Hôm nay,  

Bôi trơn

07/03/202409:58:00(Xem: 3362)
Truyện

couple-in-love

Như  Ý đã trên bốn mươi, nhan sắc trung bình hay hơn trung bình một tí. Khuôn mặt trái soan, mái tóc dài, cao trên thước sáu đã níu lại được cái dáng đi hấp tấp, nhanh lẹ của cô. Cô còn độc thân, chắc có lẽ thời gian qua như "cơn gió", làm tuổi thiếu nữ, tuổi thanh xuân, của cô trôi qua vùn vụt. Đến khi trên ba mươi, nhìn lại, cô tặc lưỡi. Chết cha, mình ế rồi chắc. Chữ ế nói ra là một quê độ, vì người con gái nào có nhan sắc, có duyên, khoảng từ hai mươi trở lên chút xíu là có người đã "rước nàng về dinh" rồi, đâu có để đến tuổi ba mươi rồi bốn mươi trôi qua lẹ làng như vậy.
    Nhưng khi nàng bốn lăm thì duyên lại đến, nàng gặp được chàng trên phây và hai người làm quen. Một thời gian sau thì có mòi lưu luyến. Chàng giới thiệu, anh là Phách, cũng già rồi, trên năm mươi. Đã dang dở một lần. Bây giờ thì độc thân thứ thiệt, và anh muốn cùng em chia ngọt xẻ bùi, cùng nhau an hưởng hạnh phúc những tháng ngày còn lại.
     Thế là hai người hẹn hò nhau "cái rụp" rồi đi đến hôn nhân.
    Hôn nhân trên giấy tờ chớ không nổi đình nổi đám như những cặp vợ chồng khác. Như Ý từ một tiểu bang xa, mua vé máy bay hãng Nothwest về nơi chàng ở. Chàng "đón nàng về dinh" trên chiếc Toyota  Camry 2005, cũng còn chạy tốt. Cả hai ôm nhau ở phi trường, rồi chàng cầm tay nàng dắt đi, như một "người tình trăm năm", nhưng thật ra là họ chỉ mới quen nhau trong ba tháng.
    Thật nàng cũng bạo, nàng coi như đánh canh bạc cuối của cuộc đời, là giao tấm thân cho chàng "quản". Cái ngọc ngà quí báu nhất đời của người con gái suốt hơn bốn mươi năm, nàng khư khư giữ lấy, để đến ngày hôm nay nàng giao cho chàng, cái của quí, là cái "ngàn vàng". Gọi là trao cho chàng "ngàn vàng" mà thật ra chàng chưa cầm trên tay một li, một chỉ vàng nào của nàng. Nói vậy cũng bất công, vì chàng là một đấng trượng phu, nam nhi chi chí, là đã đặt mua sẳn tặng nàng (và chàng) 2 chiếc nhẫn cưới và một chiếc nhẫn hột xoàn mấy ca ra, giá mấy ngàn đô la chớ bộ. Phách cũng đánh canh bài chót của đời mình. Là "đưa nàng về dinh" thật sự.

*

Đêm, mới thật là lấn cấn. Dĩ nhiên quen nhau 3 tháng nhưng chỉ quen nhau trên phone, chưa đầu ấp tay gối, má kề má, môi kề môi, nên hai người còn giữ kẻ quá mức. Phách thì đã trải từ năm mười tám tuổi, trong một "động" tại Sài Gòn, hẽm Lê Văn Duyệt. Hồi đó chàng đang đi học, với tuổi trẻ ngồn ngộn, chàng không biết tại sao ở tuổi này, chẳng ai dạy mà với sinh lực tràn đầy, chàng thấy thân xác mình đòi hỏi quá mức. Những buổi đi học về trên con đường Lê Văn Duyệt này, Phách nhìn những người đàn bà, những thanh niên, những trẻ con, họ đứng từng tốp hai ba người, bốn năm người, chỉ trỏ, ngoắc tay, mời chào, vô chơi đi anh, có em mới, em mới.
    Phách thật sự ngu ngơ, nhưng anh cũng biết nơi đây là động, là xóm gái, hay nói trắng ra là động đĩ. Anh ngập ngừng, suy nghĩ, rồi suy nghĩ, ngập ngừng. Có một cái gì đó hối thúc anh mạnh mẽ xông lên, đó là sức bật của tuổi trẻ. Những thèm muốn khát khao một người nữ, một người khác phái. Cho đến một hôm cái dồn nén đó vở bùng ra, Phách đạp chiếc xe đạp sinh viên, quẹo vào con hẽm đó, và anh đã được một "chị em ta", bóc vỏ, mà anh không biết. Anh run rẩy về chuyện đó suốt mấy tuần, mấy tháng, cho đến ngày anh "lên xe bông."
    Đến bây giờ thì anh có Như Ý, nhưng Phách là người đàn ông nhút nhát, nên anh chỉ có trong ý nghĩ mình nhiều hơn là hành động. Với trường hợp này anh trở nên lúng túng...Em nói em nguyên si, em còn rin, thì anh biết vậy...Chứ thật sự anh cũng chưa trải qua, với người đàn bà đầu tiên, gọi là đầu ấp tay gối, anh cũng chập choạng trong bóng đêm mờ ảo, anh không biết rõ thực hư thế nào? Cho nên anh phải vượt qua như thế nào và ra sao đây?
    Anh nhờ một người bạn thân góp ý, người bạn nói:
    –  Ông phải về mua thuốc bôi trơn đi.
    –  Bôi trơn là thuốc gì?
    Người bạn chữi thề, rồi giải thích thêm:
    –  Đ. me! Ông ngu bỏ xừ. Ra ngoài tiệm thuốc tây hỏi loại kem bôi trơn, đó là loại làm cho ông và bà đầu xuôi đuôi lọt.
    Anh cũng hiểu lờ mờ, mơ hồ. Bôi trơn, bôi trơn...
 
*
 
Phách lại nhớ những ngày còn ở VN, ngày anh hành nghề sửa xe đạp lề đường.
    Mỗi lần có xe khách đem đến sửa xe thì mừng không thể tả. Có thể kiếm vài đồng để mua lát cá, củ khoai hay lon gạo. Sửa xe đạp lề đường thường vá ruột hay bơm xe là nhiều nhất. Vì đường sá lởm chởm đá, đầy đinh, thép gai, nên với những chiếc vỏ xe, do các nhà sản xuất tự biên tự diễn "dỏm", của các chú ba tàu Chợ Lớn, cũng dỏm như vậy, nên chuyện lủng ruột, bể ruột xe hay xì hơi là chuyện thường xảy ra.

    Phách làm ăn qua ngày đoạn tháng kiếm bạc cắc nuôi thân. Đắt khách nhất là bơm và vá ruột xe. Nhưng những sửa chữa này, kiếm không được bao nhiêu, một vài đồng là cùng. Có nhiều xe đạp bị hư sên, hư líp, hay bể bạt đạn. Sên, líp, bạt đạn khô dầu mỡ khiến xe đạp, đạp nghe ken két, nặng chình chịch như có người kéo ghì lại phía sau. Nếu xe bị bể bạt đạn là xe phải sửa bạo, có khi phải thay bi bạt đạn, điều này phải vô mỡ để  bôi trơn bi. Sên, líp cũng thế, vô dầu mỡ thì xe đạp mới chạy ngon lành được, đạp mới nhẹ được.
    Sau này, khi Phách về thăm Việt Nam, một người em họ có đứa con học trường sư phạm Nha Trang, ra trường hạng giỏi, mà không nơi nào chịu nhận cho đi dạy. Đứa em loay hoay khổ sở vì đã bỏ công sức, tiền bạc cho con ăn học ba, bốn năm, mà bây giờ ở nhà, coi như vô công rổi nghề. Thất nghiệp.
    Đứa em đã nghỉ hưu, sau gần 30 năm phục vụ trong ngành giáo dục tỉnh Khánh Hòa, chàng ta đã làm qua Ban Tổ Chức thuộc phòng giáo dục thị xã, nên chàng ta có một thời hét ra lửa, khẹt ra khói. Mỗi giáo sinh mới ra trường, đều do một tay chàng ta sắp xếp, và, muốn được dạy, nhiệm sở thị xã hay gần nhà, phải lót tay bao nhiêu? bao nhiêu cho chàng và cho các ban bệ...??? Đó gọi là lệ phí bôi trơn. Bôi trơn từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ trung ương đến địa phương, từ các cấp tỉnh, huyện, thị xã, thôn. Người nào muốn được chức trọng, quyền cao, thì đều phải có lệ phí bôi trơn này. Từ "bôi trơn" tiếp nối cho từ "chạy" ngày trước, đọc lên nghe ngồ ngộ, nhưng nghe dí dỏm và thực tế hơn.
     (Phách lại nhớ đến những ngày sửa xe đạp lề đường, ngày ngày phải dùng dầu mỡ bôi trơn bao nhiêu sên, líp, bạt đạn...mà có được hưởng gì đâu)
    Từ "chạy" đã có từ lâu, hồi chế độ cũ. "Chạy" từ tông tông để được làm tỉnh trưởng, "chạy" từ thủ tướng để được làm quận trưởng. Mọi đường dây để chạy đều được lên liếp, để các lãnh đạo hưởng lợi, không giẫm chân lên nhau.  Các Ty, Sở, Giám đốc Sở, Chánh văn phòng đều "chạy"...Rồi, sĩ quan, lính tráng khi bị đi lính, ra trường, muốn được ở các ngành nghề không tác chiến, mà có ăn, như quân nhu, quân cụ...hay không tác chiến mà được ở văn phòng cho yên ổn tấm thân, khỏi làm mồi cho bom đạn, cũng "chạy". Lính lác thì chạy vào chỗ yên thân, tránh hòn tên, mũi đạn...Lệ phí chạy bao nhiêu, đều có một "ba rêm" sẳn, bất thành văn. Thêm, bớt tùy theo cấp trên ban xuống.
    Đến sau bảy lăm, khi chế độ mới tiếp thu, thì từ bôi trơn được thịnh hành nhiều. Để rỏ nghĩa hơn, nhiều tay "cò" còn thêm là "lệ phí bôi trơn", nghe cũng đúng, sát nghĩa. Nghĩa là, đó là tiền bỏ ra cho các quan chức, cho mọi công việc êm xuôi trót lọt.
    Trở lại, đứa em phải chi cho chuyện bôi trơn, để đứa con được bổ đi dạy, dù là ở vùng cao, vùng xa, một số tiền khá lớn. Dĩ nhiên cũng đúng thôi, nó đã thu tiền bôi trơn của người khác ngày còn tại chức, thì bây giờ phải nhả ra. Luật đời là thế đó.
 
 *
 
Và bây giờ thì Phách phải tìm thuốc bôi trơn cho chuyện phòng the của mình, với cô vợ mới, tuy qua thời xuân sắc, nhưng vẫn còn gin.
    Phách ra Target hỏi cô dược sĩ Việt Nam, tuy cũng ngượng chín người, nhưng nghĩ đến chuyện tối hôm qua, chàng quyết chí vượt qua rào cản mắc cở. Vì tối hôm qua, khi chàng để vào, Như Ý nhăn mặt, la lên:
    –  Ui, ui, từ từ anh, nhè nhẹ anh, đau em quá!
    Phách biết như vậy là thất bại, nên đành "rút quân".
    Anh nói:
    –  Thôi em nghỉ đi, nằm gối đầu lên tay anh mà ngủ. Mới lần đầu nên đau là chuyện thường. Để mai anh đi mua thuốc bôi trơn.
    Như Ý đang lơ mơ gối đầu lên tay anh, nghe anh nói thế, nàng dẫy nẫy lên:
    –  Anh nói gì, thuốc bôi trơn là gì?
    Sợ lộ bí mật, nói ra làm nàng mắc cở và tự ái, nên Phách dấu nhẹm đi:
    –  Đâu có gì, chuyện vớ vẩn thôi mà.
    Thế là hôm nay anh bí mật đến Pharmacy Target.
    Tối đó, anh thành công trong cuộc chinh phục, lấy đi báu vật đầu đời của Như Ý.
    Phách cầm tay nàng để lên môi hôn và hỏi:
    –  Em yêu, em thấy thế nào?
    Nàng trả lời vui:
    –  Tốt thôi.
    Rồi vít cổ anh xuống.
    Phách nghĩ và cười thầm, bôi trơn, ở đâu và lúc nào cũng tiện lợi cả.
 

– Trần Yên Hòa

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng tôi rời toà nhà “Tuyên Bố Độc Lập” để đến Quảng Trường Lịch Sử xem chiếc Chuông Tự Do (Liberty Bell) nổi tiếng. “Chuông Tự Do” với đường nứt của nó đã dính liền với nhiều biến cố lịch sử. Những câu chuyện về chuông đôi khi đã trở thành huyền thoại rất nhiều thú vị và cũng đã gây nhiều tranh cãi. Một điều chính yếu mà mọi người công dân Hoa Kỳ không ai chối bỏ và hãnh diện, đó là: “Chuông Tự Do” là một biểu tượng của nền độc lập Hoa Kỳ...
Gia đình tôi có sáu anh chị em. Trước 1975, bố tôi là một công chức, mẹ tôi nội trợ, cho nên cuộc sống rất thanh bạch. Cả nhà theo Đạo Phật kiểu truyền thống gia đình, giống như nhiều gia đình Việt khác. / My family has six siblings. My life was very simple before 1975 because my father was a civil servant and my mother was a housewife. Like many Vietnamese families, my entire family practices traditional Buddhism....
Căn nhà của cha mẹ tôi dựng trên một khu đất rộng, chung quanh có hàng rào, là những cây chè tàu được cắt ngay hàng thẳng lối, có cổng ra vào được xây cao, có bức tường thành bằng quánh bao bọc...
Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa / Cho lòng già nặng sầu thương / Con đi say tình viễn xứ / Đâu có quên tình cố hương...
Tháng 5, tháng diễn ra lễ mừng Mother Day ở nhiều nước trên thế giới. Đó là ngày nhắc nhở để nhân loại biết tôn vinh người Mẹ và tình mẹ...
Gửi đến Mẹ tình yêu của con / Mong Mẹ nơi xa ấm linh hồn / Đời con kể từ khi vắng Mẹ / Chẳng còn nỗi buồn nào buồn hơn...
Bên ngoài trời mưa tầm tã. Cửa đóng kín nhưng trong nhà vẫn nghe tiếng gió giật từng cơn. Vinh nhìn lên đồng hồ treo tường thấy đã chín giờ tối, như vậy cơn mưa đã kéo dài hơn hai tiếng. Nếu trời không mưa giờ này chắc Vinh vẫn còn ngồi ở quán cà phê nói chuyện với anh em cho qua thì giờ vì vợ con đã về quê, hết giờ làm về nhà thấy trống vắng buồn bã. Cầm ly trà lên, Vinh uống hết một chút còn lại...
Sau ngày chính quyền VNCH sụp đổ, chồng tôi phải đi tù bảy năm. Mãn tù, theo yêu cầu của chính quyền địa phương, chồng tôi đưa gia đình đến sống ở một xã kinh tế mới thuộc tỉnh Phước Tuy cũ, đó là xã Xuân Sơn. Hồi ấy, xã này mới được khai phá, đất đai còn hầu hết là núi đồi hoang dã, ngay cả cái tên xã cũng còn xa lạ không mấy ai biết đến. Nhưng xã Xuân Sơn lại nằm giáp cạnh một cái xã khác danh đã nổi như cồn, gần như cả miền Nam đều có nghe tới: xã Bình Giả...
Mấy năm qua bị con Virus Corona hoành hành, một phần bị cách ly một phần sợ bi lây nhiễm nên tôi phải bó gối nằm nhà, bế môn tỏa cảng, không dám đi đâu, bạn bè không thăm, người thân không tới. Trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung có anh chàng "độc cô cầu bại" thuộc loại đệ nhất cao thủ võ lâm mỗi lần đấu võ chỉ cầu thua mà không được, tôi làm "độc cô cầu bạn" sáng nghe chim hót, chiều ngắm hoa nở, tối về ôm sách vở, cầu gặp được bạn bè thân thiết mà không được. Nên khi vừa hết cách ly tôi liền tới thăm người bạn thâm niên của tôi...
Từ New York, tôi bay về San Jose thăm mẹ. Trong bữa cơm tối, lòng tôi nặng trĩu lo nghĩ nên im lặng không gợi chuyện như thường lệ. Đã mấy tháng trời, ngày nào cũng bão tuyết, hàng họ ế ẩm, tiệm vắng không một bóng người. Khủng hoảng kinh tế lan tràn làm nhiều khách của tôi dè dặt, không dám ăn xài. Tôi về nhà hy vọng sẽ khuây khoả, để quên hết những phiền phức, để không khí ấm cúng gia đình xoa dịu những ưu lo đã khiến tôi khó ăn khó ngủ.
Đến ga kế sau ga Dresden, một người đàn ông có tuổi vào bên trong toa của tôi. Ông ấy lịch sự chào tôi, ngồi xuống, nhìn tôi và gật đầu chào như thể vừa gặp một người bạn lâu năm không gặp. Ông giới thiệu tên mình và tôi chợt nhớ rằng đây là một người bán đồ cổ rất nổi tiếng ở Berlin, tôi đã từng đến mua thủ bút và sách ở tiệm của ông...
Khoảng đầu thế kỷ 21, tôi quen ông Song Thao. Nói quen cho oai, chứ đấy chỉ là tình một chiều. Thuở ấy, mỗi khi có tờ nguyệt san Thế Kỷ 21 trên tay, tôi nhanh nhẹn dò mục lục, tìm bài Phiếm của ông Song Thao, đọc ngấu nghiến...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.