Hôm nay,  

Điệu Nhảy Đầu Tiên

12/03/202216:51:00(Xem: 3378)

Truyện ngắn

mother-and-daughter

 

Chị ngồi ngắm đứa con gái trong áo cưới cô dâu trắng tinh khôi.  Cô dâu và chú rể đang đi từng bàn thăm hỏi nhóm bạn bè trẻ trong tiệc cưới của hai đứa. Mỗi bàn chúng nó dừng lại là không khí bùng lên náo nhiệt, kẻ đưa ly mời rượu, kẻ đứng lên nói vài câu trêu chọc đôi tân lang giai nhân và lúc nào cũng kết thúc với cảnh chú rể hôn cô dâu để chụp hình. Chị mỉm cười âu yếm theo từng bước đi của con, có lúc nó nhí nhảnh chụp hình với nhỏ bạn thân bằng iphone, lúc lại nhăn mặt khi bị ép uống rượu, hoặc khi dừng lại, nhăn nhó một cách nhõng nhẽo vì đôi giầy cao gót làm nó đau chân, thế là chú rể lại vỗ về, lấy miếng giấy Kleenex lau bớt mồ hôi trên khuôn mặt đã khá mệt mỏi của cô dâu.

 

*

 

Thời gian trôi mau quá. Mới đây mà đã hai mươi lăm năm. Và cuốn phim gia đình bắt đầu quay chậm lại trong trí nhớ của chị. Nó là đứa con gái đầu tiên và duy nhất của vợ chồng chị. Lúc mang thai, chị không mong ước con trai hay con gái vì nghĩ rằng con nào cũng do mình mang nặng đẻ đau, mình cũng sẽ thấy nó đẹp nhất và yêu thương nó suốt cuộc đời. Hôm chị thấy dấu hiệu đau bụng, vì đã có kinh nghiệm từ mấy bà chị và đọc trên sách báo nên chị rất bình tĩnh, chờ thêm đau dồn dập mới gọi chồng ở chỗ làm về, vậy mà tới bệnh viện còn phải đi bộ ngoài hành lang hơn nửa tiếng nó mới chịu ra đời, nhưng rất êm ái, nhẹ nhàng, không làm chị khổ sở đau đớn chút nào cả, thật đúng là con gái biết thương mẹ.

 

Đứa con gái là niềm hạnh phúc của vợ chồng chị, đi đâu cũng chỉ mong sớm về nhà chơi với con, cảm giác nựng nịu ẵm bồng con của thuở mới được làm bố làm mẹ thật là một cảm giác tuyệt vời mà Thượng Đế đã ban tặng cho các bậc làm cha mẹ. Cũng như những người khác, anh chị chụp hình con mỗi tháng, ghi lại những phút giây biến đổi trong sự phát triển hàng ngày của con, khi biết lật, biết ăn bột, lúc mọc răng, cho đến lúc biết ngồi, và chập chững những bước đi đầu tiên trong ngày thôi nôi.

 

Ngày đầu tiên con đến trường cũng làm chị hồi hộp và sung sướng nhiều lắm. Chiếc xe School Bus màu vàng vừa  xuất hiên là con bé hớn hở bước lên, còn chị ở lại vệ đường nhìn theo với đủ cảm xúc lẫn lộn, vui cũng có mà lo âu thì nhiều hơn. Rồi thì các năm học trôi qua, anh chị đồng hành với con gái trong suốt chặng đường làm học sinh. Những buổi tối chị kèm bài vở giúp con làm homework, những ngày hè anh đưa con bé đi học bơi, học múa ballet, học vẽ. Chị dạy con làm những tấm thiệp Giáng Sinh tặng thầy cô giáo, đi theo con gái trong những chuyến fieldtrip ngoại khóa, và mùa hè luôn là thời gian mà cả gia đình mong đợi để được đi nghỉ hè cùng nhau, rời xa thành phố bỏ lại những bận rộn thường ngày, bay qua Mỹ thăm bà con họ hàng và nghỉ ngơi.

 

Mới đó mà nó cũng đã qua thời trung học, và tới những năm đại học, cũng là lúc anh chị thấy tuổi tác của mình bước vào thời kỳ “gió heo may lại về”, những thay đổi tâm sinh lý ở cái tuổi không còn trẻ nữa, mà bắt đầu chấp nhận thực tế bước vào tuổi già của đời người.

 

Cuốn phim của gia đình chị, cũng như những gia đình khác, có lúc thăng lúc trầm, có những phút giây hạnh phúc ngọt ngào, và cũng có cả những đoạn phim buồn, u ám. Nhưng đoạn phim buồn của chị làm chị đớn đau và tổn thương trái tim vốn nhạy cảm và rất yếu đuối của chị. Cách đây gần một năm, anh lỡ có một mối quan hệ ngắn ngủi với một phụ nữ khác trong thành phố này. Chị vẫn luôn là người vợ yêu thương, tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối nơi anh, nên chị chẳng hay biết gì về mối quan hệ đó cho đến khi anh tự thấy lương tâm ray rứt, chấm dứt mối quan hệ với người phụ nữ, và thú thật với chị tất cả. Chị đã rất bất ngờ, và khóc suốt mấy ngày trời vì cho rằng anh đã xúc phạm tình yêu của chị, làm tan vỡ niềm tin chị dành cho anh bấy lâu nay. Đứa con gái lúc đầu cũng giận bố, nhưng sau chính nó cũng khuyên chị hãy quên đi lỗi lầm của anh, nó còn ví von như người đi trên con đường, phải biết bước qua những cỏ dại, gai góc để thưởng thức những bông hoa tười đẹp rực rỡ, như vậy cuộc đời sẽ thanh thản hơn, nhẹ nhàng hơn. Nó còn nhắc lại chuyện vợ chồng cựu tổng thống Clinton, khi họ đang suy sụp tinh thần vì Ngài tổng thống lỡ dại say nắng một cô thực tập sinh trẻ đẹp trong Nhà Trắng, những người bạn thân của họ đã nói rằng, cuộc hôn nhân bền vững là cuộc hôn nhân phải trải qua sóng gió, hãy đạp lên sóng gió mà vươn lên! Lúc đó nó đang chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa hôn nhân, nên chị không muốn phân tích cho nó cảm giác bị phản bội, cảm giác khi người đàn ông mình yêu thương lại đi chia sẻ tình yêu cho người khác. Chị nói với con, hãy cho chị một thời gian nghỉ ngơi, suy nghĩ lại về đời sống gia đình sau gần ba mươi năm vun đắp dựng xây. Chị cần thời gian để quên và tha thứ, dù hàng ngày vẫn đọc kinh Lạy Cha, nhớ lời Kinh Hòa Bình, nhưng trái tim chị có lý lẽ riêng của nó, khi nó còn thổn thức đập những nhịp buồn đau nhức nhối, chị chưa thể nào quên …

 

Anh đưa chị ly nước làm chị dứt ra khỏi “cuốn phim” trong tâm trí mình:

 

– Em mệt hay sao mà không ăn thêm thức ăn? Món cua xào gừng em thích nhất đó!

 

Chị nhìn anh, nói lời cám ơn. Trên sân khấu, lời chàng MC trẻ vang lên, nhắc mọi người im lặng cho giây phút thật đặc biệt, đôi tân hôn sẽ nhảy với nhau điệu nhảy đầu tiên của đêm nay, cũng như điệu nhảy đầu tiên của đời sống vợ chồng.

 

Đèn được tắt hết, chỉ chừa ngọn đèn mờ ấm áp, cô dâu chú rể dìu nhau ra sàn nhảy. Những nốt nhạc dạo đầu tiên ngân lên đã làm chị run rẩy, tim đập dồn dập, vì đó bài hát rất quen thuộc của chị, hay nói đúng hơn là của hai vợ chồng chị khi còn trẻ, bài hát You’re My Everything qua tiếng hát say đắm, mê hoặc của Santa Esmeralda:

 

You're my everything

the sun that shines above you

makes the blue birds sing

the stars that twinkle way up in the sky

tell me I'm in love…

 

Thuở còn là sinh viên ở Sài Gòn, đầu thập niên 80s, những bài nhạc tình ngoại quốc đã được các sinh viên, giới trẻ đón nhận nồng nhiệt. Lúc ấy, không phải ai cũng có máy cassette để nghe nhạc, lại càng không dễ tìm được những băng nhạc ngoại. Mọi người truyền tay nhau những  băng nhạc thâu lại hiếm hoi của ai đó, rồi chép ra giấy, và hàng tuần chờ đợi được nghe trên đài radio Sài Gòn vào mỗi sáng chúa nhật. Đó là những năm tháng anh chị đang yêu nhau, hẹn hò. Hễ nghe quán café nào có nhạc ngoại quốc hay là anh đưa chị đến. Anh vốn giỏi ngoại ngữ, rồi bằng cách này cách khác, đã sưu tập được những bài hát chị yêu thích, nắn nót viết vào tập nhạc để làm vừa lòng người yêu. Nào Yestreday Once More của Carpenters, Hello (Lionel Richie), How Can I Tell Her (Lobo), Careless Whisper (George Michael), Beautiful Sunday (Daniel Boone), và đặc biệt là bài You’re My Everything mà chị đã từng thuộc từng chữ, từng lời.

 

Thời cuộc đẩy đưa, khi chưa tốt nghiệp, anh và chị xa nhau vì đi vượt biên ở hai thời điểm khác nhau và đến hai trại tỵ nạn khác nhau,  rồi chị đến Australia, anh qua Canada, phải hơn hai năm sau mới bắt lại liên lạc. Trong khi chờ đợi thủ tục diện fiancé bay qua Canada đoàn tụ với anh, cứ mỗi cuối tuần anh lại ca cho chị nghe qua phone, You’re My Everything, ru chị vào những giấc mộng nồng nàn, lâng lâng niềm cảm xúc nhớ thương và hạnh phúc. Khi anh vừa ra trường nghành Kỹ Sư Hóa Chất thì cũng là lúc đón chị qua, và trong đám cưới tại thành phố Edmonton, bài hát You’re My Everything là bài nhạc mở màn của điệu nhảy đầu tiên của anh chị.     

 

Chị nhớ cách đây mấy tháng, từ lúc chị giận anh, con gái vẫn vào phòng ngủ chung với chị, một hôm nó hỏi chị có thích những bài hát tiếng Anh nào không. Chị đã hào hứng kể cho nó nghe về thuở sinh viên sôi nổi và những bài hát từng làm chị say mê. Hai mẹ con lên Youtube nghe lại những bài hát đó, bài nào cũng gây cho chị cảm xúc bồng bềnh, tê dại, ngọt ngào êm ái như dòng suối, đưa chị trở về những ngày tươi mát ngày nào. 

 

Riêng bài You’re My Everything, chị kể chi tiết hơn, vì lời nhạc lãng mạn, ấm áp, điệu nhạc chất chứa ân tình và giọng ca đầy huyền hoặc của nam ca sỹ, khiến bất cứ trái tim nào đang yêu cũng phải rung động thổn thức. Con gái rất thú vị khi biết đó là bài hát First Dance trong đám cưới của ba mẹ nó. Nó nghe thêm một vài lần và thú nhận cũng đã yêu thích bài hát này. Tuần trước, lúc chị dẫn nó đi thử áo cưới, nó có úp mở sẽ có chút bất ngờ cho chị trong ngày cưới của nó, nhưng chị vẫn không tin sự bất ngờ quá lớn lao như vậy, nó đã chọn lại bài hát của ba mẹ cho ngày vui trọng đại của nó!

Nước mắt chị vỡ òa ra, chị quay qua nhìn anh cũng vừa lúc anh đang nhìn chị, đôi mắt anh cũng ngân ngấn nước. Theo phản xạ tự nhiên đầy cảm xúc, chị tìm bàn tay anh. Anh vội vã nắm chặt bàn tay chị, run run, kéo chị đứng lên bước ra sàn nhảy. Điệu nhạc vẫn trầm bổng, dìu dặt, chị ngả vào vai anh trong khi anh đưa vòng tay xuống dưới phía eo chị, ghì chặt, đưa chị những bước nhẹ nhàng. Hơi thở của anh tỏa ra mùi đàn ông quen thuộc, chị nghe thấy tim anh đập những nhịp rộn ràng như thuở còn sinh viên khi anh mới tỏ tình với chị. Chị thấy mình nhỏ bé trong vòng tay anh, phiêu du theo lời nhạc mà anh đang thì thầm bên tai chị:

 

When I hold you tight

There's nothing that can harm you

In the lonely night

I'll come to you and keep you safe and warm

It's so strong - My love…

 

Cô dâu chú rể nhảy chầm chậm sát về phía anh chị lúc nào không hay. Con gái thì thầm điều gì đó với chồng rồi cúi xuống che những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp. Trong cả khán phòng mấy trăm người, chỉ có nó và anh chị mới hiểu được ý nghĩa của những giọt nước mắt đó. Chị biết, “cuốn phim” của gia đình chị sẽ vẫn tiếp tục, những tháng năm sắp tới sẽ đón chào những đứa cháu ngoại, sẽ có hai ông bà cùng vui đùa quấn quít với các cháu nhỏ, tiếp tục chia sẻ những vui buồn đời sống, rồi nắm tay nhau đi hết những tháng ngày hoàng hôn của cuộc đời.

 

Kim Loan

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ca khúc “Nguyệt Cầm” của Cung Tiến là một hiệu quả đồng cảm với bài thơ “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu. Cả hai là sự đồng cảm với câu chuyện Bến Tầm Dương của nhà thơ Bạch Cư Dị. Chuyện Bến Tầm Dương nơi Bạch Cư Dị gặp gỡ một kỹ nữ cao niên. Ông nghe bà đàn hát kể lại thân phận trong cuộc sống nổi trôi. Đồng cảm “Cùng một lứa bên trời lận đận / Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau,” (1) qua lời kể với tiếng đàn dưới trăng, Bạch Cư Dị đã viết tác phẩm “Tỳ Bà Hành.” Một tuyệt tác của thi ca cổ điển Trung Quốc.
Năm nay 31 tuổi, Bad Bunny sinh ra tại Puerto Rico, lãnh thổ nói tiếng Tây Ban Nha của Mỹ và cũng là sanh quán của không ít ca sĩ tên tuổi của Mỹ. Gia đình Bunny là những người Công giáo, với cha Bunny là một tài xế xe tải và mẹ anh là một cô giáo tiếng Anh ngoan đạo. Bunny hát trong ca đoàn của nhà thờ từ nhỏ và sáng tác nhạc từ năm 14 tuổi với giấc mơ trở thành một nghệ sĩ, dù anh theo học đại học về truyền thông thu thanh truyền hình để trở thành một người dẫn chương trình radio hay truyền hình.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
Trong thế giới nhiễu động hôm nay, khi nhịp tiện nghi càng tăng thì khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như càng xa, tranh của Ann Phong như một nốt lặng giữa biến tấu thời đại, đưa người xem tìm lại chính mình giữa cơn quay cuồng của văn minh. Mời tham dự cuộc triển lãm: Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất - Triển lãm: Making Peace with the Earth, 415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672, Thời gian: 15 tháng Giêng – 8 tháng Ba, 2026, Địa điểm: Casa Romantica Cultural Center and Gardens
Tôi có một số kỷ niệm với Miền Đông Hoa Kỳ. Nhớ những ngày cùng theo nhà thơ Giang Hữu Tuyên ôm báo dưới mưa tuyết lất phất. Nhớ những buổi chiều ngồi tới khuya ở nhà anh Ngô Vương Toại, một nhà báo nổi tiếng từ thơi sinh viên ở Sài Gòn vì bị bắn trên một sân khấu nhạc ngoài trời và cuối đời trở thành một nhà truyền thông nổi tiếng trên đài Á Châu Tự Do RFA. Tôi nhớ giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, người cực kỳ uyên bác với vốn học và nghiên cứu, và cũng là người cực kỳ thơ mộng với các phân tích về thơ Việt Nam và quốc tế. Và nhớ tới họa sĩ Đinh Cường, người khi vừa mới tới định cư ở Hoa Kỳ là đã có những cuộc triển lãm sôi nổi.
Biết cụ từ lâu, nhưng chúng tôi không được vào lớp học của cụ, tuy vậy có nhiều lần thầy Nguyễn Đăng Thục, mời cụ thỉnh giảng ở đại học văn khoa Saïgon, chúng tôi đã được nghe những lời giảng giải, , những lời vàng ngọc của cụ, hôm đấy cụ nói về vấn đề “dinh tê”, là chỉ dậy cho thanh niên sinh viên tại sao lại có vấn đề dinh tê, là việc đi kháng chiến, rồi lại đổi ý về thành phố… đã lâu rồi, tôi vẫn nhớ lơ mơ là thầy giảng cặn kẽ từ đầu, từ ngôn từ… dinh là đi, là đi về (như trong câu: anh đưa nàng về dinh, vậy đó, vậy đó, phải đúng không, anh Nguyễn Viết Sơn?) còn tê là nhại theo chữ tây thời Pháp thuộc, ý nghĩa của chữ rentrée! Nếu tôi nhớ lơ mơ thì xin một chữ đại xá! Tại vì lâu quá lâu rồi.
William Shakespeare và Anne Hathaway thành vợ chồng vào năm 1582. Chàng mới mười tám tuổi, nàng hai mươi sáu và đang mang thai. Một năm sau, Susanna ra đời. Đến năm 1585, cặp song sinh Judith và Hamnet xuất hiện, khiến căn nhà nhỏ ở Stratford-upon-Avon đầy thêm tiếng trẻ. Trong khi Anne ở lại quê chăm con và giữ nếp nhà, Shakespeare phần lớn thời gian sống giữa London—cách Stratford gần trăm dặm—nơi ông theo đuổi sân khấu và chữ nghĩa. Những năm tháng ấy, ông vẫn đều đặn đi về, nhưng cuộc sống gia đình đa phần đặt trên vai Anne.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.