Hôm nay,  

Sóng

21/06/202221:20:00(Xem: 4439)

Truyện ngắn

song

Tiếng cánh cửa mở ra và đóng sập lại ngay lập tức. Dư chấn lan sang phòng nàng. Sàn nhà rung lên nhè nhẹ. Những bước chân như chạy, lao xuống cầu thang. Hẳn là bước chân của một chàng trai hãy còn rất trẻ. Nhanh. Mạnh.

 

Nàng chợt nhớ cảm giác hơi chao người thoáng qua vài giây trong cơn động đất tối qua, 5.5 độ Richter, tâm ở thành phố Red Lane, cách chỗ nàng chừng năm mươi lăm phút lái xe. Lúc bấy giờ nàng đang nàng say sưa ngắm trăng. Trăng tròn trịa, to vành vạnh và sáng lạ lùng. Ai đó bảo nếu những lúc ấy vào rừng sẽ nghe được tiếng chó sói hú gọi bầy. Lúc bấy giờ nàng không hề biết đó là động đất. Mãi tới sáng nay, tình cờ mở tờ báo mạng nàng mới hay.

 

Nàng hình dung: Đó là anh chàng sinh viên Châu Âu, giày sport, quần jean, áo jacket. Màu tóc thì có thể vàng, đen, nâu; có thể cắt ngắn, cạo trọc lóc hoặc để dài ngang vai, xõa ra hay cột túm lại sau gáy.

 

Cánh cửa ấy đối diện cánh cửa phòng nàng, đều là cửa ra vào. Cùng màu xanh sẫm. Cùng chụm vào đầu cầu thang. Cùng bắt đầu bằng số 23 (hàng trăm và hàng chục), chỉ khác nhau ở hàng đơn vị. Những con số cùng sơn màu trắng. Dưới chân cầu thang, hai cánh cửa khác, cũng giống in vậy.

 

Và như thế bốn cánh cửa cùng hướng về một cầu thang. Chân cầu thang mở ra khoảng sân rộng có thảm cỏ tươi mát luôn được cắt xén ngay ngắn và nhiều loại hoa khoe sắc rực rỡ quanh năm. Cầu thang gồm mười bốn bậc, mỗi bậc cao chừng hai tấc, chiều ngang độ một mét. Hai bên là bức tường màu kem. Trần nhà thấp, gắn hai ngọn đèn ở trên và dưới cầu thang, tự động tắt sáng.

Những buổi sớm nàng đi xuống, thỉnh thoảng gặp ông Mỹ trắng đúng hút thuốc ngoài hành lang trước căn hộ ở chân cầu thang phía bên phải. “Hi! How are you?” “I’m great. Thank you. How about you?”… Đôi khi nàng thấy ông tóc đen da vàng, người Philippines thì phải, đang chăm sóc mấy chậu lan nở hoa trắng muốt và hồng thắm, đẹp tuyệt vời trước hiên căn hộ bên trái chân cầu thang.

 

Đã hai tuần rồi, nàng chỉ ru rú trong nhà. Lên mạng kiếm việc. Trường vừa nghỉ hè và nàng cũng vừa bị mất việc. Tiệm bán food to go, nơi nàng làm đã phải đóng cửa vì lỗ nặng. Trưa nay nàng bị đánh thức bởi lũ sẻ nâu ngoài cửa sổ. Bầy chim chừng vài ba chục con, liên tục ríu rít chuyền cành. Chúng vui vẻ, vô tư, trông hạnh phúc biết bao!

 

Ồ! Có tiếng chân! Tiếng chân đã trở nên quen thuộc, đang lên cầu thang. Nàng muốn hé cánh cửa. Chỉ tò mò chút thôi, nhưng không thể vì ngại quá! Tiếng mở cửa. Tiếng đóng cửa. Sập. Dư chấn lan sang chỗ nàng ngồi. Rung nhẹ. Xong.

 

Mấy bữa nay trời nóng hầm hập bởi đợt gió Santa Ana. Gió thì khô khốc, thổi rất mạnh. Hồi nàng mới sang đây, mỗi lần có đợt gió nầy, mũi nàng bị ngứa và chảy máu, cổ họng khô rát.

Bên ô cửa sổ có khung lưới đã đóng chết vào tường và khung kính hé ra một chút, nàng ngồi thu mình, lọt thỏm trong ciếc ghế xếp, rầu rĩ, tư lự, lơ đãng nhìn xuống chỗ ngã tư liên tục ngược xuôi những dòng xe, lòng tự hỏi không biết mình đang muốn gì.

 

Ngoài kia, trên bầu trời cao rộng trong veo, xanh ngan ngát, mênh mang nắng và hun hút gió, những cánh chim lấp lóa trắng bạc, bỗng chao nghiêng. Vài chú chim bị dạt khỏi bầy đang gắng sức bay cụm lại. Xa xa, những thân cọ mảnh khảnh cao vút với chóp lá trên ngọn, đang cong mình, oằn về một hướng. Chỗ tòa cao ốc, hàng thông cùng lùa ngang theo hướng gió, reo vi vu.

Gió bỗng thổi mạnh hơn. Lá rụng lả tả. Lũ chim hốt hoảng, xao xác, ríu ran gọi nhau. Gió đuổi bọn lá khô chen lấn nhau chạy lăng quăng trên đường rồi tụ lại từng vạt. Sáng mai vài người Mễ, với cái máy thổi lá to đùng trên lưng, sẽ gom đám lá khô kia mang đi.

 

Lề đường dưới ban công phòng nàng (ban công thấp tè), một chiếc Camry màu mận chín vừa dừng lại. Cửa mở, người thanh niên tóc đen, kiếng cận, nét mặt có vẻ dân Hàn Quốc, mở cửa bước ra, băng qua đường rồi khuất dạng sau bức tường của căn nhà trồng nhiều hoa hồng và vuông cỏ xanh mượt.

 

Một chiếc Lexus trắng trờ tới, đậu sau chiếc xe vừa rồi. Cánh cửa bên trái mở, chàng trai cao lớn, da trắng, tóc vàng mắt xanh, vòng qua bên phải mở cửa cho bạn gái, cũng mắt xanh tóc vàng. Cả hai đi cạnh nhau vài bước, bỗng dừng lại ôm hôn nhau đắm đuối. Một cặp vợ chồng trẻ đẩy chiếc xe nôi ngang qua họ. Em bé chừng vài tuổi, đôi má đỏ hồng, cười toe toét, vung vẩy đôi tay bụ bẫm.

 

Tiếng cánh cửa mở! Nàng lắng tai… Chờ đợi những bước chân đã trở nên quen thuộc. Ồ! Tiếng chân của hai người? Bước chân lạ xen với bước chân quen? Tiếng chân lạ hình như cũng giày sport nhưng có vẻ nhẹ nhàng hơn? Giọng nói tiếng cười của nam lẫn nữ. Nàng còn đang ngạc nhiên thì âm thanh kia đã mất hút.

 

Và kìa! Đôi trai gái tóc nâu da trắng, trang phục thể thao trắng, từ cánh cổng của apartment nàng ở, chạy bộ ra phía ngã tư. Song song nhau. Họ làm thành một cặp xinh xắn, khỏe mạnh, tràn trề tình yêu và sức sống.

 

Nàng bỗng thèm, thèm đến cháy lòng, tiếng chuông cửa hoặc tiếng gõ cửa. Bỗng nhớ ánh mắt Thuận buồn rầu nhìn nàng hôm ở phi trường. Bỗng nhớ những lúc Thuận bên cạnh nàng, nàng tựa đầu lên bờ vai Thuận vững chãi, nàng choàng tay qua cổ Thuận ngai ngái mùi mồ hôi nồng nàn. Bỗng nhớ vòng tay Thuận siết quanh lưng nàng, nhớ bàn tay Thuận dịu dàng vuốt ve mái tóc nàng dài mượt. Nhớ cảm giác nàng và Thuận ôm chặt lấy nhau…

 

***

 

Hai cánh cửa vẫn đứng đối diện nhau. Vẫn đóng kín.

 

Hai cánh cửa màu xanh sẫm thinh lặng nhìn nhau.

 

Những con số màu trắng thinh lặng nhìn nhau.

 

Chỉ có âm thanh tiếng xe vọng đến từ các đường local và trên freeway gần đó. Tiếng vọng sao nghe quen quen? Hình như là… sóng? Sóng? Phải, đúng là tiếng sóng biển xa khơi rì rầm vang vọng! Tiếng sóng biển nơi chốn quê nhà!

 

Sóng! Xa lắc…

 

Nàng bỗng đưa hai bàn tay ôm mặt, thổn thức: “Mẹ ơi!”

 

Và chợt cảm nhận rất rõ những hạt cát vàng ươm mịn màng vừa lọt qua mấy kẽ ngón tay.

 

Trương Thị Kim Chi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có một lần đó thầy kể lại chuyện rằng, thầy có một phật tử chăm chỉ tu học, đã hơn 10 năm, theo thầy đi khắp nơi, qua nhiều đạo tràng, chuyên tu chuyên nghe rất thành kính. Nhưng có một lần đó phật tử đứng gần thầy, nghe thầy giảng về phát bồ đề tâm, sau thầy có đặt một vài câu hỏi kiểm tra coi thính chúng hiểu bài tới đâu? Cô vội xua xua tay, “bạch thầy, những điều thầy giảng, con hiểu hết, con hiểu hết mà. Con nhớ nhập tâm. Nhưng đừng, thầy đừng có hỏi, bị là con không biết trả lời làm sao đâu.” Có lẽ là cô hiểu ý mà cô chưa sẵn sàng hệ thống sắp xếp thứ tự lại các ý tưởng.
Ở xứ ấy, người ta ngủ đến trưa mới dậy. Chàng nhớ thế khi nghĩ về mùa xuân, mùa hạ, mùa thu khi còn bé, mỗi lần nghĩ thế, đều lấy làm ngạc nhiên, và lấy làm ngạc nhiên về sự ngạc nhiên ấy. Thế mà giữa một thành phố châu Âu, chàng lại gặp chúng. Trên nền tường trắng và mặt biển xanh, giữa những màu xanh và trắng, chỉ hai màu ấy, đôi khi xanh và đỏ, chàng gặp lại chúng, hồ hởi, tưng bừng, nó và chàng như hai thằng bạn thời mặc quần xà lỏn nay gặp nhau
Lơ đảng nhìn mây trời và đèn đường, tôi từ tốn chuyển xe sang tuyến trái để cua. Cha tôi thường nói, “Con phải tập bỏ tính lơ đểnh, nếu không, sẽ có ngày gặp phiền phức.” Nhưng lơ đểnh là nơi nghệ sĩ lang thang, ngẫu hứng tìm thấy những sáng tạo không ngờ. Chợt thoáng trong hộp kính nhìn lui, thấy chiếc xe đen nhỏ bắn lên với tốc độ nguy hiểm, tôi chuyển xe về lại bên phải, sau gáy dựng lên theo tiếng rít bánh xe thắng gấp chà xát mặt đường, trong kính chiếu hậu, một chiếc xe hạng trung màu xám đang chao đảo, trơn trợt, trờ tới, chết rồi, một áp lực kinh khiếp đập vào tâm trí trống rỗng, chỉ còn phản xạ tự động hiện diện. Chợt tiếng cha tôi vang lên: “đạp ga đi luôn.” Chân nhấn xuống, chiếc xe lồng lên, chồm tới như con cọp phóng chụp mồi. Giữa mơ hồ mất kiểm soát, tử sinh tích tắc, tôi thoáng nhận ra trước mặt là thành cây cầu bắt qua sông.
Danh đi làm lúc 5 giờ sáng, ra về lúc 2 giờ trưa, từ sở làm đến đây khoảng 10 phút đường phi thuyền bay. Giờ này vắng khách. Những lúc khác, buôn bán khá bận rộn. Áo quần lót ở đây khắn khít thời trang, từ đồ ngủ may bằng vải lụa trong suốt, nhìn xuyên qua, cho đến hàng bằng kim loại nhẹ, mặc lên giống chiến sĩ thời xưa mang áo giáp nhưng chỉ lên giường. Hầu hết khách hàng đến đây vì Emily và Christopher. Người bàn hàng độc đáo. Họ đẹp, lịch sự, làm việc nhanh nhẹn, không lầm lỗi. Cả hai có trí nhớ phi thường. Không bao giờ quên tên khách. Nhớ tất cả món hàng của mỗi người đã mua. Nhớ luôn ngày sinh nhật và sở thích riêng. Ngoài ra, họ có thể trò chuyện với khách về mọi lãnh vực từ triết lý đến khoa học, từ chính trị đến luật pháp, từ du lịch đến nấu ăn… Khách hàng vô cùng hài lòng
Sau hơn ba mươi năm gắn bó với cuộc sống ở Mỹ, ông Hải và bà Lan quyết định về hưu và bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Quyết định này, mặc dù bất ngờ với những người xung quanh, lại xuất phát từ một ước mơ giản dị-sống những ngày cuối đời an nhàn tại quê hương. Hai ông bà đã dành dụm được một khoản lương hưu kha khá, cộng thêm số tiền đầu tư từ kế hoạch lương hưu 401k, đủ để họ cảm thấy có thể an tâm sống thoải mái ở Việt Nam.
Mẹ chị vừa bước qua tuổi 90, cụ đã bắt đầu lẫn, không tự săn sóc mình và không dùng máy móc được nữa. Bố chị mới mất cách đây hai năm và Mẹ chị xuống tinh thần rất nhanh sau khi Bố mất. Bắt đầu là buồn bã, bỏ ăn, thiếu ngủ, sau đi tới trầm cảm. Chị đi làm bán thời gian, giờ còn lại cả ngày chạy xe ngoài đường đưa đón mấy đứa nhỏ, hết trường lớp thì sinh hoạt sau giờ học. Chị không thể luôn ở bên Mẹ. Chị tìm được nhà già cho Mẹ rất gần trường học của con, lại gần nhà nữa, nên ngày nào cũng ghé Mẹ được, Mẹ chị chỉ cần trông thấy chị là cụ yên lòng.
Má ơi! Thế giới vô thường, thay đổi và biến hoại trong từng phút giây nhưng lòng con thương má thì không biến hoại, không thay đổi, không suy hao. Nguyện cầu ngày đêm cho má, hướng phước lành đến cho má. Cầu chư Phật, chư Bồ Tát, chư hiền thánh tăng ba đời mười phương gia hộ má vượt qua đau bệnh để sống an lạc trong những ngày tháng tuổi già bóng xế.
Truyện đầu tiên kể nơi đây là kể về một tiền kiếp của Đức Phật Thích Ca. Khi đó, ngài được gọi là một vị Bồ Tát. Ngày xưa rất là xưa, có hai người thợ săn, là hai vị thủ lĩnh của hai ngôi làng gần nhau. Hai vị trưởng làng đã lập một giao ước rằng nếu con của họ tình cờ khác giới tính, họ sẽ sắp xếp cho hai đứa con này kết hôn với nhau. Đó là một thời phần lớn hôn nhân là do sắp xếp của ba mẹ. Một vị trưởng làng có một cậu con trai được đặt tên là Dukūlakumāra, vì cậu bé được sinh ra trong một tấm vải bọc đẹp; vị trưởng làng kia có một cô con gái tên là Pārikā, vì cô bé được sinh ra ở bên kia con sông. Khi chàng trai và cô gái lớn lên, cha mẹ hai bên đã kết hôn cho hai người con này. Tuy nhiên, chàng trai Dukūlakumāra và cô gái Pārikā đã có nhiều kiếp tu, cùng giữ hạnh trong sạch, cho nên cô dâu và chú rể cùng cam kết bí mật với nhau rằng hai người sẽ ở chung nhà như vợ chồng, sẽ yêu thương nhau như vợ chồng nhưng sẽ không làm mất hạnh trong sạch của nhau.
Rõ ràng thằng bé đã thức. Nhưng khi An bước đến bên giường, mắt cu cậu nhắm tịt lại vờ như đang ngủ. An cù vào nách con : — Giả bộ này. Giả bộ này… / Bin uốn éo người, cười khanh khách. An xốc con dậy, hôn vào đôi má phúng phính: / — Con đánh răng rồi ti sữa cho ngoan nhé. Mẹ đi làm đây. / Bin choàng vòng tay nhỏ xíu quanh cổ mẹ, giọng ngọng nghịu: / — Mẹ ứ đii… / Bà đưa tay đỡ lấy cu Bin: / — Sang đây bà bế. Chiều mẹ lại về với Bin nào. / Chỉ nũng nịu với mẹ chút thôi, chứ Bin rất ngoan. Chưa bao giờ em khóc nhè, vòi vĩnh như những đứa trẻ khác. Sự hiểu chuyện của con, nhiều khi làm An nghe buốt lòng.
Chiếc ghế đá hầu như rất quen thuộc, dù nó cũng như mọi chiếc ghế khác trong công viên. Tháng Sáu. Bầy ve kêu inh ỏi. Chúng vô tư thật! Đoan ngồi xuống. Mấy buổi chiều nay, tan học, Đoan ghé khu vườn rộng lớn này, như một người trở về, cảm giác thật khó tả. Chợt nghe trong đầu vẳng lại lời của một bài thơ:
Cuộc đời trung úy Đỗ Lệnh Dũng, một sĩ quan VNCH, là biểu tượng bi tráng của lòng trung thành, khí phách giữa chiến tranh tàn khốc, và là minh chứng cho nỗi đau kéo dài của những người lính và thương phế binh miền Nam sau cuộc chiến.
Lớn hơn anh Hợp một tuổi, tháng 4 năm 1975, anh Đăng chưa xong năm thứ nhất về Cơ khí ở Phú Thọ, vận nước xoay chiều, ba anh cũng phải đi "học tập cải tạo" như hơn ba trăm ngàn Sĩ quan QLVNCH. Là con trai đầu lòng, anh Đăng bỏ cả ước mơ, bỏ trường về quê, điền vào chỗ trống của người chủ gia đình mà ba anh bỏ lại. Anh sinh viên kính trắng của Phú Thọ bỗng chốc trở thành phụ xe, lơ xe, cũng đổi đời như gần hai chục triệu người dân miền Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.