Hôm nay,  

Lan man đôi chút về “Đuổi Bắt Một Mùi Hương”

12/03/202611:15:00(Xem: 2089)
blank

Lan man đôi chút về “Đuổi Bắt Một Mùi Hương

Nguyên Giác – Phan Tấn Hải và mùi hương thoảng qua của chữ

  

Vũ Đình Trọng

  

Có những người đi qua đời, để lại tiếng cười rổn rảng. Có người để lại chồng sách dày cộp. Còn Nguyên Giác - Phan Tấn Hải để lại một thứ mong manh hơn nhiều: Một mùi hương!

Đó là mùi hương của chữ nghĩa. Nó chỉ thoảng qua, không ai nắm được, chỉ cảm nhận sự hiện hữu của nó khi ta sống chậm lại một chút.

Ông là nhà báo lão luyện của Việt Báo, từng lăn lộn đủ đường trong nghề, nên tôi nghĩ chữ ông gọn, sạch, và không màu mè.

Chữ của Phan Tấn Hải không cho phép tôi đọc vội.

Đọc chậm tôi mới thấy, đằng sau chữ của ông là một khoảng lặng lạ lùng. Lặng đến mức khiến mình dừng lại, thở một hơi, rồi chợt nghĩ về thân phận con người.

Ngay từ “Lời Thưa”, ông đã nói thẳng, ông không viết truyện theo nghĩa thông thường. Ông viết để tan ra, để không còn là “tôi”, để những con chữ trở thành dòng chảy, biến thành cổ tích cho mai sau.

Ông nói như một người đã đi qua biết bao phiền muộn. Cuối cùng chọn nhìn đời bằng đôi mắt thiền.

Mỗi truyện của ông là một kiếp sống ông đã đi qua, một lần tái sinh. Và mỗi lần tái sinh ấy, cái tôi lại mỏng đi, mỏng thêm, mỏng đến tận cùng chỉ còn lại chữ. Ông không viết truyện, ông thả chim trong lòng mình bay, chỉ mong cuộc đời đẹp thêm chút ít.

Ông có giọng kể bình dị, gần như nói chuyện với chính mình. Không hoa mỹ, không cố gắng làm người đọc xúc động bằng những cú twist kịch tính. Đời và đạo trong chữ ông không đối lập, cũng chẳng hòa tan thành một; chúng chỉ lặng lẽ nằm cạnh nhau, như hai người bạn già ngồi uống trà ngắm nắng chiều.

Vì thế, chữ ông cụ thể mà mênh mang: một câu kinh, một hơi sợ hãi, một cơn bệnh chẳng của riêng ai. Giản dị thôi, nhưng ẩn sau là cả một tâm trí đã từng quan sát thế gian bằng ánh sáng của hơi thở thiền.

Trong “Thiếu Nữ Trong Ngôi Nhà Bệnh”, ông viết về cô bé gầy gò giữa đời sống điên dại, tiền tàn phế chẳng đủ sống. Rồi ông khẽ bảo cô: “Em phải tập nói chuyện với hư vô hằng đêm, hằng ngày... Cứ gọi tên nó ra mà hỏi chuyện, như một người bạn. Đừng giận dữ bao giờ cả. Khi nào nó hành đau quá thì thôi, tìm cách ngủ.

Câu nói làm lạnh sống lưng, rồi ấm lòng. Nhà báo trong ông ghi lại sự thật phũ phàng. Còn người thiền trong ông đặt tay lên vai cô bé, truyền chút hơi ấm cuối cùng, để cô bé ra đi trong nụ cười. Cái chết ở đây không đáng sợ, chỉ nhẹ nhàng như một hơi thở dài. Tôi nghĩ, hiếm có nhà văn nào viết về sự mất mát mà vẫn giữ được sự dịu dàng đến thế.

 

Hay trong “Nghe Tiếng Chim Bên Rừng Miến Điện”, câu chuyện người lính Nhật mặc áo cà sa, chôn đồng đội, rồi ở lại hồi hướng công đức. Tiếng chim két vang lên như lời gọi về quê cũ, nhưng người ấy đã chọn ở lại con đường giải thoát. Đọc xong, tôi không còn phân biệt đâu là truyện, đâu là đời thực nữa. Chỉ thấy tiếng chim ấy vang trong chính mình - tiếng gọi của giác ngộ, nhẹ mà dai dẳng.

Rồi cái gần gũi trong “Vết Son Ơi, Quên Nhau Là Chuyện Khó” thật đau lòng. Chỉ một vết son nhỏ xíu còn lại trong ký ức, không tô vẽ bi kịch, chẳng than vãn. Nhà báo tỉnh táo không muốn lãng mạn hóa quá khứ. Thiền giả cũng không vội bảo “buông”. Ông chỉ lặng lẽ thừa nhận: Quên nhau khó thật. Có những thứ phải chờ nó tự mòn, khi đủ chín muồi.

Còn truyện “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” – được chọn làm tên tập truyện – có lẽ là truyện nói nhiều nhất về chính Phan Tấn Hải.

Người đàn ông trong một chiều đi bộ trên phố, ông chợt ngửi thấy mùi hương cũ: mùi tóc người xưa, mùi nhang khói chùa quê, mùi áo mẹ giặt ngày bé. Ông đi tìm, đuổi theo trong gió, trong nắng. Càng tìm càng chẳng thấy. Mãi đến khi nhắm mắt lại, ông mới biết: mùi hương ấy vốn ở trong ông từ lâu, chỉ là ông quên mất thôi.

Tôi cũng từng đuổi bắt ký ức: Một mùi phở buổi sáng Sài Gòn cũ, một mùi khói nhang chùa quê, một mùi tóc ai từng làm tim tôi ngây dại. Càng đi tìm, mùi hương càng xa. Chỉ khi dừng lại, nhắm mắt, mới thấy chúng chưa bao giờ rời đi.

Cuối cùng tôi mới nhận ra, đuổi bắt bên ngoài là vô ích. Chỉ khi dừng lại, trở về với hơi thở hiện tại, mới thấy mọi thứ vốn sẵn ở đây. Truyện ngắn mà như một bài kệ nhỏ bằng văn xuôi.

Và tôi không phải người duy nhất cảm nhận được điều này.

Giáo sư Nguyễn Văn Sâm đặt ông ngang hàng với các cư sĩ lớn thời xưa.

“Tác giả Nguyên Giác Phan Tấn Hải xứng đáng là một cư sĩ góp nhiều công cho văn hóa Phật giáo như những tên tuổi Lê Đình Thám, Mai Thọ Truyền, Đoàn Trung Còn, Phan Văn Hùm trong quá khứ.”

T.Vấn nói chữ ông là chút lương tri còn sót lại, bàng bạc lòng nhân ái.

“Bàng bạc trong mọi sáng tác của Phan Tấn Hải là lòng nhân ái từ một cái tâm luôn hướng về tha nhân. Chữ nghĩa ông hiện diện như chút lương tri con người còn sót lại.”

Trịnh Y Thư bảo ông đứng giữa đời và đạo mà không nghiêng hẳn bên nào - chính sự dung hòa ấy làm nên con người Nguyên Giác.

Còn Nguyễn Đức Tùng thì nhận ra ông viết như thở, điềm nhiên nhất trong những người cầm bút.

Tôi nghĩ họ nói đúng. Ông không thuyết pháp trên tòa cao. Ông kể chuyện người thường bằng giọng nhân gian. Đọc ông, ta nghe tiếng kinh lẫn trong tiếng thở đời thường. Mỗi nhân vật của ông - đau, mất mát, lưu lạc - đều được ông hộ niệm bằng chữ, nhẹ mà sâu.

Khép cuốn sách lại, giữa những ngày cuối năm se lạnh, tôi nghe được hơi thở tĩnh tại của ông giữa dòng đời hối hả. Chữ ông lặng lẽ ngân vang, khẽ lay động.

Lòng nhẹ hẳn.

Nhẹ như vừa buông một mùi hương cũ.

Nhẹ như được trở về... với chính mình.

Thế thôi... cũng đủ.

  

GHI CHÚ:

Độc giả có thể vào trang Barnes & Noble:

https://www.barnesandnoble.com/

và gõ nhóm chữ "phan tan hai" hay

vào Google.com gõ nhóm chữ "duoi bat mot mui huong" sẽ ra link.

Hay là vào trực tiếp:

http://bn.com/s/9798260319826

  



Robert Redfield, lãnh đạo Các Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật Hoa Kỳ (CDC), hôm Thứ Sáu cảnh báo về khả năng rất cao rằng Hoa Kỳ sẽ có nhiều hơn 100,000 người thiệt mạng vì vi khuẩn corona vào đầu tháng 6 tới. “Các theo dõi của CDC đối với 12 mẩu tiên đoán khác nhau về khả năng tử vong từ COVID-19 tại Hoa Kỳ. Tính tới ngày 11 tháng 5, tất cả tiên đoán sự gia tăng số tử vong trong những tuần lễ tới và tổng số cao hơn 100,000 vào ngày 1 tháng 6,” theo Redfield viết Twitter cho biết. 89,420 người đã thiệt mạng tại Hoa Kỳ tính tới Thứ Bảy, 16 tháng 5, với hơn 1 triệu rưỡi người bị lây nhiễm vi khuẩn corona. Trong khi đó hơn 8 thủy thủ trên Hàng Không Mẫu Hạm USS Theodore Roosevelt đã thử nghiệm dương tính lần thứ 2 với vi khuẩn corona, nâng tổng số thủy thủ bị lây nhiễm lần thứ 2 lên 13 người trong lúc phục vụ trên chiếc mẫu hạm này.
Trung Quốc đã xác nhận rằng họ đã ra lệnh cho các phòng thí nghiệm trái phép để hủy diệt các mẩu vi khuẩn corona mới nhưng nhấn mạnh rằng đó là vì “lý do an toàn sinh học.” Tuyên bố này đến sau khi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã nhiều lần nói rằng TQ từ chối trao các mẩu vi khuẩn lấy từ các bệnh nhân bị truyền nhiễm COVID-19 vào cuối tháng 12 năm ngoái và rằng các viên chức đã hủy diệt các mẩu ban đầu, theo báo South China Morning Post cho hay.
Bạch Ốc có vẻ ủng hộ đợt hai của ngân phiếu tài trợ giúp chống vi khuẩn corona, ngược với sự không đồng ý của các nhà lập pháp Cộng Hỏa tại Thượng Viện, theo CNBC tường thuật cho biết hôm Thứ Năm, trích thuật 2 viên chức cao cấp của chính phủ. Trong một tuyên bố gửi tới CNBC, Bạch Ốc không tức thì xác nhận tường thuật trên, nhưng nói rằng, “Như TT Trump đã nói, chúng ta sẽ bảo đảm rằng chúng ta chăm sóc tất cả người Mỹ để chúng ta vươn dậy từ thách thức sức khỏe, mạnh hơn, và với sự phồn thịnh kinh tế, là lý do tại sao Bạch Ốc đã tập trung vào việc ủng hộ phát triển, thuế giới trung lưu và gỡ bỏ luật lệ.”
Ngày hôm nay, 15 tháng 5, ba Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ đại diện cho cộng đồng người Việt tại Quận Cam, bao gồm có Dân Biểu Lou Correa (CA-46), Dân Biểu Alan Lowenthal (CA-47), và Dân Biểu Harley Rouda (CA-48) đã gửi một lá thư đến cho Thống Đốc Gavin Newsom của Tiểu Bang California liên quan đến phát biểu gần đây của ông về các tiệm nail cũng như việc lời nói của ông đã gây nên nhiều sự quan tâm và đau buồn trong cộng đồng người Việt, đặc biệt là tại Little Saigon.
Tôi sinh ra trong miền Nam, sau ngày thày u tôi di cư vào Nam năm 1954. Ngày còn bé chưa biết chiến tranh là gì. Đến năm 10 tuổi thấy đám tang ông chú họ với quan tài phủ cờ, nến lung linh, nghe nhiều tiếng khóc lóc thảm thương sao buồn quá. Chú là sĩ quan dù, chết trận ở Đồng Xoài. Thày tôi và bố chú đi nhận xác ở Tổng Y viện Cộng hoà. Nghe thày kể khi đi phải mang theo tỏi để lúc vào nhà xác đưa lên mũi khử mùi hôi. Nhiều xác chết, không biết chú nằm ở đâu, bố chú khấn nguyện “Con ơi! Nếu con chết thiêng thì ra dấu cho bố biết để nhận con”. Một xác người động đậy và đó là chú.
Thống Đốc New York Andrew Cuomo đã tuyên bố rằng lệnh ở trong nhà của tiểu bang, hết hạn hôm Thứ Sáu, 15 tháng 5, được gia hạn tới ngày 13 tháng 6. “Cả các trường hợp liên quan đi lại và truyền nhiễm do tiếp xúc cộng đồng của COVID-19 đã được công bố chính thức tại Tiểu Bang New York và được dự kiến sẽ tiếp tục,” theo sắc lệnh hành pháp của thống đốc cho biết trong việc tiếp tục chính sách “Tiểu Bang New York Ngừng” mà đã có hiệu lực trong tháng 3. “Tất cả các cơ chế thi hành bởi chính quyền tiểu bang và địa phương sẽ tiếp tục áp dụng hoàn toàn và có hiệu lực cho đến ngày 13 tháng 6, ngoại trừ sau này được gia hạn hay thay đổi bởi Sắc Lệnh Hành Pháp tương lai,” theo ông Cuomo cho biết hôm ký ban hành lệnh vào Thứ Năm.
Hôm Thứ Sáu, 15 tháng 5, TQ đã thúc giục Hoa Kỳ đáp ứng một nửa và tăng cường hợp tác trong việc chống lại đại dịch vi khuẩn corona sau khi TT Trump đe dọa cắt đứt quan hệ song phương. Mối quan hệ giữa 2 cường quốc kinh tế lớn nhất thế giới đã xấu đi trong những tuần lễ gần đây, với cả hai bên kình nhau về xuất phát của vi khuẩn đã giết chết hơn 300,000 người.
Công ty bị nợ nần chồng chất J.C. Penney đã khai phá sản Chương 11 để bảo vệ vào chiều tối Thứ Sáu, ngày 15 tháng 5. Hồ sơ đã được giữ lại vì kỹ thuật thương lượng bởi nhóm luật sư Kirkland & Ellis của J.C. Penney, theo nguồn tin thông thạo với vấn đề này nói với Yahoo Finance. Một phát ngôn viên của Kirkland & Ellis đã không trả lời yêu cầu bình luận của Yahoo Finance.
Nghị Viên của thành phố Santa Ana ông Jose Solorio công bố Hội Đồng Thành Phố Santa Ana cấp $500.000 đô la từ ngân sách, để trợ cấp tiền thuê nhà cho những người có thu nhập thấp, việc trợ cấp này dành cho những cư dân không thể trả tiền thuê nhà của họ vì bị ảnh hưởng bởi nạn Covid-19. Hội đồng thành phố đã phê chuẩn kế hoạch tài trợ đáp ứng nhu cầu các nạn nhân của đại dịch gọi là Quỹ Giúp Tiền Thuê Nhà Khẩn Cấp vì Coronavirus (Cornavirus Emergency Rental Relief Fund) bao gồm việc cấp ngân quỹ bổ sung để giúp tiền thuê nhà cho các cư dân Santa Ana có thu nhập thấp. Cư dân nào đã bị ảnh hưởng bởi nạn Covid-19 có thể ghi danh để nhận tới $1,500 đô la hỗ trợ khẩn cấp để trả tiền thuê đối với bất kỳ khoản tiền thuê nào bị ảnh hưởng sau ngày 19 tháng 3 năm 2020.
Ông Tâm Nguyễn đã phát biểu về phản ứng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt đối với phát ngôn của thống đốc Newsom, nhằm làm việc với các nhà chức trách tiểu bang để tăng cường an toàn, và nỗ lực tình nguyện để quyên góp gần 1.000.000 thiết bị bảo hộ cá nhân cho các nhân viên tuyến đầu chống dịch
Khi số người nhiễm COVID-19 tiếp tục tăng, chúng ta nên lưu tâm đến một tai họa khác của đại dịch này - các doanh nghiệp nhỏ. Đặc biệt, các doanh nghiệp nhỏ thuộc sở hữu của người Mỹ gốc Á từ lâu đã là huyết mạch của cộng đồng và nền kinh tế Quận Cam trong nhiều thập kỷ, đặc biệt là tại các thành phố Westminster, Garden Grove và Irvine của chúng ta.
Đó là chỉ dấu nói lên yếu hèn thắp kém về tư tuỏng của TBT-CTN Nguyễn Phú Trọng. Ông không hề ý thức đươc rằng cách đây 35 năm, Mikhail Gorbachew, TBT cuối cùng của nha nước vô sản Liên Xô, từ năm 1985, đã phải từ bỏ xã hôi chủ nghĩa (cộng sản), tái cấu trúc lại xã hội Liên Xô, mở cửa đất nước, theo đuổi chế độ Kinh Tế Thi trường tự do. Năm 1991, Boris Yeltsin, Tổng thống Nga đầu tiên dưới chế độ Liên Xô, đã mạnh dạn gạt bỏ Xã Hội Chủ Nghĩa và đặt Đảng Công Sản Liên Xô ra ngoài vòng pháp luật và cấm đảng này hoạt động trên đất Nga... Từ đó nước Nga mới, mới có cơ hội đứng lên phát triển kinh tế đã trở thành, chẳng những môt cường quóc về nguyên tử và Quân đội mà còn là một cường quốc về Kinh tế cho mãi đến tân hôm nay.
Ôi, tưởng gì chớ cái “tác phong chưng dép” thì bác vẫn “thao tác” đều đều – vô cùng thành thạo – ở khắp cả mọi nơi: Khi Bác tới thăm 1 ngôi đền lớn và cổ kính của Ấn Độ thì có một chuyện lạ xảy ra. Lúc Bác bước vào trong đền, để lại đôi dép bên ngoài thì bất ngờ có hàng trăm phóng viên báo chí, nhiếp ảnh, quay phim ập đến vây kín đôi dép cao su của Bác… (“Trăm phóng viên nước ngoài vây kín đôi dép của Bác” – Tin Ngắn, 19/05/2013). Ngoài đôi dép, đôi môi của Bác cũng được bạn bè thế giới đặc biệt quan tâm và (vô cùng) quan ngại – theo như bản tường thuật của The Straits Times, số ra ngày 8 tháng 3 năm 1959: “Chủ tịch Hồ Chí Minh của Bắc Việt, 68 tuổi, đã bị bảo một cách thẳng thừng rằng phải ngưng việc hôn hít các em gái Indonesia và tôn trọng những điều dạy của Hồi giáo.”
Cập nhật ngày 14 tháng 5, 1:10 chiều: Nga đã ghi nhận 252.245 trường hợp mắc bệnh Covid 19, theo Đại học John Hopkins (tính đến ngày 14 tháng 5, 1:10 chiều), bao gồm 2305 trường hợp tử vong cho đến nay. Số lượng nhiễm trùng mới đang gia tăng nhanh chóng. Hơn 10.000 trường hợp mới được thêm vào mỗi ngày. Ngay cả Thủ tướng Mikhail Mishustin và phát ngôn viên của Putin, Dmitri Peskow, cơ quan ngôn luận quan trọng nhất của Kremlin trong cuộc khủng hoảng, đã bị bệnh với Corona. Nga hiện đứng thứ hai trên toàn thế giới sau Hoa Kỳ. (Status 15.05.2020, 14h30: 263.000 người nhiễm bịnh; 2.418 tử vong).
Chị ơi, em thấy trên mạng điện toán có rao bán loại mặt nạ tên là KN95. Có nên mua dùng khi làm việc trở lại trong tiệm Nail, Tóc hay không hở chị?. Nó có thể ngăn chận vi khuẩn corona không ???
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.