Hôm nay,  

Điệu Nhảy Đầu Tiên

12/03/202216:51:00(Xem: 3279)

Truyện ngắn

mother-and-daughter

 

Chị ngồi ngắm đứa con gái trong áo cưới cô dâu trắng tinh khôi.  Cô dâu và chú rể đang đi từng bàn thăm hỏi nhóm bạn bè trẻ trong tiệc cưới của hai đứa. Mỗi bàn chúng nó dừng lại là không khí bùng lên náo nhiệt, kẻ đưa ly mời rượu, kẻ đứng lên nói vài câu trêu chọc đôi tân lang giai nhân và lúc nào cũng kết thúc với cảnh chú rể hôn cô dâu để chụp hình. Chị mỉm cười âu yếm theo từng bước đi của con, có lúc nó nhí nhảnh chụp hình với nhỏ bạn thân bằng iphone, lúc lại nhăn mặt khi bị ép uống rượu, hoặc khi dừng lại, nhăn nhó một cách nhõng nhẽo vì đôi giầy cao gót làm nó đau chân, thế là chú rể lại vỗ về, lấy miếng giấy Kleenex lau bớt mồ hôi trên khuôn mặt đã khá mệt mỏi của cô dâu.

 

*

 

Thời gian trôi mau quá. Mới đây mà đã hai mươi lăm năm. Và cuốn phim gia đình bắt đầu quay chậm lại trong trí nhớ của chị. Nó là đứa con gái đầu tiên và duy nhất của vợ chồng chị. Lúc mang thai, chị không mong ước con trai hay con gái vì nghĩ rằng con nào cũng do mình mang nặng đẻ đau, mình cũng sẽ thấy nó đẹp nhất và yêu thương nó suốt cuộc đời. Hôm chị thấy dấu hiệu đau bụng, vì đã có kinh nghiệm từ mấy bà chị và đọc trên sách báo nên chị rất bình tĩnh, chờ thêm đau dồn dập mới gọi chồng ở chỗ làm về, vậy mà tới bệnh viện còn phải đi bộ ngoài hành lang hơn nửa tiếng nó mới chịu ra đời, nhưng rất êm ái, nhẹ nhàng, không làm chị khổ sở đau đớn chút nào cả, thật đúng là con gái biết thương mẹ.

 

Đứa con gái là niềm hạnh phúc của vợ chồng chị, đi đâu cũng chỉ mong sớm về nhà chơi với con, cảm giác nựng nịu ẵm bồng con của thuở mới được làm bố làm mẹ thật là một cảm giác tuyệt vời mà Thượng Đế đã ban tặng cho các bậc làm cha mẹ. Cũng như những người khác, anh chị chụp hình con mỗi tháng, ghi lại những phút giây biến đổi trong sự phát triển hàng ngày của con, khi biết lật, biết ăn bột, lúc mọc răng, cho đến lúc biết ngồi, và chập chững những bước đi đầu tiên trong ngày thôi nôi.

 

Ngày đầu tiên con đến trường cũng làm chị hồi hộp và sung sướng nhiều lắm. Chiếc xe School Bus màu vàng vừa  xuất hiên là con bé hớn hở bước lên, còn chị ở lại vệ đường nhìn theo với đủ cảm xúc lẫn lộn, vui cũng có mà lo âu thì nhiều hơn. Rồi thì các năm học trôi qua, anh chị đồng hành với con gái trong suốt chặng đường làm học sinh. Những buổi tối chị kèm bài vở giúp con làm homework, những ngày hè anh đưa con bé đi học bơi, học múa ballet, học vẽ. Chị dạy con làm những tấm thiệp Giáng Sinh tặng thầy cô giáo, đi theo con gái trong những chuyến fieldtrip ngoại khóa, và mùa hè luôn là thời gian mà cả gia đình mong đợi để được đi nghỉ hè cùng nhau, rời xa thành phố bỏ lại những bận rộn thường ngày, bay qua Mỹ thăm bà con họ hàng và nghỉ ngơi.

 

Mới đó mà nó cũng đã qua thời trung học, và tới những năm đại học, cũng là lúc anh chị thấy tuổi tác của mình bước vào thời kỳ “gió heo may lại về”, những thay đổi tâm sinh lý ở cái tuổi không còn trẻ nữa, mà bắt đầu chấp nhận thực tế bước vào tuổi già của đời người.

 

Cuốn phim của gia đình chị, cũng như những gia đình khác, có lúc thăng lúc trầm, có những phút giây hạnh phúc ngọt ngào, và cũng có cả những đoạn phim buồn, u ám. Nhưng đoạn phim buồn của chị làm chị đớn đau và tổn thương trái tim vốn nhạy cảm và rất yếu đuối của chị. Cách đây gần một năm, anh lỡ có một mối quan hệ ngắn ngủi với một phụ nữ khác trong thành phố này. Chị vẫn luôn là người vợ yêu thương, tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối nơi anh, nên chị chẳng hay biết gì về mối quan hệ đó cho đến khi anh tự thấy lương tâm ray rứt, chấm dứt mối quan hệ với người phụ nữ, và thú thật với chị tất cả. Chị đã rất bất ngờ, và khóc suốt mấy ngày trời vì cho rằng anh đã xúc phạm tình yêu của chị, làm tan vỡ niềm tin chị dành cho anh bấy lâu nay. Đứa con gái lúc đầu cũng giận bố, nhưng sau chính nó cũng khuyên chị hãy quên đi lỗi lầm của anh, nó còn ví von như người đi trên con đường, phải biết bước qua những cỏ dại, gai góc để thưởng thức những bông hoa tười đẹp rực rỡ, như vậy cuộc đời sẽ thanh thản hơn, nhẹ nhàng hơn. Nó còn nhắc lại chuyện vợ chồng cựu tổng thống Clinton, khi họ đang suy sụp tinh thần vì Ngài tổng thống lỡ dại say nắng một cô thực tập sinh trẻ đẹp trong Nhà Trắng, những người bạn thân của họ đã nói rằng, cuộc hôn nhân bền vững là cuộc hôn nhân phải trải qua sóng gió, hãy đạp lên sóng gió mà vươn lên! Lúc đó nó đang chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa hôn nhân, nên chị không muốn phân tích cho nó cảm giác bị phản bội, cảm giác khi người đàn ông mình yêu thương lại đi chia sẻ tình yêu cho người khác. Chị nói với con, hãy cho chị một thời gian nghỉ ngơi, suy nghĩ lại về đời sống gia đình sau gần ba mươi năm vun đắp dựng xây. Chị cần thời gian để quên và tha thứ, dù hàng ngày vẫn đọc kinh Lạy Cha, nhớ lời Kinh Hòa Bình, nhưng trái tim chị có lý lẽ riêng của nó, khi nó còn thổn thức đập những nhịp buồn đau nhức nhối, chị chưa thể nào quên …

 

Anh đưa chị ly nước làm chị dứt ra khỏi “cuốn phim” trong tâm trí mình:

 

– Em mệt hay sao mà không ăn thêm thức ăn? Món cua xào gừng em thích nhất đó!

 

Chị nhìn anh, nói lời cám ơn. Trên sân khấu, lời chàng MC trẻ vang lên, nhắc mọi người im lặng cho giây phút thật đặc biệt, đôi tân hôn sẽ nhảy với nhau điệu nhảy đầu tiên của đêm nay, cũng như điệu nhảy đầu tiên của đời sống vợ chồng.

 

Đèn được tắt hết, chỉ chừa ngọn đèn mờ ấm áp, cô dâu chú rể dìu nhau ra sàn nhảy. Những nốt nhạc dạo đầu tiên ngân lên đã làm chị run rẩy, tim đập dồn dập, vì đó bài hát rất quen thuộc của chị, hay nói đúng hơn là của hai vợ chồng chị khi còn trẻ, bài hát You’re My Everything qua tiếng hát say đắm, mê hoặc của Santa Esmeralda:

 

You're my everything

the sun that shines above you

makes the blue birds sing

the stars that twinkle way up in the sky

tell me I'm in love…

 

Thuở còn là sinh viên ở Sài Gòn, đầu thập niên 80s, những bài nhạc tình ngoại quốc đã được các sinh viên, giới trẻ đón nhận nồng nhiệt. Lúc ấy, không phải ai cũng có máy cassette để nghe nhạc, lại càng không dễ tìm được những băng nhạc ngoại. Mọi người truyền tay nhau những  băng nhạc thâu lại hiếm hoi của ai đó, rồi chép ra giấy, và hàng tuần chờ đợi được nghe trên đài radio Sài Gòn vào mỗi sáng chúa nhật. Đó là những năm tháng anh chị đang yêu nhau, hẹn hò. Hễ nghe quán café nào có nhạc ngoại quốc hay là anh đưa chị đến. Anh vốn giỏi ngoại ngữ, rồi bằng cách này cách khác, đã sưu tập được những bài hát chị yêu thích, nắn nót viết vào tập nhạc để làm vừa lòng người yêu. Nào Yestreday Once More của Carpenters, Hello (Lionel Richie), How Can I Tell Her (Lobo), Careless Whisper (George Michael), Beautiful Sunday (Daniel Boone), và đặc biệt là bài You’re My Everything mà chị đã từng thuộc từng chữ, từng lời.

 

Thời cuộc đẩy đưa, khi chưa tốt nghiệp, anh và chị xa nhau vì đi vượt biên ở hai thời điểm khác nhau và đến hai trại tỵ nạn khác nhau,  rồi chị đến Australia, anh qua Canada, phải hơn hai năm sau mới bắt lại liên lạc. Trong khi chờ đợi thủ tục diện fiancé bay qua Canada đoàn tụ với anh, cứ mỗi cuối tuần anh lại ca cho chị nghe qua phone, You’re My Everything, ru chị vào những giấc mộng nồng nàn, lâng lâng niềm cảm xúc nhớ thương và hạnh phúc. Khi anh vừa ra trường nghành Kỹ Sư Hóa Chất thì cũng là lúc đón chị qua, và trong đám cưới tại thành phố Edmonton, bài hát You’re My Everything là bài nhạc mở màn của điệu nhảy đầu tiên của anh chị.     

 

Chị nhớ cách đây mấy tháng, từ lúc chị giận anh, con gái vẫn vào phòng ngủ chung với chị, một hôm nó hỏi chị có thích những bài hát tiếng Anh nào không. Chị đã hào hứng kể cho nó nghe về thuở sinh viên sôi nổi và những bài hát từng làm chị say mê. Hai mẹ con lên Youtube nghe lại những bài hát đó, bài nào cũng gây cho chị cảm xúc bồng bềnh, tê dại, ngọt ngào êm ái như dòng suối, đưa chị trở về những ngày tươi mát ngày nào. 

 

Riêng bài You’re My Everything, chị kể chi tiết hơn, vì lời nhạc lãng mạn, ấm áp, điệu nhạc chất chứa ân tình và giọng ca đầy huyền hoặc của nam ca sỹ, khiến bất cứ trái tim nào đang yêu cũng phải rung động thổn thức. Con gái rất thú vị khi biết đó là bài hát First Dance trong đám cưới của ba mẹ nó. Nó nghe thêm một vài lần và thú nhận cũng đã yêu thích bài hát này. Tuần trước, lúc chị dẫn nó đi thử áo cưới, nó có úp mở sẽ có chút bất ngờ cho chị trong ngày cưới của nó, nhưng chị vẫn không tin sự bất ngờ quá lớn lao như vậy, nó đã chọn lại bài hát của ba mẹ cho ngày vui trọng đại của nó!

Nước mắt chị vỡ òa ra, chị quay qua nhìn anh cũng vừa lúc anh đang nhìn chị, đôi mắt anh cũng ngân ngấn nước. Theo phản xạ tự nhiên đầy cảm xúc, chị tìm bàn tay anh. Anh vội vã nắm chặt bàn tay chị, run run, kéo chị đứng lên bước ra sàn nhảy. Điệu nhạc vẫn trầm bổng, dìu dặt, chị ngả vào vai anh trong khi anh đưa vòng tay xuống dưới phía eo chị, ghì chặt, đưa chị những bước nhẹ nhàng. Hơi thở của anh tỏa ra mùi đàn ông quen thuộc, chị nghe thấy tim anh đập những nhịp rộn ràng như thuở còn sinh viên khi anh mới tỏ tình với chị. Chị thấy mình nhỏ bé trong vòng tay anh, phiêu du theo lời nhạc mà anh đang thì thầm bên tai chị:

 

When I hold you tight

There's nothing that can harm you

In the lonely night

I'll come to you and keep you safe and warm

It's so strong - My love…

 

Cô dâu chú rể nhảy chầm chậm sát về phía anh chị lúc nào không hay. Con gái thì thầm điều gì đó với chồng rồi cúi xuống che những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp. Trong cả khán phòng mấy trăm người, chỉ có nó và anh chị mới hiểu được ý nghĩa của những giọt nước mắt đó. Chị biết, “cuốn phim” của gia đình chị sẽ vẫn tiếp tục, những tháng năm sắp tới sẽ đón chào những đứa cháu ngoại, sẽ có hai ông bà cùng vui đùa quấn quít với các cháu nhỏ, tiếp tục chia sẻ những vui buồn đời sống, rồi nắm tay nhau đi hết những tháng ngày hoàng hôn của cuộc đời.

 

Kim Loan

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thời gian sau 1975, tôi cỡ 9-10 tuổi, ngoài ông anh lớn đi dạy ở Cần Thơ, tôi có ba người anh đang học Đại Học, hằng tuần có bạn bè kéo về nhà tôi tụ tập ăn uống, đờn địch ca hát rất vui. Tôi nhỏ tuổi không được tham gia, nhưng có núp ở sau bếp... nghe lỏm...
Kanchanaburi là một tỉnh miền trung Thái Lan có biên giới chung với Miến Điện. Thủ phủ là thành phố cùng tên cách Bangkok 140km. Ở đây có cây cầu nổi tiếng xây dựng từ WWII, cầu sông Kwai...
Chiến trận ngày mỗi lan rộng, mức độ tàn phá cũng gia tăng khủng khiếp. Mỗi lần quân Pháp vào làng càn quét, dân chúng lại bồng bế nhau tản cư, chỉ còn dân quân tự vệ ở lại bảo vệ nhưng cũng yếu ớt lắm. Khi quân Pháp rút, để lại hàng chục xác chết, dân lại trở về chôn cất người chết, dựng lại gian nhà tranh bị thiêu rụi rồi tiếp tục cày cuốc kiếm sống. Cuộc sống đã nghèo khổ nay càng nghèo khổ hơn...
Hình như bên ngoài trời đang mưa. Tiếng nước đổ trên mặt nhựa trải bãi đậu xe luồn qua khung kính cửa sổ nghe xa vắng, chập chùng. Bắt đầu từ lúc nào người ta nói chuyện nhát gừng với nhau như thế nhỉ. Người đàn ông ngẫm nghĩ. Những lúc bên nhau, giả như có nói chuyện rời rạc, hoặc không nói gì cũng chẳng sao bởi người ta còn nhìn được vào mắt nhau. Những ngón tay còn đan được vào tay nhau. Và môi rất thường khi đậu trên vai, trên tóc, trên môi. Còn xa cách như thế này, im lặng phút giây nào là lạc nhau phút giây ấy.
Chắc bạn cũng có nghe câu chuyện về ông Phó Thủ Tướng Đức gốc Việt, từng là đứa trẻ mồ côi bên Việt Nam. Tôi thật sự cảm động muốn khóc, không phải vì ông là người có tài, đẹp trai, ăn nói khôn ngoan hay làm lớn mà vì nếu cha mẹ nuôi không mang ông về Đức, có thể hôm nay ông cũng đã là kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam...
Ông bà Năm quê quán ở Thuận Hòa, Sóc Trăng, ông bà sinh cơ lập nghiệp cùng với và tiếp nối tổ phụ tổ mẫu nhiều đời ở quê. Họ yêu đồng ruộng, yêu vùng đất màu mỡ phù sa ruộng vườn gieo trồng thoải mái. Vậy mà sau ngày quốc nạn 30– 04– 1975, họ chật vật vì ruộng vườn, làm nhiều phải đóng thuế nhiều, làm ít thì bị tổ sản xuất phê bình kiểm thảo. Lúa mạ thiếu nước, thiếu thuốc trừ sâu, trồng tỉa khó khăn...
Trời nắng chang chang, thỉnh thoảng từng cơn gió bụi bốc lên bay rát cả mặt, dòng xe máy xình xịch chạy như mắc cửi trên đường. Hai bên lề đường có cả mấy mươi tiệm vịt quay, heo quay, những con vịt quay vàng ươm, có con thì da sậm màu hơi ngả nâu tất cả đều béo nhẫy mỡ, treo tòng teng trong tủ kiếng trông rất bắt mắt. Những con heo sữa quay vàng ruộm hoặc ngã màu cánh kiến, chủ tiệm còn gắn vào miệng nó một cái bông đỏ thắm...
Longwood Gardens là một “vườn hoa” không những nổi tiếng của Tiểu bang Pennsylvania mà còn là một trong vài vườn hoa nổi tiếng nhất của cả nước Mỹ...
Ở Mỹ người ta không ăn mỡ của động vật như heo, bò, gà vịt, vì sợ tăng cholesterol. Nếu ăn mỡ họ ăn bacon, thịt ba chỉ ướp muối. Họ chiên bacon cho giòn, ăn kèm với trứng chiên và bánh mì. Một món điểm tâm rất được nhiều người yêu thích. Tôi thích dùng mỡ nhưng chỉ dùng ở một vài món. Mỡ heo, tôi mua miếng dày, thái hạt lựu, thắng riu riu cho đến khi tóp mỡ héo lại, màu vàng nhạt ngả sang nâu. Tôi vớt tóp mỡ, để riêng ra cho khô và giòn, dùng để kho cá bống. Vì cất nhiều công, nên tôi rất quý tóp mỡ...
Vinh cầm cái ly nhỏ đưa lên “Dô. Anh em !” “Ê. Sao khẩn trương thế, mày? Chưa có miếng nhắm nào vô bụng cả!” Đặt ly xuống, nhìn khuôn mặt bị thịt của Sáu Diên đang cười, Vinh chợt thấy bực mình và cụt hứng...
Thế kỷ trước, truyện Ví Dụ Ta Yêu Nhau* của một nhà văn trẻ đã làm bao nhiêu “kẹp tóc”, “húi cua” say mê một thời. Thế kỷ này, các cô, các cậu ngày xưa, giờ đây là những bà, những ông với mái tóc mặn mà, ít tiêu nhiều muối, có phút chạnh lòng chăng, khi nghe những ví dụ dưới đây?
Hai người đang đi chầm chậm trên lối đi hẹp bằng đất thỉnh thoảng có những con đường mòn xanh mơn mởn cắt ngang, mà cứ hai năm một lần những xe đẩy chở cỏ khô hoặc lúa mì lại ùa vào những đám hoa cúc và cỏ. Những cơn mưa gần đây đã tạo thành từng vũng ao nhỏ ở những đoạn lồi lõm; nhưng ở phần giữa đường, đầy bụi bặm và rải rác có dấu vết móng ngựa, thì khúc đường cũng khá rộng để hai người có thể sánh đôi...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.