Hôm nay,  

Viện Independent Institute: Lệnh phong tỏa Iran của Trump sẽ hỏng

15/04/202616:08:00(Xem: 262)
blank

- Viện Independent Institute: Lệnh phong tỏa Iran của Trump sẽ hỏng
- Iran đã giấu dầu trên các kho nổi giữa biển, kể cả Biển Đông (ngoài khơi VN), và dùng đội tàu chở dầu "bóng tối" không dấu vết, đủ bán cho TQ trong 120 ngày
- Bộ trưởng Tài chánh Anh quốc Rachel Reeves: Trump đánh Iran là sai lầm. Anh sẽ không tham chiến.
.
.... o ....
.
---- Phong tỏa vô ích. Bài phân tích này trên báo National Interest, của Ivan Eland, Nghiên cứu viên cao cấp tại Viện Độc lập (Independent Institute) và là Giám đốc Trung tâm Hòa bình & Tự do thuộc Viện này. Ông là tác giả của nhiều cuốn sách về chiến tranh và chính trị thế giới. Trước đây, ông từng là Giám đốc Nghiên cứu Chính sách Quốc phòng tại Viện Cato và đã dành 15 năm làm việc cho Quốc hội Hoa Kỳ về các vấn đề an ninh quốc gia, bao gồm các giai đoạn làm điều tra viên cho Ủy ban Đối ngoại Hạ viện và làm Chuyên viên phân tích Quốc phòng chính tại Văn phòng Ngân sách Quốc hội. Bài như sau.

Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) của Iran không cần quá nhiều nguồn lực để duy trì hoạt động vận tải qua Eo biển Hormuz.

Tổng thống Donald Trump đã không bận tâm tham vấn hay xin sự phê chuẩn từ Quốc hội cho cuộc chiến của mình với Iran. Trên thực tế, ông đã tuyên chiến với quốc gia này bằng cách ra lệnh thực hiện các cuộc không kích và tấn công tên lửa vào nước này vào ngày 28 tháng 2. Sau một tháng liên tục lừng khừng về bản chất các mục tiêu chiến tranh của Hoa Kỳ—liệu Hoa Kỳ có đang ở trong tình trạng chiến sự với Iran hay không, hay liệu Hoa Kỳ thực sự đã giành chiến thắng hay chưa—Trump tuyên bố rằng Hải quân Hoa Kỳ sẽ bắt đầu phong tỏa các cảng của Iran ngay trong tuần này, bao gồm cả những cảng nằm trong khu vực Eo biển Hormuz.

Chính quyền Trump tin rằng Hải quân Hoa Kỳ sẽ ngăn chặn Iran thu lợi nhuận từ xuất cảng dầu mỏ, đồng thời cho phép các chuyến hàng của những quốc gia khác đi qua eo biển này, qua đó khôi phục việc vận chuyển dầu, khí đốt, phân bón và các mặt hàng quan trọng khác phục vụ thị trường toàn cầu. Tuy nhiên, kết quả "chính xác và gọn gàng" như vậy có lẽ sẽ khó đạt được hơn vẻ bề ngoài của nó.

Chính quyền Trump lớn tiếng khoe rằng họ đã tiêu diệt được Hải quân Iran—điều này đúng là sự thật. Thế nhưng, lực lượng hải quân đó vốn chỉ được dành cho các nhiệm vụ tầm xa—tức là chủ yếu mang tính phô trương sức mạnh. Lực lượng hải quân thực sự có vai trò quan trọng trong và xung quanh vùng biển chật hẹp của Vịnh Ba Tư lại chính là lực lượng hải quân thuộc Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC). Iran đã thành lập binh chủng này trong giai đoạn "Cuộc chiến Tàu chở dầu" (Tanker War) diễn ra vào những năm 1980s, song hành cùng với cuộc Chiến tranh Iran-Iraq. IRGC đã tổ chức lực lượng hải quân của mình dựa trên một mô hình tác chiến phi đối xứng được lên kế hoạch tỉ mỉ—nghĩa là, giống như các chiến binh du kích trên bộ, lực lượng này áp dụng chiến thuật "đánh nhanh rút gọn" (hit-and-run) nhằm vào các tàu thương mại, sử dụng các xuồng tấn công nhỏ, tốc độ cao và các xuồng tên lửa. Hơn 60% số xuồng tấn công tốc độ cao này đã sống sót qua các đợt không kích của Mỹ và Israel. Những chiếc xuồng nhỏ này thường xuất hiện từ các hầm chứa ngầm được che giấu kỹ lưỡng hoặc từ những nơi ẩn nấp lẫn giữa các tàu thuyền dân sự, khiến cho việc phát hiện chúng qua trinh sát vệ tinh trở nên vô cùng khó khăn.

Hơn nữa, các xuồng này có thể rải thủy lôi trên biển nhanh hơn nhiều so với quy trình tìm kiếm và vô hiệu hóa thủy lôi—một quy trình vốn chậm chạp và đầy rủi ro. Iran được cho là đang sở hữu kho dự trữ khổng lồ các loại thủy lôi tiếp xúc, thủy lôi đáy và thủy lôi phóng bằng rocket; điều đáng chú ý là Hải quân Mỹ dường như chưa bao giờ đặt mức ưu tiên cao cho những chiến dịch tác chiến "kém hào nhoáng" này.

Ngoài ra, ngay cả khi Hoa Kỳ phá hủy được hạm đội tàu mặt nước vốn rất khó truy dấu của IRGC, phía Iran vẫn có thể khiến các tàu thương mại phải e ngại khi đi qua eo biển hẹp (rộng 21 dặm) này, bằng cách phóng tên lửa, tung ra các đàn máy bay không người lái trên không, hoặc sử dụng các tàu ngầm không người lái Azhdar để tấn công các tàu đang di chuyển qua tuyến đường thủy này.

Các tàu chiến mặt nước vốn đã trở nên dễ bị tổn thương kể từ Thế chiến II: minh chứng rõ nhất là những tổn thất về tàu chiến của Anh và Argentina trong Chiến tranh Falklands, và gần đây hơn là màn thể hiện thảm hại của Hải quân Nga trước Ukraine tại Biển Đen. Nhiều khả năng, nếu Iran đánh chìm được dù chỉ một tàu chiến của Mỹ, chừng đó cũng có thể là đủ để buộc ông Trump phải chấm dứt lệnh phong tỏa.

Suy cho cùng, trong chiến tranh phi đối xứng, trọng tâm quyết định thắng bại thường nằm ở sự ủng hộ của công chúng. Trong lịch sử quân sự Hoa Kỳ, các cuộc chiến tại Việt Nam, Iraq và Afghanistan đều khởi đầu với mức độ ủng hộ cao từ phía công chúng, nhưng cuối cùng lại kết thúc do sự bất mãn ngày càng gia tăng trong dân chúng. Tuy nhiên, cuộc chiến mà ông Trump chủ động lựa chọn này lại khởi đầu với một tỷ lệ ủng hộ thấp thảm hại—chỉ khoảng 40%; và thật khó để hình dung cuộc chiến này có thể trở nên phổ biến hay nhận được thêm sự ủng hộ khi giá nhiên liệu leo ​​thang và số thương vong của quân đội Mỹ ngày càng tăng.

Trong khi ông Trump và các nhà bình luận thuộc mọi khuynh hướng chính trị không ngừng ca ngợi sức mạnh quân sự vượt trội của Hoa Kỳ, thì vấn đề thực sự đối với cỗ máy quân sự khổng lồ của Mỹ chưa bao giờ nằm ​​ở năng lực tác chiến, mà lại nằm ở chính chiến lược của họ. Hoa Kỳ đã thất bại trong nhiều cuộc chiến phi đối xứng trước những đối thủ hiểu rõ rằng tất cả những gì họ cần làm chỉ là cầm cự đủ lâu—cho đến khi người dân Mỹ cảm thấy mệt mỏi với cuộc xung đột đó và gây áp lực buộc các chính trị gia của họ phải chấm dứt cuộc chiến.

Trong kỷ nguyên hậu Thế chiến II, lực lượng Bắc Việt và Việt Cộng—vốn kiên cường và đã thất bại trong hầu hết các trận đánh của cuộc chiến—vẫn trụ vững đủ lâu để giành được một thắng lợi mang tính chiến lược. Lực lượng Taliban cũng đã làm điều tương tự tại Afghanistan. Tại Iraq, sau nhiều năm, Hoa Kỳ đã có thể kiềm chế bạo lực ở mức đủ thấp để tạo ra những điều kiện thuận lợi cho việc rút quân vào năm 2011. Khả năng trụ vững của Iran—sau một tháng giao tranh và hứng chịu các đòn tấn công nhằm chặt đầu bộ máy lãnh đạo—mang nhiều nét tương đồng với sự kiên cường của người Việt Nam và lực lượng Taliban.

Do đó, Trump sẽ hành động khôn ngoan hơn nếu tuyên bố chiến thắng và chấp nhận cắt lỗ khi vẫn còn có thể, thay vì tiếp tục leo thang căng thẳng bằng biện pháp phong tỏa đường biển. Quân đội Hoa Kỳ đang đứng trước nguy cơ lặp lại sai lầm quen thuộc là đánh giá thấp quyết tâm của đối phương—và lần này, sai lầm đó sẽ diễn ra trên mặt trận biển. Việc thay đổi hướng đi vào lúc này sẽ giúp ngăn chặn điều mà Trump vẫn luôn khẳng định là ông muốn tránh: "một cuộc chiến ngu ngốc nữa."
.
Iran đã giấu dầu trên các kho nổi giữa nhiều biển, kể cả Biển Đông (ngoài khơi VN), đủ để gồng thêm 4 tháng. Báo Independent loan tin: Iran nắm trong tay một "độc chiêu" để đối phó với lệnh phong tỏa của Mỹ. Sau khi các cuộc đàm phán hòa bình đầy cam go tại Islamabad đổ vỡ vào cuối tuần qua, tương lai của lệnh ngừng bắn vốn đã mong manh giữa Mỹ và Iran giờ đây dường như phụ thuộc vào một tuyến đường thủy dài 100 dặm nằm giữa Vịnh Ba Tư và Biển Ả Rập.

Hoa Kỳ đã áp đặt lệnh phong tỏa đối với các cảng và khu vực ven biển của Iran nằm ở phía đông Eo biển Hormuz; lệnh này chính thức có hiệu lực vào lúc 3 giờ chiều (giờ BST) ngày thứ Hai.
Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ (USCENTCOM) cảnh báo rằng các tàu thuyền sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị "chặn bắt, buộc đổi hướng hoặc tịch thu", bất kể chúng treo cờ quốc gia nào. Một quan chức cấp cao tiết lộ với tờ *The Wall Street Journal* rằng hơn 15 tàu chiến của Mỹ đã được bố trí sẵn sàng để hỗ trợ cho chiến dịch này.

Tổng thống Donald Trump đe dọa rằng các tàu thuyền khởi hành từ các cảng của Iran sẽ phải chịu "cùng một cơ chế tiêu diệt mà chúng tôi vẫn áp dụng đối với những kẻ buôn ma túy trên tàu thuyền ngoài biển khơi" — ám chỉ các cuộc tấn công gây tranh cãi của chính quyền ông nhằm vào các tàu thuyền ngoài khơi bờ biển Venezuela trước đó.

Giá dầu đã tăng vọt ngay sau những lời đe dọa này; tuy nhiên, quân đội Mỹ khẳng định rằng hành động quân sự nói trên sẽ "không cản trở" sự di chuyển của các tàu thuyền chở hàng hóa nhân đạo — chẳng hạn như lương thực — khi đi qua Eo biển Hormuz.

Một tàu chở dầu của Trung Quốc — vốn đang nằm trong danh sách trừng phạt của Mỹ — mang tên *Rich Starry*, dường như đã đi thẳng qua Eo biển này vào ngày thứ Ba, như một hành động công khai thách thức lệnh phong tỏa của ông Trump. Tuy nhiên, con tàu này sau đó đã quay đầu ngay trong khu vực Vịnh; phía Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ cho biết một số tàu thương mại đã "tuân thủ chỉ thị quay đầu từ lực lượng quân sự Mỹ".

Lệnh phong tỏa của ông Trump bao gồm những nội dung gì?

Trên thực tế, lệnh phong tỏa của Tổng thống Trump sẽ tác động đến tất cả các tàu thuyền rời khỏi các cảng và khu vực ven biển của Iran, bất kể quốc gia xuất xứ của chúng là gì. Mỹ đã tuyên bố rõ ràng rằng họ sẽ không nhắm mục tiêu vào các tàu thuyền không có bất kỳ mối liên hệ nào với Iran hay các cảng biển của nước này; ngược lại, những tàu thuyền có liên hệ sẽ bị chặn bắt, buộc đổi hướng hoặc tịch thu.

Tuy nhiên, nhà lãnh đạo Mỹ cũng đã ra lệnh cho Hải quân truy lùng và bắt giữ những tàu thuyền đã trả phí quá cảnh cho Iran — trong đó bao gồm cả các tàu chở dầu của Trung Quốc và tàu chở hàng rời của Ấn Độ, vốn không phải là các bên tham chiến trong cuộc xung đột này — theo nhận định của Giáo sư Barry Appleton, đồng Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế tại Trường Luật New York.

"Trước mắt chúng ta là một eo biển hẹp, luôn rình rập nguy cơ bị gài thủy lôi, nơi các hoạt động thù địch đang diễn ra quyết liệt; và giờ đây, Hải quân Mỹ lại được yêu cầu phải thực hiện nhiệm vụ kiểm soát, giám sát mọi tàu thuyền ra vào các cảng của Iran", ông chia sẻ với tờ *The Independent*. “Đó không phải là một cuộc phong tỏa. Nó giống với một chiến dịch thực thi luật giao thông ngay giữa vùng chiến sự hơn.”

Iran đã chuẩn bị như thế nào cho cuộc phong tỏa này?

Iran dường như đã chuẩn bị sẵn một số "độc chiêu" để né tránh những tác động của cuộc phong tỏa, bao gồm việc sử dụng kho chứa nổi, đội tàu chở dầu "bóng tối" (shadow fleet), và việc sử dụng các cảng thay thế.

Theo dữ liệu lưu thông hàng hải được Kpler phân tích, năm tàu ​​chở chất lỏng đã đi qua Eo biển Hormuz trong hai ngày đầu tiên của cuộc phong tỏa; tính chung cho tất cả các loại tàu – chở chất lỏng, LNG, LPG và hàng rời khô – tổng cộng có tám tàu ​​đã đi qua khu vực này trong khoảng thời gian từ ngày 13 đến ngày 14 tháng 4.

Vào thứ Ba, thêm năm tàu ​​nữa đã đi qua Eo biển này; tuy nhiên, cần lưu ý rằng cuộc phong tỏa không diễn ra ngay bên trong Eo biển, mà nằm xa hơn về phía ngoài, thuộc Vịnh Oman. Kpler chia sẻ với tờ *The Independent* rằng hiện có bốn tàu chở dầu thô của Iran đang nằm chờ (không di chuyển) tại Vịnh Oman. Một con tàu khác đã đi qua khu vực này vào thứ Tư.

“Mục tiêu của chiến dịch là hạn chế khả năng xuất cảng dầu thô và khí ngưng tụ của Iran, điều mà về lâu dài có thể dẫn đến việc phải ngừng khai thác sản lượng,” ông Johannes Rauball, chuyên gia phân tích dầu thô cấp cao tại Kpler, phát biểu với *The Independent*.
Tuy nhiên, theo Kpler, dường như Tehran đã tích trữ sẵn một lượng dầu khổng lồ ngoài khơi trước khi các lệnh hạn chế có hiệu lực, và khối lượng dầu của nước này đang trên đường vận chuyển cũng vẫn duy trì ở mức cao.


Trong tuần này, lượng dầu thô của Iran được lưu trữ theo phương thức "kho chứa nổi" – một phương pháp lưu trữ dầu khí trên vùng biển mở, cách xa đất liền hoặc các cảng biển – đã tăng lên mức 42 triệu thùng (42 MMbbl), tăng từ mức 38 triệu thùng ghi nhận vào Chủ nhật, ngày 12 tháng 4.

Kho chứa nổi được định nghĩa là các tàu chở dầu thô đang nằm chờ (không di chuyển) và đã giảm tốc độ di chuyển trong ít nhất bảy ngày; về cơ bản, những con tàu này đang "chờ nhận chỉ thị" ngay trên mặt biển.

Do nguồn cung dầu của Iran hiện đang vượt quá nhu cầu thị trường, một số tàu chở dầu đã không thể dỡ hàng và tìm được người mua.

“Mặc dù bất kỳ sự sụt giảm nào trong hoạt động xuất khẩu của Iran cũng sẽ tác động chủ yếu đến Trung Quốc – quốc gia hiện đang tiêu thụ phần lớn lượng dầu này – nhưng nhìn chung, nguồn cung dầu thô của Iran trên thị trường vẫn được dự báo là sẽ duy trì ở mức dồi dào,” ông Rauball giải thích.

“Chúng tôi đang ghi nhận sự tập trung đáng kể của các kho chứa nổi tại khu vực lân cận Trung Quốc, bao gồm khoảng 15 triệu thùng tại Hoàng Hải và khoảng 7 triệu thùng tại Biển Đông.” Ông Rauball nhận định rằng điều này có thể đồng nghĩa với việc Trung Quốc sẽ có sẵn nguồn dầu thô từ Iran để sử dụng trong tối đa 120 ngày; qua đó cho thấy Iran khó có khả năng chịu tác động từ lệnh phong tỏa trong tương lai gần, nhờ vào "khối lượng dầu khổng lồ hiện đang lưu thông trên biển".

"Tổng cộng, lượng dầu thô của Iran đang lưu thông trên biển — bao gồm cả lượng dầu được lưu trữ nổi và các lô hàng đang trên đường vận chuyển — ước tính đạt xấp xỉ 190 triệu thùng," ông giải thích.

“Với việc Trung Quốc thường nhập cảng khoảng 1,5 triệu thùng dầu thô từ Iran mỗi ngày, lượng dự trữ này tương đương với khả năng đáp ứng nhu cầu trong khoảng 120 ngày dựa trên các điều kiện hiện tại.
“Do đó, ngay cả khi xuất cảng dầu thô của Iran sụt giảm, nguồn cung sẵn có trong ngắn hạn khó có thể bị thắt chặt đáng kể, xét đến khối lượng dầu khổng lồ hiện vẫn đang trên đường vận chuyển trên biển.”

Hơn nữa, đội tàu chở dầu ‘bóng tối’ (shadow fleet) của Iran đang tạo ra một thách thức mới đối với Hải quân Hoa Kỳ; các chuyên gia vận tải biển đã đưa ra cảnh báo này trong các phát biểu với tờ The Wall Street Journal, cho biết các tàu có liên hệ với các cảng biển có thể di chuyển qua eo biển mà không bị phát hiện nhờ sử dụng những phương thức tinh vi. Theo "Lloyd’s List", một tàu chở dầu đang chịu lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ và có liên hệ với Trung Quốc—vốn đang treo cờ giả—đã rời khỏi eo biển này vào sáng sớm thứ Ba.

“Cần lưu ý rằng chúng ta nên lường trước việc gia tăng các hành vi thao túng hệ thống AIS trong khu vực này; theo đó, các tàu xuất phát từ Iran có thể giả mạo thông tin để trông như đang khởi hành từ các quốc gia khác nhằm che giấu nguồn gốc thực sự của hàng hóa,” ông Noam Raydan, một chuyên gia phân tích tại Viện Washington, nhận định. AIS là viết tắt của Hệ thống Nhận dạng Tự động trên biển, có chức năng phát tín hiệu truyền tải thông tin về danh tính, vị trí và tốc độ của con tàu.

Ông Neil Quilliam, chuyên gia phân tích tại tổ chức Chatham House, cho rằng “còn quá sớm để kết luận” liệu chiến dịch phong tỏa của Tổng thống Trump có đạt được hiệu quả hay không.
Ông phát biểu: “Chắc chắn rằng chiến dịch này đang gây thêm trở ngại cho việc di chuyển của các tàu thuyền mà Iran cho phép đi qua eo biển Hormuz. Việc chiếc tàu chở dầu của Trung Quốc vượt qua eo biển cho thấy một số chủ tàu cùng thủy thủ đoàn của họ có mức độ chấp nhận rủi ro rất cao và sẵn sàng thách thức Hoa Kỳ, biến tình thế hiện tại thành một cuộc đấu trí xem bên nào sẽ là người nhượng bộ trước. Đây thực sự là một ván cờ với những rủi ro cực lớn.”
Theo chuyên gia phân tích chính trị Safi Ghauri, các tàu ngầm không người lái hoạt động dưới nước—vốn có khả năng lẩn khuất dưới lòng biển trong suốt 96 giờ liên tục—cũng có thể gây ra mối đe dọa đối với các khí tài hải quân trị giá hàng tỷ đô la của Hoa Kỳ.

Theo ông Ashok Kumar, Phó Giáo sư ngành kinh tế chính trị tại Trường Birkbeck thuộc Đại học London, sau gần nửa thế kỷ phải gánh chịu các lệnh trừng phạt, những áp lực mang tính cơ cấu mới có thể sẽ không gây tác động nặng nề đối với Iran như đối với các quốc gia khác.
“Kế hoạch ‘phong tỏa ngược’ (blockade the blockade) của Tổng thống Trump là một chiến lược thiếu nhất quán,” ông nhận định. “Đó là một hành động thể hiện sự tuyệt vọng, chứ không phải sức mạnh. Iran vốn dĩ đã chuyển một lượng dầu khổng lồ ra ngoài khơi, do đó phần lớn nguồn cung của nước này hiện nằm ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ vòng vây hải quân nào.” Vào thứ Tư, hãng tin bán chính thức Mehr News của Iran đưa tin rằng Tehran sẽ sử dụng các cảng thay thế cho những cảng ở miền nam Iran nhằm lách qua lệnh phong tỏa của Mỹ tại Eo biển Hormuz.

Liệu lệnh phong tỏa này có dẫn đến một cuộc đối đầu?

Giáo sư Kumar nhận định rằng chiến lược này "làm leo thang căng thẳng tại một trong những điểm thắt chiến lược nhạy cảm nhất thế giới—nơi mà nền kinh tế Mỹ và toàn cầu dễ bị tổn thương hơn nhiều so với chính bản thân Iran".

Iran đã đe dọa sẽ tấn công các đối tác của Mỹ tại vùng Vịnh nếu điều mà nước này gọi là hành vi "cướp biển" vẫn tiếp diễn.

"Có vẻ như đây là một động thái 'ăn miếng trả miếng' từ phía Mỹ," Tiến sĩ Quilliam giải thích. "Trong kịch bản tốt nhất—nếu tình hình vẫn giữ mức độ ôn hòa—thì động thái này sẽ ngăn cản Iran xuất cảng dầu thô, nhưng [nó] lại dẫn đến sự gia tăng về giá dầu. Trong kịch bản này, Mỹ đặt mục tiêu gia tăng sức ép kinh tế lên Iran nhằm buộc nước này phải quay trở lại bàn đàm phán. Tuy nhiên, riêng động thái này sẽ khó có thể thuyết phục chính quyền Iran nối lại đàm phán, bởi lẽ họ đã trụ vững trước các lệnh trừng phạt trong suốt hơn 20 năm qua."
"Trong kịch bản xấu nhất, Iran sẽ thách thức lệnh phong tỏa này, dẫn đến sự bùng phát trở lại của các cuộc đối đầu quân sự, bao gồm cả những đợt tấn công mới của Iran nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng tại các quốc gia vùng Vịnh—đặc biệt là Saudi Arabia—cũng như các cơ sở xuất cảng tại Yanbu, nằm bên bờ Biển Đỏ. Điều này sẽ dẫn đến một đợt tăng giá dầu thậm chí còn mạnh hơn nữa."
.
---- Bộ trưởng Tài chánh Anh quốc Rachel Reeves: Trump đánh Iran là sai lầm. BBC cho biết Bộ trưởng Tài chính Rachel Reeves đã chỉ trích Hoa Kỳ vì chấm dứt đàm phán và lao vào xung đột quân sự với Iran, đồng thời kêu gọi toàn cầu cùng hạ nhiệt căng thẳng.

Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cảnh báo rằng cuộc chiến này có thể đẩy thế giới vào suy thoái, trong đó Vương quốc Anh sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề nhất; giá năng lượng đã tăng vọt do những gián đoạn tại Eo biển Hormuz.

Bất chấp những bất đồng, bà Reeves nhấn mạnh rằng mối quan hệ Anh-Mỹ vẫn vững mạnh, với các cuộc đàm phán đang diễn ra có sự tham gia của Vương quốc Anh và Pháp, cùng những nỗ lực nhằm đảm bảo an toàn hàng hải qua các tuyến đường biển trọng yếu.

Bộ trưởng Tài chính Rachel Reeves nhận định rằng Hoa Kỳ đã mắc một "sai lầm" khi chấm dứt các cuộc đàm phán ngoại giao và lao vào xung đột quân sự, qua đó bà bày tỏ sự chỉ trích mạnh mẽ đối với cuộc chiến chống lại Iran.

"Chính sách kinh tế tốt nhất vào lúc này—không chỉ đối với Vương quốc Anh mà còn trên phạm vi toàn cầu—chính là hạ nhiệt căng thẳng," bà Reeves phát biểu tại diễn đàn "Đầu tư vào Hoa Kỳ" (Invest in America) do đài CNBC tổ chức.

Chính phủ Vương quốc Anh tuyên bố sẽ không đóng bất kỳ vai trò nào trong lệnh phong tỏa quân sự của Hoa Kỳ tại Eo biển Hormuz—tuyến đường biển trọng yếu được thiết lập nhằm gia tăng áp lực lên Iran.

Khi được hỏi liệu những bất đồng ngày càng gia tăng giữa Anh và Mỹ về cuộc xung đột này có gây ảnh hưởng đến "mối quan hệ đặc biệt" giữa hai quốc gia hay không, bà Reeves đã trả lời là không, nhưng nói thêm rằng: "Bạn bè thì vẫn có quyền bất đồng quan điểm với nhau."

Trong tuần này, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) đã đưa ra cảnh báo rằng cuộc chiến giữa liên minh Mỹ-Israel và Iran có thể đẩy nền kinh tế toàn cầu vào suy thoái; trong đó, Vương quốc Anh được dự báo sẽ là quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề nhất trong nhóm các nền kinh tế phát triển trên thế giới.

Bà Reeves cho biết bà "không tin rằng cuộc xung đột này [đã] khiến thế giới trở nên an toàn hơn"; bà nói thêm rằng bên cạnh những tác động tức thời đối với nền kinh tế Anh, cuộc chiến này còn gây ra những tổn thất kinh tế lâu dài trên phạm vi toàn cầu do những thiệt hại gây ra đối với các cơ sở khai thác dầu khí tại khu vực Trung Đông.

Giá năng lượng đã tăng vọt kể từ khi cuộc chiến bùng nổ cách đây hơn sáu tuần, dẫn đến sự sụt giảm mạnh mẽ về lưu lượng giao thông hàng hải qua Eo biển Hormuz—tuyến đường biển trọng yếu của thế giới.

Phát biểu trước cử tọa tại Diễn đàn "Đầu tư vào Hoa Kỳ" (Invest in America Forum) ở Washington DC—nơi bà đang tham dự Hội nghị thường niên của IMF—bà Reeves cho biết: mặc dù bà chia sẻ thái độ phản đối mạnh mẽ của chính quyền Tổng thống Trump đối với chế độ Iran, nhưng vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ làm thế nào để đạt được sự thay đổi một cách hiệu quả nhất. Bà cho biết, trong sáu tuần qua, vẫn chưa có sự rõ ràng nào về mục tiêu của Mỹ khi theo đuổi cuộc xung đột này—liệu đó là nhằm thúc đẩy thay đổi chế độ, chấm dứt bất kỳ chương trình vũ khí hạt nhân nào của Iran, hay thúc đẩy các cuộc đàm phán ngoại giao vốn đã diễn ra trước khi xung đột bùng nổ.

Gần đây, Mỹ đã tập trung các tuyên bố của mình vào việc mở cửa trở lại Eo biển Hormuz cho hoạt động hàng hải, nhằm tạo điều kiện cho việc xuất khẩu dầu khí được thông suốt.
"Nếu đó là mục tiêu, thì thực ra nó vẫn đang mở cửa cách đây vài tuần mà," bà nói.

Bà cho biết Thủ tướng Anh, ông Keir Starmer, và Tổng thống Pháp Emmanuel Macron sẽ chủ trì các cuộc đàm phán vào thứ Sáu để thảo luận về cách hỗ trợ hoạt động lưu thông qua Eo biển Hormuz trong trường hợp đạt được một "lệnh ngừng bắn thực sự".

"Chúng tôi sẵn sàng đóng góp phần của mình. Tuy nhiên, Eo biển Hormuz vốn vẫn mở cửa và không hề có thu phí gì cả, chỉ mới cách đây vài tuần thôi," bà nói.

Bất chấp những lời chỉ trích thẳng thắn của mình, bà Bộ trưởng Tài chính cho biết bà tin rằng Mỹ và Anh vẫn duy trì "mối quan hệ rất tốt đẹp", đồng thời nhắc đến chuyến thăm sắp tới của Nhà vua.

Trong báo cáo "Triển vọng Kinh tế Thế giới" mới nhất, IMF đã hạ mức dự báo tăng trưởng của Anh trong năm nay xuống còn 0,8%. Hồi tháng 1—trước khi các hành động thù địch bắt đầu—tổ chức này từng dự báo mức tăng trưởng là 1,3%.

Bà Reeves thừa nhận những tác động đáng kể của cuộc xung đột đối với Anh—một quốc gia nhập cảng ròng khí đốt—và phát biểu: "Tăng trưởng của chúng ta sẽ cao hơn và lạm phát sẽ thấp hơn nếu cuộc xung đột này đi đến hồi kết."

Tuy nhiên, bà nói thêm: "Năm ngoái, chúng ta đã vượt qua các mức dự báo dành cho nền kinh tế Anh. Tôi tin tưởng rằng chúng ta sẽ tiếp tục làm được điều đó một lần nữa."

Vào thứ Ba, bà Reeves chia sẻ với tờ Mirror rằng bà cảm thấy "vô cùng thất vọng và giận dữ khi Mỹ lao vào cuộc chiến này mà không hề có một kế hoạch rút lui rõ ràng, cũng như không có một ý niệm cụ thể nào về những gì họ đang cố gắng đạt được".

Khi được hỏi lý do, bà trả lời tờ báo này rằng nguyên nhân chính là do những tác động kinh tế tiêu cực đối với các gia đình và doanh nghiệp tại Anh.

Trước đó, Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent đã phát biểu với BBC rằng việc phải chịu đựng "một chút khó khăn về kinh tế" là điều xứng đáng để đổi lấy sự an ninh quốc tế lâu dài.
Ông Bessent nói với BBC rằng ông ít lo ngại về những cú sốc kinh tế hơn là những rủi ro mà Iran gây ra đối với an ninh toàn cầu; ông nói thêm rằng các hành động của Mỹ và Israel đã giúp loại bỏ "rủi ro cực đoan"—tức nguy cơ Iran thực hiện các cuộc tấn công hạt nhân nhằm vào các quốc gia phương Tây. Chính phủ Anh cho biết "không có đánh giá" nào cho thấy Iran đang tìm cách nhắm mục tiêu vào châu Âu bằng tên lửa.



Lời đề nghị đó lộ ra trong bản tin của báo Politico hôm 19/3/2026 tựa đề "Putin offers to stop sharing intel with Iran if US cuts off Ukraine" (Putin đề nghị ngừng chia sẻ thông tin tình báo với Iran nếu Mỹ cắt đứt hỗ trợ Ukraine). Tổng thống Nga Vladimir Putin đã đề nghị Nga sẽ ngừng mọi hoạt động chia sẻ tình báo với Iran nếu Mỹ cũng thực hiện động thái tương tự đối với Ukraine – theo một báo cáo được công bố vào thứ Sáu.
Vào ngày 18 tháng 3, Dân Biểu Hoa Kỳ Derek Tran (Đại diện cho Khu vực bầu cử số 45 của California - phần lớn là Quận Cam), cùng với các Dân Biểu Don Bacon, Marilyn Strickland và Pat Harrigan, đã chính thức đệ trình "Đạo luật Chống lại Ảnh hưởng của Đảng Cộng sản Trung Quốc" (Combating Chinese Communist Party Influence Act).
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
Phạm trù thi ca văn học vốn dĩ không dễ cụ thể miêu tả một cách luận lý (reasonably) nhưng vẫn là nơi chốn mà con người biểu hiện xúc cảm đặc thù mang tính nghệ thuật. Một cách phổ quát, sáng tác nghệ thuật bắt nguồn từ cảm hứng. Nguồn xúc cảm này tự nhiên vô cầu cho dù sau đó công trình nghệ thuật ấy cho ra kết quả mang tính thẩm định hữu dụng. Bản chất tác phẩm văn thơ tồn tại trong cõi người ta, do đó nó phản ánh trọn vẹn mùi vị cuộc đời. Cũng vì thế mà tôi nôm na xem văn chương chữ nghĩa là cõi bất hạnh do tính biểu hiện phản diện bền vững của nó. Văn học nghệ thuật cống hiến cho con người vô số tác phẩm xuất phát từ bản chất bi đát, phản diện của cuộc đời để rồi được tôn thờ sùng bái hoặc say mê ca ngợi. Nhưng đó chỉ là một mặt trong vô số khuôn mặt của tác phẩm nghệ thuật mà định mệnh của nó, hay nét bi kịch gắn liền với thân phận tác giả một cách tiêu biểu mà không mấy ai xem nó như nghiệp dĩ có thể tránh khỏi.
• Newsom Dẫn Trước Harris Trong Cuộc Thăm Dò Ứng Cử Viên Tổng Thống • Iran Mở Đường Qua Eo Biển Hormuz Nhưng Đóng Với Kẻ Thù • Trump Đùa Cợt So Sánh Pearl Harbor Với Các Cuộc Không Kích Iran • Đơn Xin Trợ Cấp Giảm, Dù Thị Trường Lao Động Vẫn Ảm Đạm • Áp Lực Lên Nhân Viên TSA Ngày Càng Lớn • Pam Bondi Từ Chối Điều Trần Trước Hạ Viện Vụ Epstein • Ngũ Giác Đài Muốn Khai Triển Vệ Binh Quốc Gia Ở DC Đến 2029 • Người Mỹ Ngày Càng Lo Ngại Về Giá Xăng • Israel Dội Thêm Nhiều Cuộc Không Kích Vào Tehran • Tài Tử Meryl Streep Quyên Góp Số Tiền ‘Bảy Con Số’ Cho Bảo Tàng Lịch Sử Phụ Nữ Quốc Gia
Trước khi bị Tổng thống Donald Trump cho rời chức, Bộ trưởng An ninh Nội địa Kristi Noem đã kịp để lại một dự án gây nhiều tranh cãi: mua 11 nhà kho lớn trên khắp nước Mỹ để sửa sang thành trại giam di dân. Các nhà kho này, có nơi đủ sức chứa tới 10.000 người, là phần đầu của một kế hoạch rộng lớn hơn, trị giá khoảng 38 tỉ đô‑la, nhằm gom hệ thống giam giữ di dân về những trung tâm thật lớn do chính phủ trực tiếp làm chủ. Tiền cho kế hoạch đến từ đạo luật One Big Beautiful Bill mà Quốc hội đã thông qua năm ngoái, dành thêm hơn 170 tỉ đô‑la cho Bộ An ninh Nội địa và cơ quan Di trú và Hải quan (ICE). Từ trước tới nay, ICE vẫn chủ yếu thuê chỗ giam từ nhà tù quận, nhà giam địa phương hoặc cơ sở do các hãng tư nhân điều hành. Với kế hoạch mới, ICE muốn tự mua lấy nhà kho, sửa lại thành trại giam kiểu “công nghiệp”, giống như các trung tâm phân phối hàng hóa, để phục vụ mục tiêu trục xuất tới một triệu người mỗi năm theo chủ trương của ông Trump.
Vào ngày 01 tháng 01 năm 2026, Sở Di trú đã ban hành một chính sách hạn chế mới (lệnh cấm) áp dụng đối với người nộp đơn xin chiếu khán di dân và các quyền lợi di trú đến từ 75 quốc gia. Trong hai tháng qua, Sở Di Trú chưa loại bỏ bất kỳ quốc gia nào khỏi danh sách này, do đó lệnh tạm dừng vẫn tiếp tục áp dụng đối với tất cả các quốc gia nêu trên.
Trong những thời điểm bất an, vào những lúc tin tức thời sự tạo cảm giác choáng ngợp, sự hài hước và nghệ thuật trào phúng giúp con người giải tỏa nỗi sợ hãi. Nó cũng là công cụ thách thức quyền lực của kẻ mạnh và tạo ra sự đoàn kết của những người dân yếm thế. Sự hài hước mang lại sức mạnh to lớn, giúp con người vẫn cười trước những tình thế tồi tệ. Chính sức mạnh ấy khiến các nghệ sĩ hài thường xuyên trở thành mục tiêu của những chính trị gia độc đoán; khiến các chế độ độc tài tìm cách kiểm duyệt nghệ thuật trào phúng.
Cuộc khủng hoảng nguồn cung dầu do chiến tranh Iran bùng nổ từ ngày 28.2 đang trực tiếp đẩy giá xăng tại Mỹ tăng trung bình khoảng 60 xu/gallon. Theo giới chuyên môn, giá dầu thô là yếu tố biến động lớn nhất quyết định giá bán lẻ nhiên liệu, song nó chỉ chiếm khoảng một nửa tổng giá thành mỗi gallon xăng. Hoa Kỳ hiện là nước sản xuất dầu thô lớn nhất thế giới, song giá xăng nội địa vẫn biến động theo chuẩn giá Brent quốc tế, do các nhà máy lọc dầu vùng Vịnh thường mua theo mức giá này thay vì giá dầu WTI trong nước. Tính đến thứ Sáu vừa rồi, dầu Brent giao dịch quanh 100 USD/thùng, tăng 38% so với trước khi xung đột nổ ra (dữ liệu FactSet).
Các nhà khoa học vừa cảnh báo: quần thể chim ở Bắc Mỹ không chỉ giảm sút, mà tại nhiều nơi tốc độ suy giảm còn đang gia tốc, trùng với những vùng nông nghiệp thâm canh và khí hậu ấm lên nhanh. Công trình mới đăng trên tạp chí Science cho thấy mối tương quan rõ giữa đà suy giảm chim với khu vực dùng nhiều phân bón, thuốc trừ sâu và có diện tích canh tác lớn, song tác giả nhấn mạnh đây là tương quan thống kê chứ chưa chứng minh được quan hệ nhân quả.
Một bản khảo cứu mới công bố cho thấy người dân Hoa Kỳ hiện đang mất hơn 119 tỉ đô-la mỗi năm vì các vụ lừa đảo đủ loại – từ đầu tư tiền điện tử đến giả mạo tình cảm, từ chiêu dụ đầu tư sang nhắn tin “số nhầm” – nhiều gấp bảy lần con số được chính quyền chính thức ghi nhận. Báo cáo do Hội Liên hiệp Bảo vệ Người Tiêu Dùng Mỹ (Consumer Federation of America – CFA) thực hiện, dựa vào nhiều nguồn dữ kiện, trong đó có nghiên cứu năm 2017 của Cục Thống kê Tư pháp Hoa Kỳ. Theo tài liệu ấy, chỉ có khoảng 14 phần trăm các vụ lừa đảo được người bị hại báo cáo đến cơ quan hữu trách. Phần còn lại – 86 phần trăm – trôi vào im lặng. Khi nhân các con số hiện có của FBI lên theo tỉ lệ đó, hội CFA kết luận: tổng thiệt hại thật sự có thể lên tới ít nhất 119 tỉ đô-la hằng năm.
Một quả bom còn sót lại từ thời Thế chiến II vừa được vô hiệu hoá an toàn tại thành phố Dresden (Đức), sau khi buộc chính quyền phải di tản 18.000 cư dân ở khu trung tâm. Quả bom nặng khoảng 550 pound (chừng 250 ký), được phát hiện chiều 10-3 vừa qua trong lúc công nhân đang thi công tái thiết cầu Carola bắc ngang sông Elbe; chiếc cầu này bị sập một phần hồi năm 2024. Ngay sau khi phát hiện, cảnh sát dựng vòng phong toả bán kính khoảng 150 mét quanh hiện trường, sau đó mở rộng lên tới gần 1 cây số rưỡi và lệnh cho dân trong vùng phải rời khỏi nhà. Theo lực lượng cứu hoả, đây là cuộc di tản lớn nhất loại này trong lịch sử Dresden. Hơn 400 cảnh sát và nhân viên cấp cứu được huy động; trực thăng và máy bay không người lái bay rà soát để bảo đảm trường học, nhà cửa, cửa hiệu, văn phòng… chung quanh đều trống người.
Hai tàu dầu Nga sẽ cập bến Cuba ngày 23/3/2026, thách thức lệnh Mỹ phong tỏa. Cuba nói sắp đủ ăn nhờ VN dạy Cuba trồng lúa sản lượng cao. TQ xây hàng chục trại năng lượng mặt trời ở Cuba. Nhiều hội đoàn quốc tế rủ nhau gửi viện trợ nhân đạo cho Cuba trong khi Trump siết cấm vận. Mexico đã gửi Cuba hơn 2.000 tấn hàng viện trợ. Dân Cuba lưu vong chia hai: phe đòi lật đổ chính quyền Cuba, phe đòi cứu đói trước.
Gia đình chúng tôi thành kính cảm tạ và tri ân: Quý Mục Sư và Hội Thánh Tin Lành: Quý Hội Đoàn và Thân Hữu Bắc California: Quý Hội Đoàn và Thân Hữu Nam California: Quý Thân hữu từ các nơi khác, và cùng tất cả Thân bằng Quyến thuộcđã phân ưu, cầu nguyện, thăm viếng, tiễn đưa Chồng, Cha, Ông của chúng tôi là Ông LÊ THÀNH LONG đến nơi an nghĩ cuối cùng. Trong lúc tang gia bối rối, nếu có điều chi thiếu sót, kính xin quý vị niệm tình tha thứ. Tổng cộng tiền phúng điếu là $10,200 đã gửi cho Hội H.O. Cứu Tợ TPB & QP VNCH Bà Quả Phụ Nguyễn Thanh Thủy cùng các con và cháu
Úc: cô giáo Monique Kieuoanh Nguyen thú tội trước tòa đã 9 lần xâm hại sex nam sinh 17 tuổi. Mỹ: cô Jenniha T. Le, 24 tuổi, dự lễ hội nhạc, chết vì phê ma túy, công tố truy tố 4 người bạn cấp ma túy
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.