Hôm nay,  

Nắng Xuân Phai

16/04/202409:37:00(Xem: 3017)
Truyện

biencat
                                          Người về giũ áo xuân phai
                                     Chút hương mùa cũ còn lay lắt chiều...
                                                                        -- BC

 

Bây giờ, việc đi về giữa Mỹ và VN thật dễ dàng. Nhưng vào thập niên 80, 90 người đi kẻ ở tưởng chừng  là biệt ly mãi mãi. Bạn đã nói với tôi như thế trong nước mắt. Và với sự ngăn cấm của gia đình, với tuổi trẻ khờ dại nông nổi, họ đã lạc mất nhau. Để rồi suốt phần đời còn lại, nỗi đau vẫn còn là vết thương rưng rức.
    Tôi xin ghi lại câu chuyện tình của bạn, như là một lời đồng cảm.

*

Cô lục tục bước vào phòng  theo chân bác sĩ giám đốc và các đồng nghiệp. Khán phòng hôm nay được trang trí thật đẹp. Bàn đại biểu trải khăn trắng muốt. Ở giữa phòng, là cây đào Nhật Tân đặt tận ngoài bắc, đơm đầy những đóa hồng rực rỡ. Những chiếc ghế thắt nơ đỏ , xếp từng hàng thẳng tắp. Một băng rôn dài với hàng chữ đỏ trang trọng : Chào mừng Phái đoàn Bác sĩ thiện nguyện Hoa Kỳ.
Mọi người vừa ổn định chỗ ngồi thì đoàn khách bước vào. Tất cả vội đứng dậy. Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã. 
    Bác sĩ giám đốc tiến tới bắt tay trưởng đoàn. Người đàn ông trung niên lịch sự bắt tay đáp lễ, mỉm cười và đưa tay trái ra dấu chào mọi người.
    Chiếc quạt trên cao hình như quay mạnh hơn. Cô nghe đầu mình choáng váng . Cảm giác chênh chao khiến cô mất thăng bằng, phải bấu chặt vào lưng ghế phía trước. Từ phút giây đó, cô như một cái máy, cố giữ bình thản, mà không nghe thấy một điều gì.
    Theo yêu cầu của đoàn khách, ban lãnh đạo có buổi họp trao đổi ý kiến và đưa ra danh sách những bác sĩ bệnh viện sẽ làm việc với các bác sĩ thiện nguyện , trong số đó có tên cô.
    Không thể nào. Không thể nào đâu…
    Cô hấp tấp gõ cửa phòng bác sĩ giám đốc. 
    — Đây là cơ hội mà tất cả các bác sĩ đều mong muốn. Và đây cũng là mệnh lệnh.
    Bác sĩ giám đốc nghiêm giọng và khoát tay ra dấu chấm dứt câu chuyện.
    Cô bước ra hành lang, bước đi loạng choạng, suýt té. Một bàn tay vội đỡ lấy cô :
    — Quyên !
    Cô ngước nhìn lên, thảng thốt trong nỗi bàng hoàng:
    — Anh Khải.
    Là anh đó sao. Người mà cô đã dành hết cả thanh Xuân để yêu và dệt biết bao nhiêu mơ ước. Và cũng là người mà cô đã cố quên đi với trái tim tan nát. 
    Nhưng dường như thời gian chỉ làm lắng đọng, chứ không thể nào chôn vùi được quá khứ. 
    Cô vẫn nhớ như in, buổi tối cuối cùng trước khi anh đi xa mãi. Trời hôm ấy mưa lất phất. Từng cơn gió heo may se sắt. Đêm âm u không có lấy một vì sao. Cô ngồi tựa sát vào anh. Một tay anh cầm ghi đông, một tay anh nắm chặt lấy tay cô. Không ai nói với ai một lời nào. Họ đi vòng vòng qua những con đường vắng. Lá xào xạc trên cao. Cô đã nhắm nghiền mắt, ước gì tất cả dừng lại. Đêm không bao giờ qua, để những tia nắng đầu ngày chẳng bao giờ đến — thời khắc mà anh sẽ rời xa cô mãi mãi. Lưng áo anh ướt đẫm nước mưa và nước mắt cô. 
    Cuối cùng rồi cũng phải nói lời giã biệt. Anh dừng xe lại trước cổng nhà, ôm lấy vai cô:
    — Nhớ đến tiễn anh nhé. Anh sẽ chờ em.
    Cô gật đầu, nghẹn ngào. Họ cứ dùng dằng như thế thật lâu. Cái lạnh thấm vào vai áo mỏng làm cô run rẩy. Anh xót xa:
    — Em vào nhà đi. 
    Cô ghìm tiếng nấc:
    — Anh đi trước đi, rồi em sẽ vào. Em muốn nhìn anh thêm lần nữa.
    Phải khó khăn lắm, anh mới buông rời cô và lên xe. Cô nhìn theo bóng anh khuất dần cuối con đường, chìm vào trong màn đêm nhòa nhạt.
    Một  người đàn bà bất ngờ từ phía sau trờ xe tới khi cô vừa định vào nhà. Cô suýt la lên vì hốt hoảng, nhưng bà ta đã kịp cất tiếng:
    — Đừng sợ. Tôi không làm gì hại cô đâu.
    — …
    — Tôi là mẹ của Khải. 
    Cô bối rối:
    — Mời bác vào nhà.
    — Không cần. Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thật ngắn gọn. 
    Ngừng một giây, bà tiếp lời:
    — Tôi biết thằng Khải nhà tôi yêu cô không dễ gì dứt bỏ được. Nhưng chỉ cần cô dứt khoát, là mọi chuyện sẽ chấm dứt. Khó khăn lắm gia đình tôi mới được xuất ngoại định cư. Đừng cản bước tiến của con trai tôi.
    Bà mở ví, rút nhanh một xấp tiền dúi vào tay cô:
    — Coi như tiền đền bù cho cô. Từ đây, yêu cầu cô đừng liên lạc gì với con tôi. 
    Cô sửng sốt rơi từ bàng hoàng này đến bàng hoàng khác. Cô cắn môi đến rướm máu, run run đẩy bàn tay người đàn bà ra xa:
    — Bác không cần lo lắng. Cháu sẽ làm theo ý bác.

Phái đoàn bác sĩ thiện nguyện lưu lại Việt Nam 3 tuần lễ. Công việc thì đầy ắp, mà thời gian dường như không đủ cho họ. Kế hoạch của họ là trao đổi kinh nghiệm chuyên môn, hướng dẫn các bác sĩ bệnh viện sử dụng trang thiết bị mới và phối hợp phẫu thuật một số ca khó. 
    Không biết là tình cờ hay có sự sắp đặt, mà cô được bố trí cùng anh thực hiện những ca mổ, với tư cách là bác sĩ gây mê. Sự phối hợp của họ thật ăn ý, khiến mọi người phải nửa đùa nửa thật:
    — Đúng là một cặp đôi hoàn hảo.
    Những lúc ấy, cô bắt gặp ánh mắt anh đau đáu nhìn mình. Vâng, vị trí đó, anh và cô đã từng mơ ước suốt những tháng năm dài trên giảng đường đại học. Họ đã vẽ vời bao viễn cảnh tốt đẹp cho tương lai của mình, mà không ngờ rằng tất cả đều là ảo vọng. 
    Ngoài những lúc cần phải làm việc chung, cô luôn tránh mặt anh. Anh cũng thường giữ một khoảng cách nhất định với cô. Nhưng ánh mắt anh luôn tìm kiếm và hướng về cô bất cứ lúc nào.
    Sự hiện diện của anh làm xáo trộn cuộc sống của cô. Trái tim cô đập những nhịp loạn xạ, dù cô biết, cả anh và cô cần phải có một giới hạn. Cô đã nghĩ mình sẽ nhẹ nhõm lắm, khi đợt công tác của đoàn anh chấm dứt. Vậy mà, lòng cô đã buồn mênh mang trong buổi họp mặt tiễn biệt tối nay. Cô chọn một chỗ ngồi khuất ở góc phòng, lặng lẽ nhìn mọi người phát biểu, trò chuyện, nâng ly chúc mừng nhau và cả hát hò.
    Tiếng vỗ tay vang dội khi anh nâng cây đàn guitar khẩy lên khúc dạo đầu bài nhạc của Ngô Thụy Miên. Rồi bỗng dưng không khí trầm lắng hẳn lúc tiếng hát anh vang lên những ca từ nức nở:

Dù cho mưa, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
   Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
   Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
   Dù sao, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em…”    ( Niệm khúc cuối )

Nước mắt cô chảy tràn xuống má. Cơ chừng, cô thấy anh và cô ngồi trên bậc thềm lớp học ngày nào. Nắng trải dài một vạt chiều trong khuôn viên vắng. Tiếng đàn anh từng giọt nhỏ xuống, lắng trong hồn cô và loang mãi suốt tháng năm dằng dặt sau này.
    Lẳng lặng, cô đứng lên, rời khỏi phòng , đi mãi về phía cuối hành lang. Lúc này, cô chỉ muốn ở một mình, cùng những hồi ức xa xưa.
 
Mười đầu ngón tay anh gần như ứa máu. Anh đã đàn và hát lại bài hát quen thuộc ngày nào của hai người bằng tất cả đớn đau của trái tim mình. Ánh mắt anh hướng về phía cô. Ước gì căn phòng này chỉ còn lại cô và anh. Ước gì hai lăm năm qua chỉ là cơn mộng dữ.
    Giai điệu cuối cùng chấm dứt. Anh buông đàn, lặng lẽ đứng lên rời đám đông. 
Anh tìm thấy cô nơi cuối hành lang. Dáng cô nhỏ bé và lẻ loi đến thắt lòng. Anh cởi chiếc áo khoác của mình choàng lên đôi vai mảnh khảnh.
    Họ đứng lặng bên nhau, chừng có thể nghe thấy tiếng của vì sao rơi xuống khỏi bầu trời đêm sâu thẳm. Lâu, thật lâu, anh mới cất tiếng:
    — Anh đã chờ em ở sân bay. Chờ mãi. Chờ mãi trong tuyệt vọng. Cuối cùng em đã không đến.
    — Anh đã không thôi dằn vặt mình. Giá mà ngày ấy, anh quyết đoán hơn để chúng mình không lạc mất nhau.
    Cô cười buồn, lắc đầu:
    — Anh đừng tự trách mình nữa. Chỉ là ngày đó chúng mình khờ khạo và ngây ngô quá. 
    — Bao nhiêu năm rồi, anh luôn nhủ lòng sẽ trở về đây, để hoàn thành tâm nguyện của chúng mình , là đứng cùng nhau trong ca phẫu thuật, ở một bệnh viện lớn, với danh phận là bác sĩ. Và em biết không, những ngày qua làm việc cùng em, là khoảng thời gian anh cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
    — Vâng, em cũng thế. Cuối cùng mình cũng làm được điều mình thiết tha mong muốn.
    Anh chợt nghiêng xuống nhìn sâu vào mắt cô:
    — Ngày mai em đến tiễn anh nhé. Anh sẽ chờ em…
    Trong một thoáng, cô nghe như thời gian của hai lăm năm xưa trở lại. Đêm cũng lạnh và buồn trong giây phút chia xa.
    8:00 sáng. Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng hôn mê cần phẫu thuật gấp. Bác sĩ Thìn và cô lập tức phụ trách ca này. Hơn hai tiếng đồng hồ tranh giành mạng sống cho nạn nhân, cô lảo đảo bước ra khỏi phòng mổ. Lúc này, cô mới chợt nhớ đến anh. Kim đồng hồ trên tường chỉ 10:10’. 
    Cô cuống quýt bàn giao ca, thay đồ, vơ vội túi xách và chạy nhanh ra cổng. Chiếc taxi vừa trờ tới, cô đã vội vàng mở cửa bước lên, giục tài xế đến phi trường. Chỉ còn 55’ nữa thôi là anh sẽ lên máy bay.
    Sân ga quốc tế kia rồi. Không kịp chờ tài xế tìm chỗ đậu xe, cô đã hối hả mở cửa bước xuống. Cô chạy như bay, dáo dác tìm bóng anh. Trước cửa phòng chờ, anh cũng đang dáo dác tìm bóng cô. 
    — Quyên, anh đây.
    Cô lặng nhìn anh. Nét mặt còn vương vẻ hớt hải. Anh mỉm cười bước đến nắm tay cô. 
    — Cảm ơn em đã đến.
    Những ngón tay cô lóng ngóng trong bàn tay anh, run rẩy.
    Người bạn cùng đoàn anh đứng bên trong phòng cách ly ra dấu gọi. Cô cúi xuống thẫn thờ:
    — Anh vào đi, muộn rồi.
    — Ừ, anh vào đây.
     Anh gật đầu, nói rất khẽ và lặng lẽ quay đi. Nhưng bất chợt, anh xoay người lại, sải những bước thật nhanh đến bên cô. Vòng tay anh ghì chặt lấy cô. Cô nghe hơi thở mình gấp gáp trong nhịp tim anh dồn dập. Thời khắc như dừng lại. Chừng như là thiên thu của đời người. 
    — Hạnh phúc và bình an, nhé em. Tiếng anh như gió thoảng bên tai cô.
    — Vâng, hạnh phúc và bình an, nhé anh. Tiếng cô cũng thì thầm như tiếng gió. Ánh mắt họ nhìn nhau thiết tha. Sâu xa tận đáy lòng họ, là nỗi xót xa lẫn niềm vui ngập tràn. Vì họ biết rằng, suốt cuộc đời này, dù xa xôi góc biển chân trời, vẫn luôn có một người yêu thương và dõi theo mình.

Cô thả bộ dọc theo con đường thênh thang nắng. Những tia nắng mùa Xuân vàng óng ánh, vờn trên những ngọn cỏ xanh mươn mướt. Có tiếng động cơ máy bay vang ầm ì trên cao. Cô ngước lên, nhìn hút chiếc máy bay đảo cánh vút vào bầu trời  xanh biếc. Mơ hồ, cô như nhìn thấy anh đang mỉm cười cùng cô, nụ cười chênh chao trong màu nắng. Thì thầm, cô lập lại câu đã nói ban nãy cùng anh:
    — Hạnh phúc và bình an, anh nhé. 

-- Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi thuộc lứa sinh viên “tú tài Mậu Thân, cử nhân Nhâm Tý”, nhưng chỉ được vế đầu, còn đỗ cử nhân thì phải đợi đến… Giáp Dần...
Căn phòng này / chiếc bàn này / nơi chúng ta đã từng ngồi / nâng ly / chúc mừng một bức tranh vừa hoàn tất / chúc mừng một cuốn sách vừa in xong / chào mừng một người bạn từ phương xa đến...
Tôi xin kể bạn nghe câu chuyện về hai ngôi làng, một của người Bahnar và làng kia của người J’rai trên vùng cao nguyên Trung phần Việt Nam, bây giờ được nhập chung là tỉnh Gia Lai-Kontum. Nói rõ hơn một chút, Làng Hồ, ngôn ngữ Bahnar là Kontum; Làng Đuôi, tiếng J’rai là Pleiku...
Làm người Huế là đã mang một cái “nghiệp” tha hương. Vì đất thì chật mà lòng người thì rộng lớn nên không giữ được những bước chân ôm mộng viễn xứ sông hồ. Huế kỳ cục, ở thì không thấy thương mà đi xa rồi mới quay quắt nhớ. Nhớ đất, nhớ quê có khi di lụy cả một đời…
Nhà Trần đã khởi nghiệp với năm vị vua liên tiếp đều là những bậc anh hùng. Mặt ngoài các ngài đã lập được những chiến công hiển hách, đẩy lùi được mấy cuộc xâm lăng của lũ cường khấu phương Bắc. Mặt trong các ngài lại giỏi việc văn trị, cố gắng lo cho muôn dân được sống trong cảnh no ấm, yên vui. Thời kỳ vinh quang, thịnh vượng đó đã kéo dài gần một trăm năm...
Cầu Hội có dáng “hình thang” thật đơn giản, cao và thông thoáng. Chỉ là chiếc cầu gỗ mảnh khảnh nên nó lại phù hợp, hài hòa với sự êm đềm lắng đọng của cảnh vật chung quanh. Vì cầu Hội cao và thông thoáng nên thuyền qua lại ngược xuôi dưới gầm cầu được dễ dàng. Dưới gầm cầu, bóng núi và mây vẫn lung linh, trôi chảy theo dòng suối mà không bị vướng mắt, hay bị cắt ngang hoặc che lấp...
Tim, mối tình đầu của Lily vừa chia tay, anh ta đã có người yêu khác. Lily đang thất tình đang đau khổ. Tim làm việc ngành tài chính ngân hàng, chàng trai có công việc tốt, đẹp trai, lịch sự đỏm dáng, luôn khéo ăn nói làm vừa lòng mọi người...
Như Ý đã trên bốn mươi, nhan sắc trung bình hay hơn trung bình một tí. Khuôn mặt trái soan, mái tóc dài, cao trên thước sáu đã níu lại được cái dáng đi hấp tấp, nhanh lẹ của cô.
Ở đất Sài Gòn, vào những đêm giao thừa xa xưa hầu như gia đình nào cũng bỏ lệ nhắc bọn trẻ đi ngủ sớm. Ở nhà tôi, trong khi mấy đứa em được tha hồ xem chương trình ti-vi đặc biệt chủ đề mừng năm mới, tôi được phụ mẹ tôi chuẩn bị mâm cúng đón giao thừa đúng 12 giờ khuya. Rồi khi mẹ tôi cùng mấy bà hàng xóm đi Lăng Ông Bà Chiểu, tôi cũng được tháp tùng.
Từ tờ mờ sáng, chúng tôi đã chuẩn bị xong và sẵn sàng cho cuộc đi chơi hôm nay. Mỗi người trong chúng tôi đều đeo trên vai một chiếc ba-lô nhỏ, trong đựng vài bộ quần áo đủ để thay đổi đôi ngày. Chúng tôi không quên sắp thêm chút ít thức ăn dọc đường, thêm vài ba chai “nước suối” nhỏ và ít trái cây trước khi ra khỏi nhà...
LTG: Viết chưa xong bài viết hàng tuần đã nhận tin nhà thơ Phan Xuân Sinh vừa qua đời ở Houston do bệnh tim mạch ngày 28 tháng 02 năm 2024. Thêm một người anh xứ Quảng ra đi. Cha sanh mẹ đẻ anh nguyên vẹn, nhưng chiến tranh đã lấy mất của anh một bên chân khi anh làm sĩ quan Thám báo bên bờ sông Thạch Hãn năm 1972. Anh không oán hận gì vì từ trong khói súng mịt mù của mùa hè đỏ lửa anh đã từng viết cho người lính Bắc phương, “Nếu có thể ta gầy thêm cuộc nhậu/ bày làm chi trò chơi xương máu/ để đôi bên thêm mầm mống hận thù/ ta chán lắm rồi ba chuyện ruồi bu/ chỉ có bạn, có ta là người thua cuộc…” Bây chừ thì anh đã có thể đi uống rượu thoải mái với những người anh em bên kia chiến tuyến cho thoả lòng anh không thích hận thù, tâm anh chỉ thấy anh em một nhà chém giết lẫn nhau làm đau lòng cha ông dựng nước… Chúc anh lên đường khoẻ nhẹ tâm linh sau cuộc đời nhiều uẩn khúc, thiệt thòi với chiến tranh và hoà bình trên quê hương chúng ta.
Khoảng chín giờ tối, tôi lặng lẽ rời trường đi về hướng giếng Cây Trâm như lời hướng dẫn. Đèn đường lưa thưa, nên đoạn đường tối lờ mờ không nhìn rõ mặt người. Đêm như lặng lẽ bắt đầu với vài cơn gió hanh hanh mùi rạ khô dọc ven đường...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.