Hôm nay,  

Từ phòng họp hội đồng quản trị đến thiền viện: Gặp Phật giáo tại California

25/03/202616:48:00(Xem: 795)
blankPHOTO: Sư cô XianAn (hình screenshot từ YouTube)

 

Từ phòng họp hội đồng quản trị đến thiền viện: Gặp Phật giáo tại California

  

Sau đây là bản dịch theo bản tin “From boardroom to monastery: Finding Buddhism in California” (Từ phòng họp hội đồng quản trị đến thiền viện: Gặp Phật giáo tại California) của phóng viên Park Ga-young trên báo The Korea Herald ngày 23/3/2026. Nguyên Giác dịch như sau.

Từng có một thời, cô điều hành một doanh nghiệp chăm sóc da y tế phát đạt tại California, lái xe thể thao và sở hữu một ngôi nhà riêng.

Ngày nay, Sư cô XianAn — hay còn được biết đến với pháp danh Hyunan tại Hàn Quốc — đang quản lý một thiền đường khiêm tốn rộng 20 pyeong (khoảng 66 mét vuông) ngay trên đất nước Hàn Quốc; tại đây, Sư cô chuyên dịch thuật các kinh điển Phật giáo và hướng dẫn một cộng đồng các thiền sinh trẻ đang ngày càng phát triển.

"Tôi đã nếm trải đủ đầy những thú vui trần thế," Sư cô XianAn chia sẻ trong một buổi họp báo gần đây tại Seoul, nhân dịp ra mắt cuốn sách thứ hai của mình mang tựa đề “An American Buddhist Nun’s Journey in Korea” ("Hành trình của một nữ tu Phật giáo Hoa Kỳ tại Hàn Quốc").

"Thế nhưng, khi một vị thầy đức độ hiện diện ngay trước mắt, việc được học hỏi từ người ấy mới là điều quan trọng hơn cả."

Sinh ra và lớn lên tại Hàn Quốc, Sư cô XianAn đã rời quê hương sang Hoa Kỳ vào đầu những năm 2000s — không phải vì một tiếng gọi tâm linh nào cả, mà đơn thuần là vì sự kiệt quệ về tinh thần. Sau nhiều năm làm việc tại một công ty dược phẩm Hàn Quốc, cô đã nghỉ việc và lên máy bay sang California mà chẳng hề có bất kỳ mối quan hệ hay công việc nào chờ sẵn.

Tại đó, khi không thể tìm được việc làm,  đã tự thành lập một công ty chuyên cung cấp các liệu pháp điều trị da (dermatological treatments) cho các phòng khám và bác sĩ trên khắp nước Mỹ.

Bước ngoặt cuộc đời đã đến vào khoảng năm 2011 hoặc 2012, khi Sư cô XianAn — lúc bấy giờ vẫn còn là một nữ doanh nhân — tình cờ tìm thấy thông tin về một buổi thiền tập miễn phí được đăng tải trên mạng. Người hướng dẫn buổi thiền ấy chính là Thiền sư Yonghua (永化 Vĩnh Hóa), một vị sư người Mỹ gốc Việt được đào tạo theo truyền thống Thiền Quy Ngưỡng (Guiyang Chan) của Trung Quốc. Vào thời điểm đó, cơ sở thiền tập nhỏ bé và eo hẹp về tài chính của Thiền sư hầu như chẳng có lấy một học viên nào.

Lý do khiến cô bước chân vào buổi thiền đầu tiên ấy — theo chính lời thừa nhận của cô — hoàn toàn xuất phát từ những mục đích thực tế.

"Tôi từng nghĩ rằng vốn kiến ​​thức và kinh nghiệm của mình đã đủ tốt để kiếm tiền — chỉ số IQ của tôi cũng khá cao. Thế nhưng, chính tính khí nóng nảy lại liên tục khiến tôi mất điểm trong mắt mọi người."

Cô đã tìm đến thiền như một giải pháp để khắc phục khuyết điểm ấy, và rồi trở thành một thiền sinh thường xuyên tại đây.

"(Thiền sư Yonghua) không hề nói những lời thừa thãi. Thầy chỉ dạy những điều thực sự cần thiết, và cách dạy của thầy cũng rất thú vị," bà hồi tưởng lại. Cứ mỗi mùa hè và mùa đông tiếp theo, cô lại biến mất tại một tu viện trong ít nhất một tháng mỗi lần.

"Khi ở trong đó, tôi quên hết mọi sự đời. Việc khám phá thế giới nội tâm ấy thật sự rất thú vị," cô chia sẻ.

Sự giằng xé giữa phòng họp hội đồng quản trị và chiếc đệm thiền đã trở thành một cuộc đấu tranh nội tâm kéo dài suốt nhiều năm mà cô không thể nào giải quyết dứt điểm.

Trong khi đó, công việc kinh doanh của cô tăng trưởng gấp mười lần chỉ trong vòng ba năm. Một bài viết tình cờ trên một ấn phẩm trực tuyến đã giúp một sản phẩm của cô trở nên "viral" (lan truyền mạnh mẽ) — ngay cả trước khi cụm từ này trở nên phổ biến như ngày nay. Xét trên mọi phương diện, cô đã gặt hái được thành công rực rỡ.

Điều kỳ lạ là quy luật này lại được chính một nhân viên theo đạo Công giáo của bà phát hiện ra: Cứ mỗi lần cô trở về từ tu viện, các đơn đặt hàng lại ồ ạt đổ về.

"Thưa sếp," người nhân viên ấy nói, "sếp nên đi tu tập thường xuyên hơn nữa."

Sau đó, vào năm 2015, cô đã đưa Sư phụ Yonghua đến thăm Hàn Quốc lần đầu tiên. Chuyến đi này đã để lại một dấu ấn thầm lặng trong lòng Thầy. Trong một bữa ăn trưa tại California, Thầy Yonghua nhận xét rằng Hàn Quốc dường như là nơi hội tụ rất nhiều người sở hữu tiềm năng tu tập thực sự. XianAn đồng tình với nhận định đó và tình cờ gợi ý rằng có lẽ sẽ cần đến một vị thầy người Hàn Quốc để hướng dẫn. Phản ứng của Sư phụ Yonghua sau đó đã khiến cô hoàn toàn sững sờ.

"Ông nhìn thẳng vào tôi và nói: 'Con hoàn toàn có thể đảm nhận trọng trách đó.'"

Cô buông đũa xuống. Suốt ba ngày sau đó, cô không hề chợp mắt.

"Tôi tự nhủ: Mình đã được tận hưởng một cuộc sống sung túc, đủ đầy rồi. Nhưng việc có một vị minh sư vĩ đại ngay trước mắt mình — đó mới là điều hiếm có khó tìm."

Chỉ trong vòng vài tháng, XianAn đã quyết định cạo bỏ mái tóc và xuất gia trở thành một nữ tu Phật giáo; cô thu xếp công việc kinh doanh và chuyển hẳn về Hàn Quốc sinh sống. Cô mô tả những năm tháng đầu đời tu tập ấy là một trải nghiệm giúp cô học được sự khiêm hạ. Khi mới đặt chân về, cô hầu như chưa có chút kinh nghiệm tu tập nào, không có sự hậu thuẫn từ bất kỳ tổ chức nào, và — như lời cô tự nhận xét — "chẳng ai nghĩ rằng tôi lại có dáng vẻ của một người tu sĩ cả."

Gần một thập niên trôi qua, Sư cô XianAn đã tạo dựng được cho mình một vị thế đặc biệt và đầy bất ngờ trong giới tu hành.

Pháp phái Quy Ngưỡng (Guiyang) mà Sư cô đại diện dưới sự dẫn dắt của Sư phụ Yonghua hiện có khoảng 30 tu sĩ trên khắp thế giới, trong đó xấp xỉ hai phần ba (2/3) là người Hàn Quốc. Tại Hàn Quốc, Sư cô XianAn đã góp phần hoằng truyền giáo pháp tại ba địa điểm khác nhau — bao gồm các cơ sở ở Cheongju (tỉnh Bắc Chungcheong) và Bundang (tỉnh Gyeonggi) — đồng thời thường xuyên đăng tải các bài viết trên nhiều ấn phẩm khác nhau, từ các kênh truyền thông Phật giáo cho đến những tờ nhật báo lớn. Sư cô kể rằng, những người trẻ Hàn Quốc cứ liên tục tìm đến gõ cửa nhà Sư cô, dù Sư cô thừa nhận lý do đằng sau chuyện này vẫn còn là một điều gì đó khá bí ẩn đối với chính Sư cô.

Phương pháp giảng dạy của Sư cô mang tính thực tiễn một cách có chủ đích. Trước khi bắt đầu bất cứ điều gì, Sư cô luôn hỏi lý do tại sao họ tìm đến và họ mong muốn điều gì. Sư cô cho biết, câu trả lời hầu như không bao giờ bắt đầu bằng việc tìm kiếm sự giác ngộ.

"Nếu ai đó tìm đến, mà sau đó mối quan hệ của họ với gia đình lại trở nên tồi tệ hơn, hay công việc của họ lại thêm phần khó khăn — thì sự tu tập đó chẳng mang lại ích lợi gì cả." Theo quan điểm của bà, Phật giáo tạo dựng được niềm tin cũng giống như bất cứ điều gì khác trong đời: nhờ vào việc mang lại hiệu quả thực tế.

Sư cô rất thẳng thắn khi nói về lý do ban đầu đưa mình đến với đạo Phật: "Tôi tìm đến chùa, và doanh số bán hàng của tôi đã tăng vọt lên gấp 15 lần. Tôi nghĩ bụng: Được rồi, chuyện này thật đáng tin. Mình có thể tiếp tục quay lại đây."

Nụ cười nở trên môi Sư cô ngay sau đó thật sự rất chân thành.

"Tất cả chúng ta đều là những người phàm tục. Chẳng ai có thể phủ nhận điều đó cả."

Điều mà Sư cô phản bác chính là quan niệm cho rằng việc tu tập tâm linh và những tham vọng đời thường là hai điều không thể dung hòa. Sư cô chia sẻ rằng mục tiêu chính là bắt đầu ngay từ chính thực tại của mỗi người — từ chứng mất ngủ, người đồng nghiệp khó tính, hay sự nghiệp đang dậm chân tại chỗ của họ — và từ đó dần hướng tới một trạng thái nội tâm tĩnh lặng hơn.

Sau sáu năm xuất gia, XianAn thừa nhận — với chút tự trào — rằng Sư cô vẫn còn mang trong mình những nét tính cách của con người cũ.

“Tôi đã tiến bộ hơn, nhưng những thói quen cũ đâu thể tự dưng biến mất,” Sư cô nói, đồng thời bày tỏ lòng biết ơn đối với những người thầy Hàn Quốc vì đã dẫn dắt cô mà không hề phán xét. “Họ không hề nói rằng ‘cô sai rồi’. Họ chỉ đơn thuần chỉ cho tôi thấy cách thực hiện điều đó như thế nào.”

Hiện tại, Sư cô sang thăm Hàn Quốc hai lần mỗi năm — chuyến đi tiếp theo sẽ diễn ra vào tháng Tư — và ngày càng trở nên thấu cảm hơn với nhịp sống cũng như những áp lực mà giới trẻ nơi đây đang phải đối mặt.

“Sau cùng, tôi muốn trở thành một người như thế,” Sư cô chia sẻ. “Một người thực sự có thể thấu hiểu được lòng người.”

Trước mắt, Sư cô vẫn miệt mài với công việc biên dịch, giảng dạy và cùng thưởng trà với những người khách ghé thăm rồi lại rời đi — đồng thời tiếp thêm động lực cho những ai chọn ở lại gắn bó. Giờ đây, chiếc xe hơi thể thao hào nhoáng đã trở thành mối bận tâm của người khác. Sư cô nhận ra rằng, một thiền đường rộng 20 pyeong (khoảng 66 mét vuông) như hiện tại — hóa ra — đã là quá đủ.

Sau đây là video dài 23:30 phút, Sư cô giải thích về cơ duyên Sư cô học Thiền từ Sư phụ Vĩnh Hóa. Người xem có thể chuyển sang phụ đề tiếng Việt bằng cách click vào cc: rồi hình răng cưa để điều chỉnh:

https://www.youtube.com/watch?v=iMebxxqqi6s

    

SOURCE: https://www.koreaherald.com/article/10700769   

 




Hôm Thứ Năm, 30 tháng 4, Tổng Thống Trump nói rằng ông đã thấy bằng chứng để chứng minh rằng đại dịch vi khuẩn corona truyền nhiễm từ một phỏng thí nghiệm tại Vũ Hán, Trung Quốc, nhưng ông đã không đưa ra chi tiết cái gì là bằng chứng. “Tôi không được phép nói với bạn điều đó,” theo ông cho biết tại cuộc họp báo ở Bạch Ốc nơi mà ông đã nhiều lần cáo buộc chính quyền TQ về việc làm ngơ trong trách nhiệm của họ đối với vi khuẩn, trong khi bỏ ngỏ khả năng nó lây lan một cách cố ý.
Newsom nói rằng các bãi biển tại miền nam California, gồm các bãi biển tại Quận Cam, Los Angeles và San Diego, đã reo chuông báo động, gồm các hình ảnh người tụ tập ở đó và không tuân theo các hướng dẫn giữ khoảng cách xã hội. Ông cho biết tiểu bang muốn làm việc sát cánh với các viên chức địa phương, và nếu họ có thể đưa ra các hướng dẫn tốt hơn, thì các bãi biển có thể “tái mở cửa rất rất nhanh.”
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Hơn một chục người biểu tình, một số trong đó có vũ khí, đã tụ tập hôm Thứ Năm, 30 tháng 4 bên trong tòa nhà Quốc Hội của Michigan để lên tiếng phản đối lệnh cho người dân phải ở trong nhà của Thống Đốc Gretchen Whitmer, với căng thẳng lên cao khi các nhà lập pháp sẵn sàng tranh luận về sự gia hạn của tuyên bố này.
nhiều phó phẩm, nào là tuồng hát bội Kiều, tuồng chèo Kiều, thơ Vịnh Kiều, thơ Xử Án Kiều, Kim Vân Kiều Ca, Kim Vân Kiều Diễn Ca, Túy Kiều Phú… và hàng trăm bài thơ lẫy Kiều nhiều cách ngắn dài, kể cả có người viết lại toàn thể truyện Kiều
Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster, miền Nam California vào lúc 9 giờ sáng Thư Năm ngày 30 tháng Tư năm 2020 lễ đặt vòng hoa và thắp nhang tưởng niệm 45 năm quốc hận 30 tháng Tư đã được long trọng tổ chức, vì tình hình bệnh dịch Covid-19 nên năm nay không được tổ chức đông đúc như những năm trước đây, mặc dù vậy một số các tổ chức cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể cũng đã trang nghiêm tổ chức lễ đặt vòng hoa, thắp nhang tưởng niệm 250,000 Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa, 58,000 quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ Miền Nam Việt Nam, cùng hàng triệu đồng bào đã bỏ mình trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do, hàng ngàn quân dân các chính VNCH đã bỏ mình trong các trại lao tù cộng sản.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Kể từ sau đệ Nhị Thế chiến, Việt Nam đã hai lần trễ chuyến tàu lịch sử để toàn dân xây dựng đất nước, chỉ vì những khúc quanh oan nghiệt do Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành. Cơ hội thứ ba đang tới, những người cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam có biết chủ động nắm lấy nhằm thoát Tàu và thoát Cộng để chuộc lại phần nào những nỗi oan khiên đã gây ra cho cả dân tộc suốt từ sau Thế chiến Hai đến nay hay không?
Nhìn chung, CSBV và MTGPMN có ba thắng lợi: một là toàn bộ binh sĩ Hoa Kỳ ra khỏi Việt Nam; hai là công nhận sự hiện diện của 140.000 quân của QĐNDVN ở miền Nam và chính phủ ”ma” MTGPMN; ba là quy chế khu phi quân sự sẽ không đuợc luật quốc tế công nhận và không ai sẽ can thiệp khi vi phạm. VNCH phải chịu thất bại nặng nề, vì không có tiếng nói chính thức trong hội nghị. Hai mục tiêu duy trì binh sĩ Hoa Kỳ để tiếp tục hỗ trợ QLVNCH chiến đấu và trục xuất binh sĩ CSBV ra khỏi miền Nam đều không có kết quả. Hoa Kỳ thắng lợi vì mang binh sĩ hồi hương, một lối thoát trong danh dự của Nixon mà Kennedy và Johnson không đạt được. Hà Nội phải công nhận VNCH là một thực thể chính trị để đối thoại, phải từ bỏ yêu sách một chính phủ liên hiệp không có chính quyền Thiệu tham gia.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Từ năm 75 đến thập niên 80 có lối trên một tiệu người Việt Nam liều chết vượt biển để tìm tự do và cuối cùng một số người may mắn đã đến được bến bờ tự do. Thống kê (2007 ?) cho biết có khoảng trên 35.000 người Việt Nam sinh sống tại thành phố Montréal. Họ được gọi là Les Vietnamiens de Montréal hay Les Viéto-Montréalais. Theo thời gian, cộng đồng người Việt Montréal dần dần lớn mạnh thêm, thích nghi và hội nhập một cách êm ái vào xã hội Québec.
Trong sự hỗn loạn của chiến tranh kéo dài nhiều năm, hầu như không có một gia đình người Việt nào trong thế kỷ 20 mà không bị bức hại và phải đào thoát. Chiến tranh Việt Nam đã tạo ra hàng triệu nạn nhân, với bao người tàn phế, cô nhi, chấn thương tâm lý và để lại một đất nước hoang tàn.
Từ ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến ngày 30 tháng 4 năm 2020 thời gian 45 năm. Đây là một khoảng thời gia rất dài trong đời người và thời gian đủ để một quốc gia, dưới sự lãnh đạo của một tập thể hoặc cá nhân sáng suốt, có thể đưa cả một dân tộc đi lên và xoay chuyển vận mệnh như Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật Bản, Tổng Thống Mustafa Kamal Ataturk của Thổ Nhĩ Kỳ hoặc Tổng Thống Phác Chính Hy của Nam Hàn.
Cơ Quan FDA của Hoa Kỳ chưa chấp thuận bất cứ loại thuốc nào cho việc điều trị vi khuẩn corona. Nhưng họ dự định sẽ tuyên bố sự ủy quyền sử dụng khẩn cấp đối với thuốc remdesivir, theo báo The New York Times cho biết. Việc ủy quyền có thể đến vào Thứ Tư, theo báo Times tường trình, trích thuật lời một viên chức cao cấp của chính phủ cho biết. Trong một thông báo gửi cho CNN, FDA nói rằng họ đang nói chuyện với Gilead Sciences, nhà bào chế thuốc remdesivir, về việc chế tạo thuốc cho các bệnh nhân.
Tổng Thống Trump nói rằng các hướng dẫn giữ khoảng cách xã hội hiện có mà sẽ hết hạn vào cuối tháng 4 tức Thứ Năm sẽ không được gia hạn thêm, khi ngày càng có nhiều thống đốc bắt đầu thực hiện các bước gỡ bỏ các hạn chế và tái mở cửa kinh tế của họ. Chính phủ Trump cho biết các đề nghị giữ khoảng cách xã hội hiện đang có sẽ không được hợp tác bởi các thống đốc áp dụng vào các kế hoạch tương lai mới của họ. “Chúng sẽ bị bãi bỏ, bởi vì các thống đốc hiện đang làm điều đó,” theo Trump cho biết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.