Hôm nay,  

Hoa Sen Giữa Chiến Trường Minneapolis

30/01/202615:36:00(Xem: 4096)

blank

Anh Yoom Nguyễn (người đội mũ) và các nhân viên, người dân Minneapolis ngày Thứ Sáu 23/1. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
  

Hoa Sen Giữa Chiến Trường Minneapolis
 

Kalynh Ngô
  

Tô phở nóng, ly trà thơm

Giữa cái lạnh dưới 0 độ C của ngày Thứ Sáu 23/1, hàng hàng người dân Minneapolis đã bất chấp cái lạnh khắc nghiệt để xuống đường tuần hành, yêu cầu chấm dứt chiến dịch trấn áp nhập cư của Donald Trump tại thành phố này. Đây là một phần của phong trào phản kháng rộng lớn hơn mang tên "ICE OUT!" mà các nhà tổ chức gọi là một cuộc tổng đình công trong tiểu bang. Đây cũng là cuộc phản kháng tập thể đầu tiên sau vụ đặc vụ liên bang biên phòng (CBP) bắn chết một công dân Mỹ (thứ hai) trên đường phố, y tá Alex Pretti. Người thứ nhất là cô Renee Good.

Tại Minneapolis, tất cả cửa hàng, doanh nghiệp đều đóng cửa, ủng hộ phong trào ICE OUT. Trên con đường Grant Street, chỉ cách nơi xảy ra vụ bắn y tá Alex Pretti vài dãy nhà, có một nhà hàng Việt Nam để bảng báo “Close.” Nhưng bên trong, là nơi người dân Minneapolis và từ nhiều nơi khác, có thể dừng chân, dùng tô phở nóng, uống ly trà thơm, trước khi hòa cùng dòng người ủng hộ người nhập cư và phản đối lực lượng di trú và hải quan Hoa Kỳ (ICE.)

Đó là nhà hàng Lotus Restaurant Minneapolis, là một phần của cộng đồng Minneapolis từ năm 1984.

Giọng nói sảng khoái, thân thiện, anh Yoom (Dũng) Nguyễn, đại diện cho gia đình, kể lại.

“Kể từ khi những cuộc truy quét di dân diễn ra, kinh doanh của người dân ở đây rất khó khăn. Ai cũng cần làm việc. Đóng cửa không có ý nghĩa gì cả, chỉ làm tổn thương mình và cộng đồng. Chúng ta phải làm gì đó khác đi.”

Yoom nói chuyện với cha mẹ của anh và gia đình. Khi đó, mẹ anh nói, ‘nếu đóng cửa, con làm phở cho người ta ăn đi. Nếu đóng cửa, thì đóng luôn.’”

Chỉ trong khoảng bốn tiếng đồng hồ của buổi sáng hôm Thứ Sáu đó, nhà hàng Lotus đã phục vụ miễn phí hơn 600 tô phở cho khách.
  blank

Chỉ trong khoảng bốn tiếng đồng hồ của buổi sáng hôm Thứ Sáu đó, nhà hàng Lotus đã phục vụ miễn phí hơn 600 tô phở cho khách. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
 

Anh nói, “chúng tôi không nghĩ đến ‘left hay right.’ Điều quan trọng là ‘right or wrong’”

Lý do nghe tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng nó không đơn giản chút nào trong giai đoạn này. Cái “right” đó, theo anh Yoom, là chúng ta đã nhận được những gì, và nay trả lại những gì. Yoom Nguyễn là thành viên trong ban điều hành của MeetMpls – một tổ chức phi lợi nhuận giúp đỡ cho doanh nghiệp địa phương. Anh làm việc trực tiếp với hội đồng thành phố và thị trưởng. Do đó, Yoom nói, “thành phố đã giúp chúng tôi rất nhiều những khi chúng tôi gặp khó khăn. Bây giờ chúng tôi có nhiệm vụ đền đáp.”

Đó chính là “the right” anh Yoom muốn nói.

Anh kể lại hoàn cảnh gia đình mình đã từng trải qua khi mới đến Mỹ năm 1981 với căn cước thuyền nhân. Họ đến Phillipines và ở lại đó ba năm. Sau đó, người Mỹ mở vòng tay đón họ vào quốc gia này.

Nhớ lại thời kỳ đầu sống cuộc đời di dân, gia đình của anh không có quần áo ấm mặc. Mấy anh em của anh không có đến đôi giày trong mùa Đông. Cộng đồng, nhà thờ đã chung tay giúp đỡ. Lúc đó gần Giáng Sinh. Ngoài nón, quần áo ấm, anh em anh được tặng cả những món quà Noel họ chưa bao giờ có trong đời.

Do đó, với anh, “chia sẻ một phần ăn, một tô phở với người hoạn nạn, là một phần của cơ hội để họ biết đến văn hóa người Việt của mình.”

“Để họ biết di dân không phải là những người xấu. Nước Mỹ khi đó đã cho chúng tôi cơ hội để vươn lên. Sẽ là không đúng nếu bây giờ chúng tôi không cho những người đến sau cơ hội như thế,” Yoom nói.


blank

Gia đình anh Yoom Nguyễn những ngày đầu đến Mỹ. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
 

Hoa Sen giữa chiến trường

Mỗi buổi chiều từ một tuần trở lại đây, theo lời anh Yoon kể, anh đều đến nơi tưởng niệm y tá Alex Pretti bị đặc vụ liên bang bắn chết. Cuộc biểu tình mà anh nói mình nhìn thấy ở đó rất “peaceful.” Không ai nói với ai điều gì cả. Cộng đồng chia sẻ cho nhau găng tay, nến, cà phê nóng.

Yoon nói, nếu được nói một lời với cộng đồng trên khắp quốc gia, anh sẽ nói “chúng tôi rất kiên cường. Chúng tôi giúp đỡ lẫn nhau. Thời tiết ở đây rất lạnh, khắc nghiệt, nhưng trái tim cộng đồng ở đây rất ấm.”

Cuộc nói chuyện qua điện thoại lan dần đến những phản ứng trái ngược nhau trong dư luận về cái chết của hai công dân Mỹ, cô Renee Good và y tá Alex Pretti, đặc biệt là hơn mười phát súng bắn vào anh Alex khi anh đang cố gắng giúp một phụ nữ trên đường. Là con một gia đình tị nạn gốc Việt, sống gần nửa thế kỷ ở Hoa Kỳ, Yoom Nguyễn có cái nhìn thẳng thắn về những gì đang xảy ra trong thành phố của anh.

“9 giờ sáng ngày hôm đó, hoàn toàn có thể là bất cứ một người nào đó, là bạn, là tôi, là một người Việt, một người Mỹ…khi thấy một nhóm người xô đẩy, quật ngã một người phụ nữ, bạn sẽ làm gì?” Yoom đặt câu hỏi, và tự mình trả lời. “Nếu tôi đi ngang, tôi cũng phải giúp người phụ nữ đó. Ai mà có thể không làm được chứ?”

Một lần nữa, Yoom nói, “nó không phải chính trị ở đây, nó không trái, không phải, nó là một việc đúng mà một con người cần làm. Tôi không quan tâm những video trước và sau. Tôi không quan tâm chuyện gì ở đó. Cá nhân tôi nghĩ như thế.”

Những tô phở nóng, những ly trà ấm của nhà Lotus ngày hôm đó thật sự là một nghĩa cử đền đáp mà gia đình anh Yoom Nguyễn đã cùng góp sức với cộng đồng Minneapolis. Như mẹ của anh giải thích về cái tên của nhà hàng, Lotus – Hoa Sen, “Chúng ta bắt đầu cuộc đời với thế giới này từ trong vũng bùn, chúng ta vươn lên khắp đông tây nam bắc, và chúng ta có ngày hôm nay.” Họ đã đến quốc gia này bằng hai bàn tay trắng, không quần áo ấm trong đêm Đông. Giờ đây, sau hơn 40 năm với thành phố này, họ trả lại bằng những tô phở nóng, ly trà ấm, và hơn thế nữa, là những việc làm “Đúng.” Đó là chút “ân đền nghĩa trả” của một gia đình di dân.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tính tới ngày 24/4/2020, số người chết vì COVID-19 nhiều nhất thế giới là tại Mỹ (50,243 người), chết nhiều thứ nhì là tại Ý (25,549 người chết)... Trump đưa ra đề nghị nên thử chữa bệnh bằng chích chất tẩy uế nhà vệ sinh (disinfectants) hay rọi ánh sáng cực tím ultraviolet light vào bệnh nhân
Hoa Kỳ hiện có hơn 920,000 trường hợp bị lây vi khuẩn corona và 51,919 người đã thiệt mạng, dù con số bị lây thực sự có thể còn cao hơn, như tại New York. Tuy nhiên, nhiều tiểu bang đã không đợi thêm thông tin tốt hơn để hướng dẫn các quyết định của họ. Georgia đang mở cửa cơ sở kinh doanh, dù, như báo New York Times tường trình tiểu bang có tỉ lệ thử nghiệm thấp nhất trên toàn quốc, và số trường hợp bị lây mới tiếp tục gia tăng mỗi ngày. Vì vậy nhiều chuyên gia y tế lo sợ rằng Georgia đang mở cửa quá sớm. Một số tiểu bang khác cũng đang nới lỏng ác hạn chế đối với các cơ sở kinh doanh không quan trọng hôm Thứ Sáu, 24 tháng 4, thách thức các chuyên gia y tế nói rằng quá sớm. Hôm Thứ Sáu Georgia mở cửa các nhà tập thể dục, tiệm hớt tóc, làm móng tay móng chân, tiệm xâm hình và các chỗ chơ bowling, với một số hướng dẫn giữ khoảng cách xã hội.
Trong cuộc chạy đua trên toàn cầu để tìm ra thuốc chủng ngừa COVID-19, nhiều thử nghiệm trên con người hiện đang được thực hiện, nhưng các nhà khoa học từ Đại Học Oxford của Anh là những người có vẻ tự tin rằng họ đang tiến tới việc chữa trị. Giáo Sư Sarah Gilbert lãnh đạo nhóm nghiên cứu ĐH Oxford bên sau thuốc chủng ngừa đầy khả năng đang được phát triển trong sự hợp tác với Viện Jenner. Bà nói rằng có “80% cơ hội” thành công, và có thể sẽ sẵn sàng cho việc sử dụng rộng rãi ngoài công chúng vào tháng 9 này. Thử nghiệm trên người của thuốc chủng ngừa đã bắt đầu hôm Thứ Năm, 23 tháng 4 tại Oxford. Nó được thực hiện với 510 thiện nguyện viên khỏe mạnh tuổi từ 18 tới 55.
Thống Đốc Gavin Newsom hôm Thứ Sáu, 24 tháng 4 tuyên bố hàng loạt sáng kiến để hỗ trợ những người dân California cao niên dễ bị tổn thương là những người đang cách ly tại nhà trong thời gian thực hành lệnh ở trong nhà của California.
Cơ Quan FDA của Mỹ đã mạnh mẽ cảnh báo hôm Thứ Sáu, 24 tháng 4, chống lại việc sử dụng hydroxychloroquine hay một hợp chất, chloroquine, để điều trị hay ngăn ngừa COVID-19 mà không có sự giám sát y tế chặc chẽ trong bệnh viện hay như một phần của thủ nghiệm lâm sàng. Cơ quan này nói rằng các viên chức của họ đã không chấp thuận thuốc chống sốt rét dùng cho mục đích đó – mà không có sự giám sát chặt chẽ đối với các tác dụng phụ, chúng có thể đưa tới đe dọa sinh mạng.
Với nỗ lực tiếp tục thực hiện các biện pháp bảo vệ y tế chung của cộng đồng, Bà Sherry Johnson, Tổng Điều Hành tạm thời của thành phố đã ra chỉ thị Executive Order EO-03, đòi hỏi nhân viên các cở sở thương mại đang mở cửa vì nhu cầu cần thiết trong mùa đại dịch phải đeo khẩu trang.
Cô Vi lúc mới xuất hiện ở Trung Quốc chẳng ai để ý. Nghe đâu cô ra mắt hồi tháng 11 năm ngoái ở chợ động vật Vũ Hán tỉnh Hồ Bắc. Cô chẳng được để ý vì không mấy ai biết, hay tại ai đó muốn dấu mặt cô? Đến ngày 31/12 Tổ chức Y tế Thế giới WHO mới công bố cho thế giới biết là cô Vi đã xuất hiện và tung tăng lây lan từ người sang người. Ba tuần sau thì thành phố Vũ Hán với hơn chục triệu dân trở nên hoang vu vắng lặng ngay cả trong những ngày tết, đúng ra là lúc phải nhộn nhịp hội hè đình đám. Rồi cô tung tăng qua Nhật, Úc, Thái, Hàn, Pháp, Anh, Ý đem theo lo lắng, sợ hãi đến độ nhiều nơi phải bịt mũi, bịt miệng.
Chúng ta chỉ cần vài thập niên để có thể tạo dựng lại một nền kinh tế lành mạnh và hiệu quả nhưng e sẽ mất đến đôi ba thế hệ mới loại bỏ dần được những thói hư (và tật xấu) vừa nêu. Vấn đề không chỉ đòi hỏi thời gian mà còn cần đến sự nhẫn nại, bao dung, thông cảm (lẫn thương cảm) nữa. Nếu không thì dân tộc này vẫn sẽ tiếp tục bước hết từ bi kịch sang bi kịch khác – cho dù chế độ toàn trị và nguy cơ bị trị không còn.
Chủ tịch Y tế Thế giới Frank Ulrich Montgomery đã chỉ trích mạnh mẽ nhiệm vụ đeo mặt nạ sẽ được áp dụng trên toàn nước Đức trong cuộc chiến chống lại virus corona từ tuần tới. Mặc dù ông ta đeo mặt nạ "vì lịch sự và đoàn kết", nhưng ông ta nghĩ rằng một nghĩa vụ pháp lý là "sai", Montgomery nói với tờ báo Düsseldorf "Rheinische Post" (ấn bản thứ năm).
Ôn dịch Vũ Hán gây nên một cơn khủng hoảng chưa từng thấy trong khối các nước nghèo khó khiến 100 quốc gia trong số 189 thành viên IMF hiện đang cầu cứu cơ quan quốc tế này viện trợ khẩn cấp. Tưởng cần nên tìm hiểu bối cảnh của những quốc gia đang phát triển song song với các phân tích về tác động của khủng hoảng.
Vào khoảng đầu thế kỷ hai mươi, sống được tới tuổi 40, là các cụ ta đã mở tiệc ăn mừng "tứ tuần đại khánh", mà sống tới 70 tuổi thì cả là một sự hiếm có ( nhân sinh thất thập cổ lai hy).Cho nên, chúc tụng nhau, ngoài sự giàu có, ruộng cả ao liền, con cái tốt lành “như tranh, như rối “, các cụ còn chúc nhau
Lúc này trong trận đại dịch, thiên hạ bổng nhiên lây lan nhiễm bịnh ngã ra chết quá nhiều, đúng là những cái chết bất thình lình xảy ra. Không ai biết trước tại sao mới mấy tháng trước còn dắt nhau đi du lịch hà rầm, bây giờ ai nấy bị bắt buộc phải ru rú ở trong nhà trốn con vi khuẩn corona mà nhiều người gọi là cúm tàu suốt bảy ngày trong tuần, 24/24 luôn suốt cả tháng nay như cung nữ thời xưa. Muốn ra khỏi nhà để đi chợ mua thức ăn thì vừa đeo kiếng mát thiệt to, đứng cách nhau cả 2 thước, còn phải mang thêm cái miếng che mũi che miệng, che luôn hơi thở vừa ngộp, vừa bốc hơi mờ cả mắt kiếng hết thấy đường luôn!!!
Các bạn làm nail, làm tóc mến thương, Chúng ta sẽ bắt đầu trở lại nhịp sống của mình sớm. Chúng ta sẽ bắt đầu mở lại tiệm (trận chiến mới) theo một cách an toàn, có tổ chức và rất trách nhiệm. Các bạn sẵn sàng chưa cho trận chiến hoàn toàn mới (với chiến thuật và chiến lượt mới)
Ông xã của em mới ngoài 40 tuổi thôi, nhưng tóc ổng bạc nhiều lắm, nhiều muối hơn tiêu. Em muốn ổng nhuộm tóc nhưng ông không thích. Ra đường người ta cứ tưởng ông là ba của em. Làm sao đây?
Mỗi ngày đều có rất nhiều người muốn xin tái cấp bằng hành nghề, thắc mắc khi phải di chuyển sang tiểu bang khác, đổi địa chỉ nhà ở hay chỗ làm việc, muốn biết tin tức mới nhứt từ Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM)...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.