Hôm nay,  

Hoa Sen Giữa Chiến Trường Minneapolis

30/01/202615:36:00(Xem: 4094)

blank

Anh Yoom Nguyễn (người đội mũ) và các nhân viên, người dân Minneapolis ngày Thứ Sáu 23/1. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
  

Hoa Sen Giữa Chiến Trường Minneapolis
 

Kalynh Ngô
  

Tô phở nóng, ly trà thơm

Giữa cái lạnh dưới 0 độ C của ngày Thứ Sáu 23/1, hàng hàng người dân Minneapolis đã bất chấp cái lạnh khắc nghiệt để xuống đường tuần hành, yêu cầu chấm dứt chiến dịch trấn áp nhập cư của Donald Trump tại thành phố này. Đây là một phần của phong trào phản kháng rộng lớn hơn mang tên "ICE OUT!" mà các nhà tổ chức gọi là một cuộc tổng đình công trong tiểu bang. Đây cũng là cuộc phản kháng tập thể đầu tiên sau vụ đặc vụ liên bang biên phòng (CBP) bắn chết một công dân Mỹ (thứ hai) trên đường phố, y tá Alex Pretti. Người thứ nhất là cô Renee Good.

Tại Minneapolis, tất cả cửa hàng, doanh nghiệp đều đóng cửa, ủng hộ phong trào ICE OUT. Trên con đường Grant Street, chỉ cách nơi xảy ra vụ bắn y tá Alex Pretti vài dãy nhà, có một nhà hàng Việt Nam để bảng báo “Close.” Nhưng bên trong, là nơi người dân Minneapolis và từ nhiều nơi khác, có thể dừng chân, dùng tô phở nóng, uống ly trà thơm, trước khi hòa cùng dòng người ủng hộ người nhập cư và phản đối lực lượng di trú và hải quan Hoa Kỳ (ICE.)

Đó là nhà hàng Lotus Restaurant Minneapolis, là một phần của cộng đồng Minneapolis từ năm 1984.

Giọng nói sảng khoái, thân thiện, anh Yoom (Dũng) Nguyễn, đại diện cho gia đình, kể lại.

“Kể từ khi những cuộc truy quét di dân diễn ra, kinh doanh của người dân ở đây rất khó khăn. Ai cũng cần làm việc. Đóng cửa không có ý nghĩa gì cả, chỉ làm tổn thương mình và cộng đồng. Chúng ta phải làm gì đó khác đi.”

Yoom nói chuyện với cha mẹ của anh và gia đình. Khi đó, mẹ anh nói, ‘nếu đóng cửa, con làm phở cho người ta ăn đi. Nếu đóng cửa, thì đóng luôn.’”

Chỉ trong khoảng bốn tiếng đồng hồ của buổi sáng hôm Thứ Sáu đó, nhà hàng Lotus đã phục vụ miễn phí hơn 600 tô phở cho khách.
  blank

Chỉ trong khoảng bốn tiếng đồng hồ của buổi sáng hôm Thứ Sáu đó, nhà hàng Lotus đã phục vụ miễn phí hơn 600 tô phở cho khách. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
 

Anh nói, “chúng tôi không nghĩ đến ‘left hay right.’ Điều quan trọng là ‘right or wrong’”

Lý do nghe tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng nó không đơn giản chút nào trong giai đoạn này. Cái “right” đó, theo anh Yoom, là chúng ta đã nhận được những gì, và nay trả lại những gì. Yoom Nguyễn là thành viên trong ban điều hành của MeetMpls – một tổ chức phi lợi nhuận giúp đỡ cho doanh nghiệp địa phương. Anh làm việc trực tiếp với hội đồng thành phố và thị trưởng. Do đó, Yoom nói, “thành phố đã giúp chúng tôi rất nhiều những khi chúng tôi gặp khó khăn. Bây giờ chúng tôi có nhiệm vụ đền đáp.”

Đó chính là “the right” anh Yoom muốn nói.

Anh kể lại hoàn cảnh gia đình mình đã từng trải qua khi mới đến Mỹ năm 1981 với căn cước thuyền nhân. Họ đến Phillipines và ở lại đó ba năm. Sau đó, người Mỹ mở vòng tay đón họ vào quốc gia này.

Nhớ lại thời kỳ đầu sống cuộc đời di dân, gia đình của anh không có quần áo ấm mặc. Mấy anh em của anh không có đến đôi giày trong mùa Đông. Cộng đồng, nhà thờ đã chung tay giúp đỡ. Lúc đó gần Giáng Sinh. Ngoài nón, quần áo ấm, anh em anh được tặng cả những món quà Noel họ chưa bao giờ có trong đời.

Do đó, với anh, “chia sẻ một phần ăn, một tô phở với người hoạn nạn, là một phần của cơ hội để họ biết đến văn hóa người Việt của mình.”

“Để họ biết di dân không phải là những người xấu. Nước Mỹ khi đó đã cho chúng tôi cơ hội để vươn lên. Sẽ là không đúng nếu bây giờ chúng tôi không cho những người đến sau cơ hội như thế,” Yoom nói.


blank

Gia đình anh Yoom Nguyễn những ngày đầu đến Mỹ. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
 

Hoa Sen giữa chiến trường

Mỗi buổi chiều từ một tuần trở lại đây, theo lời anh Yoon kể, anh đều đến nơi tưởng niệm y tá Alex Pretti bị đặc vụ liên bang bắn chết. Cuộc biểu tình mà anh nói mình nhìn thấy ở đó rất “peaceful.” Không ai nói với ai điều gì cả. Cộng đồng chia sẻ cho nhau găng tay, nến, cà phê nóng.

Yoon nói, nếu được nói một lời với cộng đồng trên khắp quốc gia, anh sẽ nói “chúng tôi rất kiên cường. Chúng tôi giúp đỡ lẫn nhau. Thời tiết ở đây rất lạnh, khắc nghiệt, nhưng trái tim cộng đồng ở đây rất ấm.”

Cuộc nói chuyện qua điện thoại lan dần đến những phản ứng trái ngược nhau trong dư luận về cái chết của hai công dân Mỹ, cô Renee Good và y tá Alex Pretti, đặc biệt là hơn mười phát súng bắn vào anh Alex khi anh đang cố gắng giúp một phụ nữ trên đường. Là con một gia đình tị nạn gốc Việt, sống gần nửa thế kỷ ở Hoa Kỳ, Yoom Nguyễn có cái nhìn thẳng thắn về những gì đang xảy ra trong thành phố của anh.

“9 giờ sáng ngày hôm đó, hoàn toàn có thể là bất cứ một người nào đó, là bạn, là tôi, là một người Việt, một người Mỹ…khi thấy một nhóm người xô đẩy, quật ngã một người phụ nữ, bạn sẽ làm gì?” Yoom đặt câu hỏi, và tự mình trả lời. “Nếu tôi đi ngang, tôi cũng phải giúp người phụ nữ đó. Ai mà có thể không làm được chứ?”

Một lần nữa, Yoom nói, “nó không phải chính trị ở đây, nó không trái, không phải, nó là một việc đúng mà một con người cần làm. Tôi không quan tâm những video trước và sau. Tôi không quan tâm chuyện gì ở đó. Cá nhân tôi nghĩ như thế.”

Những tô phở nóng, những ly trà ấm của nhà Lotus ngày hôm đó thật sự là một nghĩa cử đền đáp mà gia đình anh Yoom Nguyễn đã cùng góp sức với cộng đồng Minneapolis. Như mẹ của anh giải thích về cái tên của nhà hàng, Lotus – Hoa Sen, “Chúng ta bắt đầu cuộc đời với thế giới này từ trong vũng bùn, chúng ta vươn lên khắp đông tây nam bắc, và chúng ta có ngày hôm nay.” Họ đã đến quốc gia này bằng hai bàn tay trắng, không quần áo ấm trong đêm Đông. Giờ đây, sau hơn 40 năm với thành phố này, họ trả lại bằng những tô phở nóng, ly trà ấm, và hơn thế nữa, là những việc làm “Đúng.” Đó là chút “ân đền nghĩa trả” của một gia đình di dân.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cơ Quan FDA của Hoa Kỳ chưa chấp thuận bất cứ loại thuốc nào cho việc điều trị vi khuẩn corona. Nhưng họ dự định sẽ tuyên bố sự ủy quyền sử dụng khẩn cấp đối với thuốc remdesivir, theo báo The New York Times cho biết. Việc ủy quyền có thể đến vào Thứ Tư, theo báo Times tường trình, trích thuật lời một viên chức cao cấp của chính phủ cho biết. Trong một thông báo gửi cho CNN, FDA nói rằng họ đang nói chuyện với Gilead Sciences, nhà bào chế thuốc remdesivir, về việc chế tạo thuốc cho các bệnh nhân.
Tổng Thống Trump nói rằng các hướng dẫn giữ khoảng cách xã hội hiện có mà sẽ hết hạn vào cuối tháng 4 tức Thứ Năm sẽ không được gia hạn thêm, khi ngày càng có nhiều thống đốc bắt đầu thực hiện các bước gỡ bỏ các hạn chế và tái mở cửa kinh tế của họ. Chính phủ Trump cho biết các đề nghị giữ khoảng cách xã hội hiện đang có sẽ không được hợp tác bởi các thống đốc áp dụng vào các kế hoạch tương lai mới của họ. “Chúng sẽ bị bãi bỏ, bởi vì các thống đốc hiện đang làm điều đó,” theo Trump cho biết.
Trung Cộng luôn luôn tìm mọi cách để khẳng định tuyên bố chủ quyền của họ trên Biển Đông mà cụ thể là họ đã tự đưa ra hình đường lưỡi bò liếm gần hết Biển Đông, thì nay một công ty TQ An Dương tại Hải Phòng đã xây dựng công trình có hình giống như hình đường lưỡi bò của TQ đã bị dẹp bỏ, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 29 tháng 4 năm 2020.
Một khu trục hạm phi đạn dẫn đường của Hải Quân Hoa Kỳ đi qua vùng biển gần quần đảo Hoàng Sa ở Biển Đông thách thức yêu sách của Trung Quốc đối với khu vực, theo tin của AFP tường thuật Hải Quân cho biết hôm Thứ Tư, 29 tháng 4.
Đến nay, đối với đồng bào ở trong nước và cộng đồng người Việt ở hải ngoại kể từ 30-4-1975, sau 45 năm, những ngày ấy, những năm tháng ấy, không bom đạn trên đầu, nhưng sao trong lòng của mỗi chúng ta cứ lo âu, xao xuyến, sục sôi những chuyển đổi. Không sục sôi chuyển đổi sao được, những tiến bộ Khoa học Công nghệ 4.0, nhất là sự tiến bộ của điện toán, của hệ thống truyền thông, thông tin vượt tất cả mọi kiểm soát, vượt mọi tường lửa, thế giới phô bày trước mắt loài người, trước mặt 90 triệu đồng bào Việt Nam, những cái hay cũng như những cái dỡ của nó một cách phũ phàng.
Ngày 29 tháng 4, năm 2020, nhân tưởng niệm 45 năm tháng Tư Đen, các Dân Biểu Hoa Kỳ Alan Lowenthal, Lou Correa và Harley Rouda đã gửi thư cho Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng và Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm tại VN, tiếp tục việc trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, cho phép các tổ chức tôn giáo độc lập được công khai hoạt động, và bảo vệ các quyền và tự do căn bản của công dân Việt Nam.
Trong tuần lễ này, Dân Biểu Liên Bang Lou Correa (CA-46) đã giới thiệu nghị quyết tưởng niệm về sự hy sinh và can đảm của người tị nạn Việt Nam bỏ chạy khỏi miền nam Việt Nam từ sau ngày Sài Gòn sụp đổ khoảng 45 năm về trước.
ngôi Thiền viện trang nghiêm đang mọc lên nơi Danh thắng Bạch Mã, sống động giữa lòng Hồ Truồi; hay một Thiền phái Trúc Lâm đang được sống dậy trong lòng người dân xứ Huế.
Máu đã đổ suốt từ thời chiến tranh cho tới lúc hòa bình 45 năm nay, những giọt máu của người dân trong nước khao khát nền Tự Do Dân Chủ vẫn còn chảy trong nhà tù với những bản án khắc nghiệt dành cho họ và những người đã chết đều có thật. Rất thật.
Nhiều người Mỹ gốc Việt trên khắp đất nước sẽ tham gia vào lực lượng vận chuyển, phân phát đồ ăn và các dụng cụ cần thiết để hỗ trợ nhân viên y tế chiến đấu với dịch bệnh COVID-19
“Bà X khoảng bốn mươi tuổi, hiện đang sống với chồng và con gái trong một căn nhà do chính họ làm chủ, ở California. Bà nói thông thạo hai thứ tiếng: Anh và Việt. Phục sức giản dị, trông buồn bã và lo lắng, bà X tuy dè dặt nhưng hoàn toàn thành thật khi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. “Bà rời khỏi Việt Nam vào năm 1980, khi còn là một cô bé, cùng với chị và anh rể. Ghe bị cướp ba lần, trong khi lênh đênh trong vịnh Thái Lan. Chị bà X bị hãm hiếp ngay lần thứ nhất. Khi người anh của bà X xông vào cứu vợ, ông bị đập búa vào đầu và xô xuống biển. Lần thứ hai, mọi chuyện diễn tiến cũng gần như lần đầu. Riêng lần cuối, khi bỏ đi, đám hải tặc còn bắt theo theo mấy thiếu nữ trẻ nhất trên thuyền. Chị bà X là một trong những người này.
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!
Sau trận Phước Long 6/1/1975, Hoa Kỳ im lặng, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát Đình chiến bất lực, cuộc chiến đã đến hồi chấm dứt. Ngày 10/3/1975, Thị xã Ban Mê Thuột bị tấn công thất thủ sau hai ngày chống cự, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, cao nguyên Trung phần lọt vào tay cộng sản. Ngày 8/3/1975, quân Bắc Việt bắt đầu tấn công vào Quảng Trị, Quảng Trị mất, rồi các tỉnh miền Trung lần lượt mất theo.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất hứa.
Cố vấn y tế của Bạch Ốc Bác Sĩ Anthony Fauci cho biết hôm Thứ Ba, 28 tháng 4 rằng “có thể là một mùa thu xấu” nếu các nhà nghiên cứu không tìm ra cách trị liệu hiệu quả để chống lại vi khuẩn corona vào lúc đó. Vi khuẩn sẽ chắc chắn trở lại Hoa Kỳ ngay cả khi các trường hợp bắt đầu ổn định, theo BS Fauci, giám đốc Viện Bệnh Dị Ứng và Nhiễm Trùng Quốc Gia, phát biểu trong cuộc phỏng vấn với Câu Lạc Bộ Kinh Tế Của Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn. Covid-19 “sẽ không biến mất khỏi hành tinh,” theo ông cho biết, rằng các chuyên gia bệnh truyền nhiễm đang tìm hiểu về cách vi khuẩn này hoạt động bằng việc quan sát việc lây lan trỗi dậy tại nhiều vùng khác như miền nam Phi Châu mà đang bắt đầu vào mùa lạnh của họ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.