Hôm nay,  

Bôi trơn

07/03/202409:58:00(Xem: 3528)
Truyện

couple-in-love

Như  Ý đã trên bốn mươi, nhan sắc trung bình hay hơn trung bình một tí. Khuôn mặt trái soan, mái tóc dài, cao trên thước sáu đã níu lại được cái dáng đi hấp tấp, nhanh lẹ của cô. Cô còn độc thân, chắc có lẽ thời gian qua như "cơn gió", làm tuổi thiếu nữ, tuổi thanh xuân, của cô trôi qua vùn vụt. Đến khi trên ba mươi, nhìn lại, cô tặc lưỡi. Chết cha, mình ế rồi chắc. Chữ ế nói ra là một quê độ, vì người con gái nào có nhan sắc, có duyên, khoảng từ hai mươi trở lên chút xíu là có người đã "rước nàng về dinh" rồi, đâu có để đến tuổi ba mươi rồi bốn mươi trôi qua lẹ làng như vậy.
    Nhưng khi nàng bốn lăm thì duyên lại đến, nàng gặp được chàng trên phây và hai người làm quen. Một thời gian sau thì có mòi lưu luyến. Chàng giới thiệu, anh là Phách, cũng già rồi, trên năm mươi. Đã dang dở một lần. Bây giờ thì độc thân thứ thiệt, và anh muốn cùng em chia ngọt xẻ bùi, cùng nhau an hưởng hạnh phúc những tháng ngày còn lại.
     Thế là hai người hẹn hò nhau "cái rụp" rồi đi đến hôn nhân.
    Hôn nhân trên giấy tờ chớ không nổi đình nổi đám như những cặp vợ chồng khác. Như Ý từ một tiểu bang xa, mua vé máy bay hãng Nothwest về nơi chàng ở. Chàng "đón nàng về dinh" trên chiếc Toyota  Camry 2005, cũng còn chạy tốt. Cả hai ôm nhau ở phi trường, rồi chàng cầm tay nàng dắt đi, như một "người tình trăm năm", nhưng thật ra là họ chỉ mới quen nhau trong ba tháng.
    Thật nàng cũng bạo, nàng coi như đánh canh bạc cuối của cuộc đời, là giao tấm thân cho chàng "quản". Cái ngọc ngà quí báu nhất đời của người con gái suốt hơn bốn mươi năm, nàng khư khư giữ lấy, để đến ngày hôm nay nàng giao cho chàng, cái của quí, là cái "ngàn vàng". Gọi là trao cho chàng "ngàn vàng" mà thật ra chàng chưa cầm trên tay một li, một chỉ vàng nào của nàng. Nói vậy cũng bất công, vì chàng là một đấng trượng phu, nam nhi chi chí, là đã đặt mua sẳn tặng nàng (và chàng) 2 chiếc nhẫn cưới và một chiếc nhẫn hột xoàn mấy ca ra, giá mấy ngàn đô la chớ bộ. Phách cũng đánh canh bài chót của đời mình. Là "đưa nàng về dinh" thật sự.

*

Đêm, mới thật là lấn cấn. Dĩ nhiên quen nhau 3 tháng nhưng chỉ quen nhau trên phone, chưa đầu ấp tay gối, má kề má, môi kề môi, nên hai người còn giữ kẻ quá mức. Phách thì đã trải từ năm mười tám tuổi, trong một "động" tại Sài Gòn, hẽm Lê Văn Duyệt. Hồi đó chàng đang đi học, với tuổi trẻ ngồn ngộn, chàng không biết tại sao ở tuổi này, chẳng ai dạy mà với sinh lực tràn đầy, chàng thấy thân xác mình đòi hỏi quá mức. Những buổi đi học về trên con đường Lê Văn Duyệt này, Phách nhìn những người đàn bà, những thanh niên, những trẻ con, họ đứng từng tốp hai ba người, bốn năm người, chỉ trỏ, ngoắc tay, mời chào, vô chơi đi anh, có em mới, em mới.
    Phách thật sự ngu ngơ, nhưng anh cũng biết nơi đây là động, là xóm gái, hay nói trắng ra là động đĩ. Anh ngập ngừng, suy nghĩ, rồi suy nghĩ, ngập ngừng. Có một cái gì đó hối thúc anh mạnh mẽ xông lên, đó là sức bật của tuổi trẻ. Những thèm muốn khát khao một người nữ, một người khác phái. Cho đến một hôm cái dồn nén đó vở bùng ra, Phách đạp chiếc xe đạp sinh viên, quẹo vào con hẽm đó, và anh đã được một "chị em ta", bóc vỏ, mà anh không biết. Anh run rẩy về chuyện đó suốt mấy tuần, mấy tháng, cho đến ngày anh "lên xe bông."
    Đến bây giờ thì anh có Như Ý, nhưng Phách là người đàn ông nhút nhát, nên anh chỉ có trong ý nghĩ mình nhiều hơn là hành động. Với trường hợp này anh trở nên lúng túng...Em nói em nguyên si, em còn rin, thì anh biết vậy...Chứ thật sự anh cũng chưa trải qua, với người đàn bà đầu tiên, gọi là đầu ấp tay gối, anh cũng chập choạng trong bóng đêm mờ ảo, anh không biết rõ thực hư thế nào? Cho nên anh phải vượt qua như thế nào và ra sao đây?
    Anh nhờ một người bạn thân góp ý, người bạn nói:
    –  Ông phải về mua thuốc bôi trơn đi.
    –  Bôi trơn là thuốc gì?
    Người bạn chữi thề, rồi giải thích thêm:
    –  Đ. me! Ông ngu bỏ xừ. Ra ngoài tiệm thuốc tây hỏi loại kem bôi trơn, đó là loại làm cho ông và bà đầu xuôi đuôi lọt.
    Anh cũng hiểu lờ mờ, mơ hồ. Bôi trơn, bôi trơn...
 
*
 
Phách lại nhớ những ngày còn ở VN, ngày anh hành nghề sửa xe đạp lề đường.
    Mỗi lần có xe khách đem đến sửa xe thì mừng không thể tả. Có thể kiếm vài đồng để mua lát cá, củ khoai hay lon gạo. Sửa xe đạp lề đường thường vá ruột hay bơm xe là nhiều nhất. Vì đường sá lởm chởm đá, đầy đinh, thép gai, nên với những chiếc vỏ xe, do các nhà sản xuất tự biên tự diễn "dỏm", của các chú ba tàu Chợ Lớn, cũng dỏm như vậy, nên chuyện lủng ruột, bể ruột xe hay xì hơi là chuyện thường xảy ra.

    Phách làm ăn qua ngày đoạn tháng kiếm bạc cắc nuôi thân. Đắt khách nhất là bơm và vá ruột xe. Nhưng những sửa chữa này, kiếm không được bao nhiêu, một vài đồng là cùng. Có nhiều xe đạp bị hư sên, hư líp, hay bể bạt đạn. Sên, líp, bạt đạn khô dầu mỡ khiến xe đạp, đạp nghe ken két, nặng chình chịch như có người kéo ghì lại phía sau. Nếu xe bị bể bạt đạn là xe phải sửa bạo, có khi phải thay bi bạt đạn, điều này phải vô mỡ để  bôi trơn bi. Sên, líp cũng thế, vô dầu mỡ thì xe đạp mới chạy ngon lành được, đạp mới nhẹ được.
    Sau này, khi Phách về thăm Việt Nam, một người em họ có đứa con học trường sư phạm Nha Trang, ra trường hạng giỏi, mà không nơi nào chịu nhận cho đi dạy. Đứa em loay hoay khổ sở vì đã bỏ công sức, tiền bạc cho con ăn học ba, bốn năm, mà bây giờ ở nhà, coi như vô công rổi nghề. Thất nghiệp.
    Đứa em đã nghỉ hưu, sau gần 30 năm phục vụ trong ngành giáo dục tỉnh Khánh Hòa, chàng ta đã làm qua Ban Tổ Chức thuộc phòng giáo dục thị xã, nên chàng ta có một thời hét ra lửa, khẹt ra khói. Mỗi giáo sinh mới ra trường, đều do một tay chàng ta sắp xếp, và, muốn được dạy, nhiệm sở thị xã hay gần nhà, phải lót tay bao nhiêu? bao nhiêu cho chàng và cho các ban bệ...??? Đó gọi là lệ phí bôi trơn. Bôi trơn từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ trung ương đến địa phương, từ các cấp tỉnh, huyện, thị xã, thôn. Người nào muốn được chức trọng, quyền cao, thì đều phải có lệ phí bôi trơn này. Từ "bôi trơn" tiếp nối cho từ "chạy" ngày trước, đọc lên nghe ngồ ngộ, nhưng nghe dí dỏm và thực tế hơn.
     (Phách lại nhớ đến những ngày sửa xe đạp lề đường, ngày ngày phải dùng dầu mỡ bôi trơn bao nhiêu sên, líp, bạt đạn...mà có được hưởng gì đâu)
    Từ "chạy" đã có từ lâu, hồi chế độ cũ. "Chạy" từ tông tông để được làm tỉnh trưởng, "chạy" từ thủ tướng để được làm quận trưởng. Mọi đường dây để chạy đều được lên liếp, để các lãnh đạo hưởng lợi, không giẫm chân lên nhau.  Các Ty, Sở, Giám đốc Sở, Chánh văn phòng đều "chạy"...Rồi, sĩ quan, lính tráng khi bị đi lính, ra trường, muốn được ở các ngành nghề không tác chiến, mà có ăn, như quân nhu, quân cụ...hay không tác chiến mà được ở văn phòng cho yên ổn tấm thân, khỏi làm mồi cho bom đạn, cũng "chạy". Lính lác thì chạy vào chỗ yên thân, tránh hòn tên, mũi đạn...Lệ phí chạy bao nhiêu, đều có một "ba rêm" sẳn, bất thành văn. Thêm, bớt tùy theo cấp trên ban xuống.
    Đến sau bảy lăm, khi chế độ mới tiếp thu, thì từ bôi trơn được thịnh hành nhiều. Để rỏ nghĩa hơn, nhiều tay "cò" còn thêm là "lệ phí bôi trơn", nghe cũng đúng, sát nghĩa. Nghĩa là, đó là tiền bỏ ra cho các quan chức, cho mọi công việc êm xuôi trót lọt.
    Trở lại, đứa em phải chi cho chuyện bôi trơn, để đứa con được bổ đi dạy, dù là ở vùng cao, vùng xa, một số tiền khá lớn. Dĩ nhiên cũng đúng thôi, nó đã thu tiền bôi trơn của người khác ngày còn tại chức, thì bây giờ phải nhả ra. Luật đời là thế đó.
 
 *
 
Và bây giờ thì Phách phải tìm thuốc bôi trơn cho chuyện phòng the của mình, với cô vợ mới, tuy qua thời xuân sắc, nhưng vẫn còn gin.
    Phách ra Target hỏi cô dược sĩ Việt Nam, tuy cũng ngượng chín người, nhưng nghĩ đến chuyện tối hôm qua, chàng quyết chí vượt qua rào cản mắc cở. Vì tối hôm qua, khi chàng để vào, Như Ý nhăn mặt, la lên:
    –  Ui, ui, từ từ anh, nhè nhẹ anh, đau em quá!
    Phách biết như vậy là thất bại, nên đành "rút quân".
    Anh nói:
    –  Thôi em nghỉ đi, nằm gối đầu lên tay anh mà ngủ. Mới lần đầu nên đau là chuyện thường. Để mai anh đi mua thuốc bôi trơn.
    Như Ý đang lơ mơ gối đầu lên tay anh, nghe anh nói thế, nàng dẫy nẫy lên:
    –  Anh nói gì, thuốc bôi trơn là gì?
    Sợ lộ bí mật, nói ra làm nàng mắc cở và tự ái, nên Phách dấu nhẹm đi:
    –  Đâu có gì, chuyện vớ vẩn thôi mà.
    Thế là hôm nay anh bí mật đến Pharmacy Target.
    Tối đó, anh thành công trong cuộc chinh phục, lấy đi báu vật đầu đời của Như Ý.
    Phách cầm tay nàng để lên môi hôn và hỏi:
    –  Em yêu, em thấy thế nào?
    Nàng trả lời vui:
    –  Tốt thôi.
    Rồi vít cổ anh xuống.
    Phách nghĩ và cười thầm, bôi trơn, ở đâu và lúc nào cũng tiện lợi cả.
 

– Trần Yên Hòa

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Qua mùa Noël ít ngày là mùa xuân lại về. Mùa xuân về mang một sự thay đổi của đất trời và của cả lòng người… cây cối hoa lá đâm chồi nẩy lộc… và lòng người, với một chút bâng khuâng… chờ đón một cái gì đổi mới, chờ ở xa nơi quê hương và chờ cả ở nơi đây, chắc sẽ có một chút gì mới hơn, thay đổi bộ mặt của năm cũ, đầy xô đẩy, đầy dằng co của chiến tranh, của bão lũ thiên tai nhân tai dồn dập…
Những chiếc đèn lồng đỏ lơ lửng trên đường Nguyễn Huệ như những giọt máu đông cứng trong hổ phách. Don Washington đứng ở rìa Chợ Tết, bàn tay nhẹ nhàng đặt trên eo Helen, cảm nhận hơi ấm từ lớp da tổng hợp của vợ mình—98.6 độ F, luôn hoàn hảo, luôn như người thật. Đám đông chen chúc xung quanh họ: những gia đình mặc cả mua cây quất, cành mai, chậu cúc. Trẻ con đuổi nhau giữa các gian hàng hạt sen, mức sấy, bánh kẹo. Xe máy bóp còi luồn qua những khe hở bất khả thi.
Tháng Chạp bắt đầu với những làn gió nhẹ, đã nghe thoang thoảng mùi hương xuân, chẳng biết có phải là vì cô Thuỷ Tiên giàu tưởng tượng hay không. Cả ấp Trà Cuôn đã rộn ràng chuẩn bị đón Tết, làm cô cũng thấy nao nao trong dạ. Nhạc xuân tưng bừng cất tiếng từ những máy truyền thanh bên hàng xóm. Bên thì réo rắt tân nhạc, Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa/Một chiều xuân ai đã hẹn hò...1, bên thì bùi ngùi vọng cổ, Tết năm nay chắc nhà mình buồn lắm/Ngõ trước vườn sau tiêu điều vắng lặng/Xuân đã về chưa mà con của Mẹ vẫn chưa về...2 Tết sắp về ai lại chẳng nôn nao, nhưng riêng cô Thuỷ Tiên còn thêm nỗi niềm xa nhà nên nghe mấy bài hát đó cô cũng buồn nẫu ruột. Mùa xuân sắp tới, đánh dấu một năm tròn hương lửa mặn nồng giữa Minh Anh và cô, tình yêu còn phơi phới như đoá hoa bừng thắm. Nhưng mùa xuân cũng gợi cho cô những ngày Tết thời con gái vui tươi, hồn nhiên với gia đình ở Sài Gòn.
Độc giả luôn công bình và người viết bài này cũng sẽ bỏ phiếu Kiều Phong nếu có cuộc thăm dò lần nữa. Vậy lý do gì Kiều Phong được mến mộ hơn so với các nhân vật kiệt xuất khác của Kim Dung? Nếu đọc nhiều truyện võ hiệp của nhiều tác giả khác nhau kể cả Kim Dung, bạn sẽ để ý thấy các cốt truyện đêu mang máng một bố cục giống nhau: Có một gia đình hay môn phái nào đó bị kẻ thù ác độc đang tâm tận diệt nhưng may mẵn có một đứa bé, thường là bé trai, may mắn trồn thoát. Đứa bé từ đó phải một mình lưu lạc và may mắn gặp được minh sư thu làm đệ tử truyền dạy võ công tuyệt thế. Nhiều khi cậu ta nhờ cơ duyên ăn được kỳ trân dị bảo nào đó nên có được công lực thâm hậu, võ học tuyệt vời, lớn lên thành một thanh niên khoảng 17, 18 tuổi đẹp trai, thông minh, giỏi võ.
Có một loại gương mà con người không bao giờ muốn nhìn vào: gương phản chiếu nguyên trạng của bản thân. Chúng ta thích gương tô vẽ, gương photoshop, gương nghiêng một góc để che khuyết điểm. Và đối với một số người Việt—đặc biệt những người sống lưu vong trong tâm trí, dù thân xác họ ở California, ở Sydney, ở Paris hay ngay tại Sài Gòn—Trump không phải là chính khách. Trump là tấm gương được tô vẽ hoàn hảo. Họ không yêu Trump vì chính sách của ông. Họ yêu Trump vì ông là phiên bản thỏa mãn ước mơ ngầm của chính họ. Nhưng trước khi đi sâu vào anh Tuấn, hãy dừng lại một chút. Vì câu chuyện này không chỉ về người Việt hải ngoại. Nó còn về những người Việt trong nước—những người đáng lẽ là "bên thắng cuộc."
Là lũ chúng tôi đấy, những con “ngựa” sinh năm Bính Ngọ 1966. Năm đầu tiên bước vào ngưỡng cửa cấp ba, chúng tôi còn ngơ ngác, nhìn nhau …phòng thủ nhiều hơn là thân thiện . Bởi đó là năm lớp 10, vừa mới chia tay bạn bè, thầy cô của mái trường cấp hai, lại nghe nói lớp 10A1 năm nay sẽ là “Lớp Điểm” dành cho những học sinh được tuyển thẳng từ lớp 9 lên lớp 10 và những học sinh đạt điểm cao trong kỳ thi lên lớp 10 .
Anh cầm cây đàn lên, dạo một đoạn theo ngẫu hứng, rồi anh hát. Bản nhạc mấy mươi năm chưa hoàn thành. Nó như thiếu một chất men. Anh đã từng sáng tác thơ, nhạc, trên mỗi bước đường. Duy chỉ có bài hát này, anh chưa thể viết trọn. Giọng của anh nghe kỳ kỳ. Anh thấy nó lạ với chính mình. Sau lần mổ cắt khối u ở thanh quản, anh đã bị mất giọng. Đúng ra là giọng bị thay đổi, khàn hơn, đục hơn. Và khi hát, anh không thể ngân dài như trước. Bác sĩ hỏi anh có dùng thuốc lá, cà phê không. Anh thành thật thú nhận, thuốc lá cũng thuốc lá, cà phê cũng cà phê. Xưa, đi lính, hầu như ai cũng hút thuốc lá, nhưng nay anh đã bỏ hút rồi. Còn cà phê thì… không thể thiếu, để thức đêm làm việc.
Khác với các tác giả khác, tất cả tình tiết và diễn biến của câu chuyện đều xoay quanh nhân vật chính, truyện của Kim Dung được tác giả lồng vào những câu chuyện khác, đầy đủ tình tiết éo le từ những nhân vật phụ chung quanh kết nối vào trong tác phẩm một cách khéo léo. Những “Truyện trong truyện” này đã làm cho tiểu thuyết Kim Dung vô cùng đa dạng. Thí dụ trong “Bích Huyết Kiếm”, mối tình giữa Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh rất tẻ nhạt, trong khi chuyện tình của cha mẹ Thanh Thanh là nàng Ôn Nghi và Kim Xà Lang Quân lại là một thiên tình sử đầy thương cảm.
Vào những năm của thập niên 1960s và 70s, truyện võ hiệp kỳ tình là một phong trào ăn khách nhất của các tờ nhật báo thời bấy giờ. Có khá nhiều tác giả viết võ hiệp lúc đó, nhưng cái tên Kim Dung là sáng chói nhất. Ông là một hiện tượng nổi bật làm say mê hàng triệu độc giả và khán giả từ những trang tiểu thuyết của thế kỷ 20 kéo tiếp đến thế giới phim bộ Hồng Kông thế kỷ 21, không phải chỉ tạiViệt Nam, mà còn nhiếu nước khác ở Á châu.
Con đã nghe rất nhiều lần ở chùa, các thầy đọc: Quán tự tại Bồ Tát, hành thâm bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách…Con đã nhìn thấy ở các chánh điện các chùa, các tượng Quan Thế Âm, phật A Di Đà và Đại Thế Chí Bồ Tát, được đặt cạnh nhau, hợp thành bộ Tây Phương Tam Thánh để dẫn dắt chúng sinh vào thế giới cực lạc tịch tĩnh. Con cũng thấy tượng phật Quan Âm được đặt thờ ở cổng chính các chùa, ở các nơi trang nghiêm để chúng sanh chiêm bái và ngưỡng vọng lòng từ bi cứu khổ cứu nạn…
Tới đây, tôi lại nhớ cái ngày ấy, khi tôi ngồi bàn phỏng vấn đi Canada. Thực ra, chỉ là cuộc nói chuyện ngắn gọn, vui vẻ, vì tôi làm việc trong văn phòng Cao Ủy trại tỵ nạn, thường xuyên giúp đỡ phái đoàn Canada chuyện điền forms cho các gia đình đi Canada, nên ông trưởng phái đoàn quen mặt, thấy tôi bị phái đoàn Mỹ từ chối, ổng sẵn sàng nhận tôi đi Canada bất chấp trong hồ sơ lý lịch của tôi có đầy đủ anh chị em đang ở Mỹ
Trong thời đại nhân danh mọi thứ trừ sự thật, chữ “trung thực” vừa đắt giá vừa khả nghi – người ta nhân danh đạo lý che đậy quyền lợi, nhân danh hòa bình chuẩn bị chiến tranh, nhân danh “dám nói thẳng” biện minh cho mất nhân cách. “Người Trung Thực Nhất Thế Giới” mượn hai vị sứ giả hành tinh soi ranh giới giữa trung thực và bình phong mưu đồ: không trào lộng, dù tiếng cười khó thảnh thơi; không buộc tội ai, dù bóng ai đó thấp thoáng. Xin giới thiệu đến độc giả Việt Báo khúc văn suy tưởng này, bình thản giọng kể mà day dứt nỗi băn khoăn trước cái giá thế giới phải trả cho việc “dám” nói thực.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.