự từ chối Chúa Giê-su, mà là sự tìm lại một đức tin mà họ cảm thấy phù hợp về mặt đạo đức và tâm linh.

Một số người trải qua một khoảnh khắc nhận thức đột ngột: Một bài giảng, một bài đăng trên mạng xã hội, hoặc một cuộc trò chuyện gay gắt buộc họ phải đối mặt với sự mâu thuẫn trong lòng. Đối với những người khác, quá trình này diễn ra chậm rãi: một sự bất an ngày càng tăng với ngôn ngữ “chúng ta chống lại họ”, một câu hỏi thầm lặng mà cuối cùng trở nên không thể bỏ qua.

“Đức tin của tôi bị buộc phải giữ nguyên trạng, điều đó khiến Chúa trở nên hữu hạn và nhỏ bé,” Levings nói. “Cuộc sống, về bản chất, đòi hỏi sự phát triển — và việc rời bỏ cũng vậy.”

Hawk mô tả sự thay đổi này là dần dần. Cô ấy chưa bao giờ ngừng yêu Chúa Giê-su — cô chỉ ngừng nhận ra Ngài trong những không gian tự nhận là thuộc về Ngài.

“Tôi bắt đầu cảm thấy nhà thờ không còn nói về đức tin nữa,” cô nói. “Nó chỉ nói về nỗi sợ hãi và sự kiểm soát, về việc ai được chấp nhận và ai bị loại bỏ.”

“Đối với những người theo đạo Tin lành Phúc âm da trắng (white evangelicals), tôi tin rằng một phần của sự thức tỉnh thường xảy ra khi họ nhận ra những vấn đề lớn hơn về công lý và đặc quyền — tức là khi những người da trắng nhận ra rằng câu chuyện và quan điểm của họ (tức là của tôi) không phải là câu chuyện và quan điểm duy nhất,” Meredith nói. Quá trình thoát ly của cô mất 20 năm.

Meredith nói rằng một số người chọn rời bỏ vì những sự kiện văn hóa “quan trọng” — như vụ giết George Floyd và Breonna Taylor, cuộc bạo loạn [ngày 6/1/2021] tại Điện Capitol, hoặc phản ứng của chính phủ đối với cuộc khủng hoảng COVID-19 trong nhiệm kỳ đầu tiên của Trump và cách đối xử hiện tại với người nhập cư.

“Nhưng đối với tôi, nó không phải là một sự kiện lớn,” cô nói, “mà là một loạt những điều nhỏ nhặt khiến bạn nhận ra, ‘Này, có điều gì đó không ổn.’”

Meredith, người cũng là tác giả của cuốn sách “The Color of Life: A Journey Toward Love and Racial Justice” (“Màu sắc của cuộc sống: Một hành trình hướng tới tình yêu và công lý chủng tộc”), giải thích cách mà Cơ đốc giáo liên kết với phong trào MAGA thường củng cố các hệ thống có lợi cho cộng đồng người da trắng – ngay cả khi nhiều tín đồ vẫn không nhận thức được những hàm ý về chủng tộc và chính trị của nó.

“Trong khi một số người theo đạo Tin lành da trắng bắt đầu đối mặt với cả sự bất công về chủng tộc và ảnh hưởng của hệ tư tưởng dân tộc chủ nghĩa trong nhà thờ của họ, những người khác lại nhắm mắt làm ngơ, tin tưởng các mục sư một cách mù quáng.”

Hành trình của Meredith hướng tới việc nhìn thấy “hình ảnh của Chúa trong mỗi người” nhấn mạnh việc bỏ qua thực tế chủng tộc, hoặc bác bỏ các giá trị tiến bộ “thức tỉnh” từ bục giảng, có thể duy trì sự tổn hại và gạt bỏ những tiếng nói tìm kiếm công lý trong cộng đồng tín ngưỡng. “Họ không đặt câu hỏi về ảnh hưởng của sự chuyên chế từ bục giảng bởi vì làm sao hoặc tại sao một mục sư lại có thể dẫn dắt họ đi sai đường?”

Những người đã nói chuyện với HuffPost đã nêu ra những nguyên nhân phổ biến dẫn đến sự xa lánh của họ: sự mâu thuẫn về đạo đức giữa đạo đức Phúc âm và thông điệp chính trị, tổn thương chính trị trong các giáo đoàn, những lo ngại về công lý chủng tộc và người nhập cư, và sự mất lòng tin ngày càng tăng vào giới lãnh đạo nhà thờ.

Hawk nhận xét, “Trong mười năm kể từ khi Trump xuất hiện, tôi đã nhận ra rằng các không gian Tin lành da trắng không theo Chúa Giê-su sát sao như họ giả vờ. Trên thực tế, đã có một sự truyền bá tư tưởng hàng loạt vào Đảng Cộng hòa mà hoàn toàn không giống với Chúa Kitô mà họ tuyên bố phục vụ. Tôi đã nhận ra rằng quyền lực chính trị có ý nghĩa hơn đối với nhiều người trong số họ so với sự thật thực sự.”

Phải trả giá khi rời bỏ Cơ đốc giáo MAGA.
Meredith suy ngẫm về những hậu quả của việc rời bỏ: “Khi bạn ở trong đó, bạn hoàn toàn thuộc về nó. Nhưng khi bạn ra ngoài, bạn hoàn toàn bị loại bỏ. Bạn bị gạt sang một bên.”

Cô mô tả sự mất mát khi cộng đồng hội từng ủng hộ bạn, cầu nguyện cho bạn, cùng bạn ăn mừng những cột mốc quan trọng, mang thức ăn đến cho bạn, trông nom con cái của bạn, bỗng nhiên biến mất: “Khi nơi đó, và có lẽ quan trọng hơn, những con người đó biến mất, thì sẽ có một khoảng trống sâu sắc không chỉ trong tâm hồn bạn, mà còn trong lịch trình, tin nhắn và các ứng dụng mạng xã hội của bạn nữa.”

Một số người đã định nghĩa lại đức tin của mình hoàn toàn, giữ lại những gì cảm thấy chân thực và bỏ lại những gì cảm thấy giả tạo. “Văn hóa Tin lành Phúc âm (Evangelical culture) có thể tuyệt vời, khi nó được dẫn dắt bởi sự thật, sự tôn trọng lẫn nhau và sự khiêm nhường,” Hawk nói. Những người khác đã tìm kiếm những cách thức mới để thực hành đức tin của mình, xây dựng cộng đồng bên ngoài các nhà thờ bị chính trị hóa.

“Tôi vẫn là một tín đồ Cơ đốc giáo,” Rollins nói. “Tôi nghĩ rằng Cơ đốc giáo là một tôn giáo tuyệt vời, nói về vấn đề cái ác nhưng cũng mang lại hy vọng và ân sủng. Tôi vẫn giữ nhiều điều tôi đã học được về Cơ đốc giáo khi còn nhỏ, nhưng tôi chắc chắn đã loại bỏ những giáo lý về sự thịnh vượng, chủ nghĩa hoàn hảo, chủ nghĩa thượng đẳng da trắng và chủ nghĩa dân tộc, và chủ nghĩa cá nhân cực đoan vốn thấm nhuần rất nhiều trong các nhà thờ phương Tây.”

Hawk nói rằng đức tin của cô bây giờ, bên ngoài những không gian đó, tự do hơn nhiều. “Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì về tôi,” cô nói. “Câu kinh thánh yêu thích của tôi bây giờ là Galatians 5:1, mà tôi tin rằng đó là lời buộc tội chống lại các cấu trúc tôn giáo, quy tắc và sự tuân thủ.”

(GHI CHÚ của VB: Galatians 5:1 nằm trong Kinh Thánh Tân Ước, ghi lời sứ đồ Phao-lô khuyên các tín hữu hãy "Hãy đứng vững trong sự tự do mà Đấng Christ đã ban cho chúng ta, và đừng để mình bị ràng buộc lại bởi ách nô lệ", nhấn mạnh rằng sự tự do mà Chúa Kitô ban cho khỏi tội lỗi và sự kết án của luật pháp phải dẫn đến sự tự do thuộc linh, chứ không phải là sự trở lại với ách nô lệ của luật lệ.)

Rollins hy vọng rằng giáo hội rộng lớn hơn sẽ đối mặt với những mâu thuẫn của mình: “Tôi rất mong muốn giáo hội sẽ loại bỏ chủ nghĩa dân tộc, và sẽ rao giảng không chỉ về đạo đức cá nhân, mà còn về những lời dạy của Chúa Giê-su về việc chăm sóc người nghèo, trẻ mồ côi và người nước ngoài.”

Đối với những người đã rời bỏ hoặc đang nghĩ đến việc rời bỏ nhà thờ của họ, câu hỏi về sự thuộc về trở nên rất quan trọng. Meredith nói rằng nỗi sợ mất đi cảm giác thuộc về đó thường khiến mọi người gắn bó với những không gian không còn phù hợp với niềm tin của họ.

“Chúa ơi, sức mạnh của sự thuộc về thật sự rất lớn,” cô nói. “Có hai từ mà tôi viết vào mỗi cuốn sách ‘Trại hè nhà thờ’ mà tôi ký tặng: ‘Bạn thuộc về nơi này.’ Tôi tha thiết muốn mọi người tin rằng họ thuộc về nơi này – không phải vì tư cách thành viên hay sự tham gia vào một tổ chức tôn giáo – mà đơn giản chỉ vì họ là con người. Bạn thuộc về nơi này, bởi vì bạn là con người. Chỉ vậy thôi.”

Đồng thời, Meredith khuyến khích những người đang đặt câu hỏi về đức tin của mình hãy mạnh dạn khám phá: “Đừng ngại đặt ra những câu hỏi lớn, hãy tìm hiểu xem bạn thực sự tin vào điều gì, hãy xem liệu bạn có thể tìm thấy hoặc trải nghiệm cảm giác thuộc về ở bên ngoài vòng ảnh hưởng mà bạn luôn coi là nhà hay không.”

“Có những nơi khác dành cho bạn, cả trong và ngoài nhà thờ,” Sugiuchi nói. “Nếu bạn cần thuộc về một nhà thờ, hãy tìm một nhà thờ tiến bộ. Hãy tìm hiểu về những tổn thương do tôn giáo gây ra. Hãy tìm đến những người sẽ ủng hộ bạn. Hãy đọc những cuốn sách như ‘Rời bỏ nhà thờ: Những câu chuyện về việc rời bỏ nhà thờ’. Hãy biết rằng bạn không đơn độc. Bạn có thể được tự do.”



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
(WASHINGTON, ngày 15 tháng 7, Reuters) – Tổng thống Donald Trump cho rằng nếu chia lại các khu vực bầu cử ở Texas, Đảng Cộng Hòa có thể giành được thêm năm ghế trong Hạ Viện. Việc này có thể giúp đảng của ông dễ dàng giữ được ưu thế hiện tại trong cuộc bầu cử giữa kỳ trong năm 2026.
(WASHINGTON, ngày 15 tháng 7, Reuters) – Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (USDA) hôm Thứ Ba thông báo sẽ ngừng cấp kinh phí cho một mạng lưới các trung tâm trên toàn quốc, từng đồng hành và giúp đỡ hàng ngàn trang trại và tiểu thương.
Bạn có thể ngưng đọc một phút và tự nhủ rằng "Không biết" thì tất cả trong tâm bạn sẽ sạch trơn, sẽ không có xanh đỏ tím vàng, sẽ không còn buồn vui hờn giận, sẽ không còn dấu vết Nam Tông hay Bắc Tông, sẽ không còn dấu vết biện biệt thiện với ác, sẽ không còn ranh giới đúng với sai nữa, và Tâm Không đó chính là một bước để vào Gương Tâm trong trẻo, không do tạo tác, không hiển lộ từ ba cây lau nào hết. Nếu bạn thường trực sống với tâm không biết, bạn sẽ hiểu các Thiền ngữ để lại trong kinh sách Thiền Tông.
Cô Maxwell (đang thọ án 20 năm tù) xin ra khai trước Quốc Hội để được ân xá: Elon Musk can, nói cô khai sẽ bể tùm lum rồi tự cô hại cô. - Bộ Tư pháp xin Tòa Tối cao bác đơn kháng cáo cô Ghislaine Maxwell kháng cáo rằng Epstein khai ra ở tòa Florida cũng là cho cô miễn tố. - MAGA nổi giận: Trump nhiều năm phun ra các thuyết âm mưu về nhà nước ngầm và về Dân Chủ móc nối Epstein vui sex trẻ em, bây giờ Trump nói hãy quên hết đi - Trump bị MAGA chống đối vì nói Epstein không có danh sách khách vui sex trẻ em, mặc dù có các hành vi giao dịch này
(WASHINGTON, ngày 14 tháng 7, Reuters) – Bộ Thương Mại Hoa Kỳ hôm thứ Hai cho biết họ đang điều tra việc nhập cảng máy bay điều khiển từ xa (drone) cùng các linh kiện kèm theo, và polysilicon – thành phần chủ yếu trong pin năng lượng mặt trời và vi mạch điện tử.
Tối Cao Pháp Viện (TCPV) Hoa Kỳ hôm Thứ Hai đã bật đèn xanh cho chính quyền Trump tiếp tục kế hoạch giải thể Bộ Giáo Dục với việc sa thải hơn 1,000 người, theo bản tin từ New York Times. Phán quyết này là một thắng lợi lớn đối với Trump, tạo điều kiện thuận lợi để ông thúc đẩy mục tiêu giảm bớt sự can thiệp của chính phủ liên bang trong lĩnh vực giáo dục. Theo kế hoạch, hơn 1,300 nhân viên sẽ bị cho nghỉ việc. Bộ Giáo Dục – cơ quan chịu trách nhiệm quản trị các khoản vay sinh viên hàng tỷ MK, giám sát chất lượng giáo dục, và đảm bảo thực thi luật dân quyền trong môi trường học đường – sẽ phải gồng mình chống chọi khi bị cắt giảm nhân sự thê thảm như vậy.
- Liên Âu: Trump áp thuế 30% là đã khai từ thương mại Mỹ-Âu.// Liên Âu sẽ đáp trả mức thuế 30% với thuế trả đũa trị giá 72 tỷ euro. - Nhờ Trump đánh phá đồng minh, kinh tế TQ tăng tốc tháng 6, vượt xa dự báo. - Video giám sát dài 11 giờ bên ngoài phòng giam Epstein vào đêm ông qua đời năm 2019 là ghép từ 2 clip riêng, bị sửa 4 lần bằng Adobe Premiere Pro, xóa mất 1 phút lúc Epstein chết
Sân vận động MetLife ở thành phố New York với sức chứa 82,500 người chật kín khi tiếng còi khởi động bắt đầu vào lúc 3 giờ chiều (US Eastern time) ngày 13 tháng 7 cho trận final của FIFA Club World Cup năm 2025. Thời tiết trên 80 độ dù không dễ chịu nhưng không ảnh hưởng nhiều đến thể lực của các cầu thủ. Giá vé từ $346.00 đến $546.00 vì môn thể thao số 1 ở Mỹ là Football (bóng bầu dục), môn soccer (bóng tròn) còn đứng dưới cả bóng rổ, bóng chuyền.... Hai câu lạc bộ được vào chung kết, tranh cúp vàng là Chelsea FC và PSG. Chelsea FC có trụ sở ở Anh dù cổ phần lớn nhất của Chelsea là của người Mỹ, nên khán đài MetLife tràn ngập màu áo xanh dương.
(MANCHESTER, ngày 13 tháng 7, Reuters) – Phi trường Southend ở London, thuộc hạt Essex, Anh quốc, đã phải tạm thời đóng cửa sau khi một chiếc phi cơ hạng nhẹ gặp nạn vào chiều Chủ Nhật.
(BOSTON, ngày 13 tháng 7, Reuters) – Theo tài liệu nội bộ, Sở Di Trú và Quan Thuế (ICE) có thể trục xuất di dân sang một nước thứ ba (quốc gia không phải là quê hương của họ) mà chỉ cần báo trước ít nhất sáu tiếng đồng hồ. Đây được xem là bước đi mở đường cho việc đẩy mạnh trục xuất trong thời gian tới.
- Tiểu bang đỏ Louisiana nổi giận: bầu cho Trump chỉ tự hại thêm. Nhiều người da trắng bực dọc vì dân gốc Việt vừa làm móng, vừa xin trợ cấp - Elon Musk: Trump từng nói hồ sơ trùm ấu dâm Epstein là do Obama, Hillary dựng lên, vậy thì Trump nên "công bố hồ sơ Epstein như Trump đã hứa" vì Bondi nói có "trẻ em bị lạm dụng sex, chính phủ có video ghi lại" thì sao chưa kẻ lạm dụng nào bị truy tố // Trump nói hãy quên Epstein đi, FBI nên điều tra vụ bầu cử 2020
Đến chiều thứ Sáu, nhiều người vẫn tập trung tại Camarillo để tìm thông tin về thân nhân của họ bị bắt đi trong cuộc bố ráp. Một số người đã được đoàn tụ với gia đình, nhưng trường hợp của Irma vẫn là một ẩn số.
Kinh Phật thường nói rằng chúng ta đang sống trong nhà lửa. Nghĩa là, hiểm họa liên tục, không có gì bình an. Và phải lo tìm đường giải thoát. Lời Phật dạy không đơn giản có ý nói rằng hãy rời nơi này để qua nơi khác. Không đơn giản như thế. Bởi vì chuyện dời đổi không gian và thời gian không cứu được chúng ta, khi còn danh sắc này, còn thân tâm này.
- Kentucky: 85% người dân Quận Knox bầu cho Trump, bây giờ thê thảm vì mất Medicaid và SNAP và 200.000 bệnh nhân Kentucky sẽ mất bảo hiểm. - Texas: Cũng vì Ban giám đốc trại hè nhiều lần kháng cáo, không muốn tên trại hè nằm trong các nơi dễ bị lũ lụt.
Sáng thứ Sáu 11/7, Tom Homan, “trùm biên giới” của chính quyền Donald Trump nói trên đài truyền hình Fox News: “Hãy nghe đây, quý vị cần phải hiểu rằng, cảnh sát di trú ICE và cảnh sát biên phòng không cần có lý do chính đáng để bước đến trước mặt một ai đó, tạm giữ họ và tra hỏi họ. Không cần lý do xác đáng. Chỉ cần nghi ngờ hợp lý.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.