Hôm nay,  

Nắng Xuân Phai

16/04/202409:37:00(Xem: 3180)
Truyện

biencat
                                          Người về giũ áo xuân phai
                                     Chút hương mùa cũ còn lay lắt chiều...
                                                                        -- BC

 

Bây giờ, việc đi về giữa Mỹ và VN thật dễ dàng. Nhưng vào thập niên 80, 90 người đi kẻ ở tưởng chừng  là biệt ly mãi mãi. Bạn đã nói với tôi như thế trong nước mắt. Và với sự ngăn cấm của gia đình, với tuổi trẻ khờ dại nông nổi, họ đã lạc mất nhau. Để rồi suốt phần đời còn lại, nỗi đau vẫn còn là vết thương rưng rức.
    Tôi xin ghi lại câu chuyện tình của bạn, như là một lời đồng cảm.

*

Cô lục tục bước vào phòng  theo chân bác sĩ giám đốc và các đồng nghiệp. Khán phòng hôm nay được trang trí thật đẹp. Bàn đại biểu trải khăn trắng muốt. Ở giữa phòng, là cây đào Nhật Tân đặt tận ngoài bắc, đơm đầy những đóa hồng rực rỡ. Những chiếc ghế thắt nơ đỏ , xếp từng hàng thẳng tắp. Một băng rôn dài với hàng chữ đỏ trang trọng : Chào mừng Phái đoàn Bác sĩ thiện nguyện Hoa Kỳ.
Mọi người vừa ổn định chỗ ngồi thì đoàn khách bước vào. Tất cả vội đứng dậy. Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã. 
    Bác sĩ giám đốc tiến tới bắt tay trưởng đoàn. Người đàn ông trung niên lịch sự bắt tay đáp lễ, mỉm cười và đưa tay trái ra dấu chào mọi người.
    Chiếc quạt trên cao hình như quay mạnh hơn. Cô nghe đầu mình choáng váng . Cảm giác chênh chao khiến cô mất thăng bằng, phải bấu chặt vào lưng ghế phía trước. Từ phút giây đó, cô như một cái máy, cố giữ bình thản, mà không nghe thấy một điều gì.
    Theo yêu cầu của đoàn khách, ban lãnh đạo có buổi họp trao đổi ý kiến và đưa ra danh sách những bác sĩ bệnh viện sẽ làm việc với các bác sĩ thiện nguyện , trong số đó có tên cô.
    Không thể nào. Không thể nào đâu…
    Cô hấp tấp gõ cửa phòng bác sĩ giám đốc. 
    — Đây là cơ hội mà tất cả các bác sĩ đều mong muốn. Và đây cũng là mệnh lệnh.
    Bác sĩ giám đốc nghiêm giọng và khoát tay ra dấu chấm dứt câu chuyện.
    Cô bước ra hành lang, bước đi loạng choạng, suýt té. Một bàn tay vội đỡ lấy cô :
    — Quyên !
    Cô ngước nhìn lên, thảng thốt trong nỗi bàng hoàng:
    — Anh Khải.
    Là anh đó sao. Người mà cô đã dành hết cả thanh Xuân để yêu và dệt biết bao nhiêu mơ ước. Và cũng là người mà cô đã cố quên đi với trái tim tan nát. 
    Nhưng dường như thời gian chỉ làm lắng đọng, chứ không thể nào chôn vùi được quá khứ. 
    Cô vẫn nhớ như in, buổi tối cuối cùng trước khi anh đi xa mãi. Trời hôm ấy mưa lất phất. Từng cơn gió heo may se sắt. Đêm âm u không có lấy một vì sao. Cô ngồi tựa sát vào anh. Một tay anh cầm ghi đông, một tay anh nắm chặt lấy tay cô. Không ai nói với ai một lời nào. Họ đi vòng vòng qua những con đường vắng. Lá xào xạc trên cao. Cô đã nhắm nghiền mắt, ước gì tất cả dừng lại. Đêm không bao giờ qua, để những tia nắng đầu ngày chẳng bao giờ đến — thời khắc mà anh sẽ rời xa cô mãi mãi. Lưng áo anh ướt đẫm nước mưa và nước mắt cô. 
    Cuối cùng rồi cũng phải nói lời giã biệt. Anh dừng xe lại trước cổng nhà, ôm lấy vai cô:
    — Nhớ đến tiễn anh nhé. Anh sẽ chờ em.
    Cô gật đầu, nghẹn ngào. Họ cứ dùng dằng như thế thật lâu. Cái lạnh thấm vào vai áo mỏng làm cô run rẩy. Anh xót xa:
    — Em vào nhà đi. 
    Cô ghìm tiếng nấc:
    — Anh đi trước đi, rồi em sẽ vào. Em muốn nhìn anh thêm lần nữa.
    Phải khó khăn lắm, anh mới buông rời cô và lên xe. Cô nhìn theo bóng anh khuất dần cuối con đường, chìm vào trong màn đêm nhòa nhạt.
    Một  người đàn bà bất ngờ từ phía sau trờ xe tới khi cô vừa định vào nhà. Cô suýt la lên vì hốt hoảng, nhưng bà ta đã kịp cất tiếng:
    — Đừng sợ. Tôi không làm gì hại cô đâu.
    — …
    — Tôi là mẹ của Khải. 
    Cô bối rối:
    — Mời bác vào nhà.
    — Không cần. Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thật ngắn gọn. 
    Ngừng một giây, bà tiếp lời:
    — Tôi biết thằng Khải nhà tôi yêu cô không dễ gì dứt bỏ được. Nhưng chỉ cần cô dứt khoát, là mọi chuyện sẽ chấm dứt. Khó khăn lắm gia đình tôi mới được xuất ngoại định cư. Đừng cản bước tiến của con trai tôi.
    Bà mở ví, rút nhanh một xấp tiền dúi vào tay cô:
    — Coi như tiền đền bù cho cô. Từ đây, yêu cầu cô đừng liên lạc gì với con tôi. 
    Cô sửng sốt rơi từ bàng hoàng này đến bàng hoàng khác. Cô cắn môi đến rướm máu, run run đẩy bàn tay người đàn bà ra xa:
    — Bác không cần lo lắng. Cháu sẽ làm theo ý bác.

Phái đoàn bác sĩ thiện nguyện lưu lại Việt Nam 3 tuần lễ. Công việc thì đầy ắp, mà thời gian dường như không đủ cho họ. Kế hoạch của họ là trao đổi kinh nghiệm chuyên môn, hướng dẫn các bác sĩ bệnh viện sử dụng trang thiết bị mới và phối hợp phẫu thuật một số ca khó. 
    Không biết là tình cờ hay có sự sắp đặt, mà cô được bố trí cùng anh thực hiện những ca mổ, với tư cách là bác sĩ gây mê. Sự phối hợp của họ thật ăn ý, khiến mọi người phải nửa đùa nửa thật:
    — Đúng là một cặp đôi hoàn hảo.
    Những lúc ấy, cô bắt gặp ánh mắt anh đau đáu nhìn mình. Vâng, vị trí đó, anh và cô đã từng mơ ước suốt những tháng năm dài trên giảng đường đại học. Họ đã vẽ vời bao viễn cảnh tốt đẹp cho tương lai của mình, mà không ngờ rằng tất cả đều là ảo vọng. 
    Ngoài những lúc cần phải làm việc chung, cô luôn tránh mặt anh. Anh cũng thường giữ một khoảng cách nhất định với cô. Nhưng ánh mắt anh luôn tìm kiếm và hướng về cô bất cứ lúc nào.
    Sự hiện diện của anh làm xáo trộn cuộc sống của cô. Trái tim cô đập những nhịp loạn xạ, dù cô biết, cả anh và cô cần phải có một giới hạn. Cô đã nghĩ mình sẽ nhẹ nhõm lắm, khi đợt công tác của đoàn anh chấm dứt. Vậy mà, lòng cô đã buồn mênh mang trong buổi họp mặt tiễn biệt tối nay. Cô chọn một chỗ ngồi khuất ở góc phòng, lặng lẽ nhìn mọi người phát biểu, trò chuyện, nâng ly chúc mừng nhau và cả hát hò.
    Tiếng vỗ tay vang dội khi anh nâng cây đàn guitar khẩy lên khúc dạo đầu bài nhạc của Ngô Thụy Miên. Rồi bỗng dưng không khí trầm lắng hẳn lúc tiếng hát anh vang lên những ca từ nức nở:

Dù cho mưa, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
   Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
   Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
   Dù sao, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em…”    ( Niệm khúc cuối )

Nước mắt cô chảy tràn xuống má. Cơ chừng, cô thấy anh và cô ngồi trên bậc thềm lớp học ngày nào. Nắng trải dài một vạt chiều trong khuôn viên vắng. Tiếng đàn anh từng giọt nhỏ xuống, lắng trong hồn cô và loang mãi suốt tháng năm dằng dặt sau này.
    Lẳng lặng, cô đứng lên, rời khỏi phòng , đi mãi về phía cuối hành lang. Lúc này, cô chỉ muốn ở một mình, cùng những hồi ức xa xưa.
 
Mười đầu ngón tay anh gần như ứa máu. Anh đã đàn và hát lại bài hát quen thuộc ngày nào của hai người bằng tất cả đớn đau của trái tim mình. Ánh mắt anh hướng về phía cô. Ước gì căn phòng này chỉ còn lại cô và anh. Ước gì hai lăm năm qua chỉ là cơn mộng dữ.
    Giai điệu cuối cùng chấm dứt. Anh buông đàn, lặng lẽ đứng lên rời đám đông. 
Anh tìm thấy cô nơi cuối hành lang. Dáng cô nhỏ bé và lẻ loi đến thắt lòng. Anh cởi chiếc áo khoác của mình choàng lên đôi vai mảnh khảnh.
    Họ đứng lặng bên nhau, chừng có thể nghe thấy tiếng của vì sao rơi xuống khỏi bầu trời đêm sâu thẳm. Lâu, thật lâu, anh mới cất tiếng:
    — Anh đã chờ em ở sân bay. Chờ mãi. Chờ mãi trong tuyệt vọng. Cuối cùng em đã không đến.
    — Anh đã không thôi dằn vặt mình. Giá mà ngày ấy, anh quyết đoán hơn để chúng mình không lạc mất nhau.
    Cô cười buồn, lắc đầu:
    — Anh đừng tự trách mình nữa. Chỉ là ngày đó chúng mình khờ khạo và ngây ngô quá. 
    — Bao nhiêu năm rồi, anh luôn nhủ lòng sẽ trở về đây, để hoàn thành tâm nguyện của chúng mình , là đứng cùng nhau trong ca phẫu thuật, ở một bệnh viện lớn, với danh phận là bác sĩ. Và em biết không, những ngày qua làm việc cùng em, là khoảng thời gian anh cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
    — Vâng, em cũng thế. Cuối cùng mình cũng làm được điều mình thiết tha mong muốn.
    Anh chợt nghiêng xuống nhìn sâu vào mắt cô:
    — Ngày mai em đến tiễn anh nhé. Anh sẽ chờ em…
    Trong một thoáng, cô nghe như thời gian của hai lăm năm xưa trở lại. Đêm cũng lạnh và buồn trong giây phút chia xa.
    8:00 sáng. Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng hôn mê cần phẫu thuật gấp. Bác sĩ Thìn và cô lập tức phụ trách ca này. Hơn hai tiếng đồng hồ tranh giành mạng sống cho nạn nhân, cô lảo đảo bước ra khỏi phòng mổ. Lúc này, cô mới chợt nhớ đến anh. Kim đồng hồ trên tường chỉ 10:10’. 
    Cô cuống quýt bàn giao ca, thay đồ, vơ vội túi xách và chạy nhanh ra cổng. Chiếc taxi vừa trờ tới, cô đã vội vàng mở cửa bước lên, giục tài xế đến phi trường. Chỉ còn 55’ nữa thôi là anh sẽ lên máy bay.
    Sân ga quốc tế kia rồi. Không kịp chờ tài xế tìm chỗ đậu xe, cô đã hối hả mở cửa bước xuống. Cô chạy như bay, dáo dác tìm bóng anh. Trước cửa phòng chờ, anh cũng đang dáo dác tìm bóng cô. 
    — Quyên, anh đây.
    Cô lặng nhìn anh. Nét mặt còn vương vẻ hớt hải. Anh mỉm cười bước đến nắm tay cô. 
    — Cảm ơn em đã đến.
    Những ngón tay cô lóng ngóng trong bàn tay anh, run rẩy.
    Người bạn cùng đoàn anh đứng bên trong phòng cách ly ra dấu gọi. Cô cúi xuống thẫn thờ:
    — Anh vào đi, muộn rồi.
    — Ừ, anh vào đây.
     Anh gật đầu, nói rất khẽ và lặng lẽ quay đi. Nhưng bất chợt, anh xoay người lại, sải những bước thật nhanh đến bên cô. Vòng tay anh ghì chặt lấy cô. Cô nghe hơi thở mình gấp gáp trong nhịp tim anh dồn dập. Thời khắc như dừng lại. Chừng như là thiên thu của đời người. 
    — Hạnh phúc và bình an, nhé em. Tiếng anh như gió thoảng bên tai cô.
    — Vâng, hạnh phúc và bình an, nhé anh. Tiếng cô cũng thì thầm như tiếng gió. Ánh mắt họ nhìn nhau thiết tha. Sâu xa tận đáy lòng họ, là nỗi xót xa lẫn niềm vui ngập tràn. Vì họ biết rằng, suốt cuộc đời này, dù xa xôi góc biển chân trời, vẫn luôn có một người yêu thương và dõi theo mình.

Cô thả bộ dọc theo con đường thênh thang nắng. Những tia nắng mùa Xuân vàng óng ánh, vờn trên những ngọn cỏ xanh mươn mướt. Có tiếng động cơ máy bay vang ầm ì trên cao. Cô ngước lên, nhìn hút chiếc máy bay đảo cánh vút vào bầu trời  xanh biếc. Mơ hồ, cô như nhìn thấy anh đang mỉm cười cùng cô, nụ cười chênh chao trong màu nắng. Thì thầm, cô lập lại câu đã nói ban nãy cùng anh:
    — Hạnh phúc và bình an, anh nhé. 

-- Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi không biết bên kia với nó là gì. Không biết nó biết không. Có thể không có khái niệm bên kia trong người nó. Chỉ có mùi nước, mùi cỏ ướt, mùi của nơi da nó sẽ được thở đầy hơn. Cơ thể nó biết phải đi về hướng đó mà không cần hỏi tại sao, không cần biết có gì chờ, không cần tính xem đáng hay không đáng.
Có những tình cảm không cần nói thành lời mà vẫn hiện hữu rất rõ trong tim. Có những tình yêu lặng lẽ, rất âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt. Tôi yêu em như thế, yêu theo cách lặng lẽ nhất mà một người có thể yêu; có lẽ và sẽ chẳng bao giờ em biết được những gì tôi giữ trong lòng. Huy đến trong đời tôi như một làn gió mát giữa trưa hè, không ồn ào, không phô trương, nhưng khiến tôi xao động đến tận tâm đáy tâm hồn. Em có nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong trẻo như mặt nước hồ thu, và giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng chuông khẽ vang trong buổi chiều tĩnh lặng. Mỗi lần nhìn em lặng lẽ ngắm mưa ngoài cửa sổ, mái tóc nhẹ bay, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác yêu thương ngập tràn.
Tôi có đôi lần nói một cách tự hào là chẳng bao giờ giữ các cảm xúc ‘mạnh’ trong lòng. Người sống với sự quá khích thường là người bị mất sự vui sống trước tiên. Không ưa, không thích, không hợp, không ‘chịu nổi’ thì không làm bạn, thế thôi. Nhưng những năm gần đây, các cảm xúc ‘mạnh’ lại tràn lan như quả cầu bồ công anh trong gió. Những sợi tơ trắng bám nơi nào, lúc nào không biết, nhưng chúng làm người ta ngứa ngáy vô cùng. Ngứa mắt, ngứa miệng. Không thể nào không dụi mắt, không thể nào không hé môi. Sự ngứa ngáy lại này rất ác ôn: nó thích xuất hiện bất ngờ. Khi ta đang ăn trưa với một người bạn, đang chuyện trò với người thân, chẳng hạn. Không lẽ bỏ bữa ăn? Không lẽ cúp điện thoại? Thế là phải dụi mắt, phải hé môi. Đã lỡ hé rồi, thì cho nó há ra luôn. Thế là người bạn, người thân cũng khoe cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo!
Tết năm nay, năm 2026 là Tết Bính Ngọ, năm con Ngựa. Trong tâm thức người Việt, mùa Xuân luôn là khởi đầu của những hy vọng. Ngày xưa dân gian tin rằng năm Bính Ngọ là năm của ngựa lửa — chạy nhanh, tính nóng, khó ghìm cương. Vì thế ai sinh năm này thì lanh lợi, thẳng như ruột ngựa, làm gì cũng nhanh như gió, nói trước nghĩ sau.
Ông bà mình có câu “Thấy 30 chưa phải là Tết” với nghĩa bóng, rằng sự gì chưa nắm trong tay là chưa vội mừng, chưa chắc ăn. Nhưng với nghĩa đen, theo tôi, thì không hẳn thế, vì Ba Mươi mới chính là Tết, thậm chí còn…vui hơn Tết, nên mới có lời thơ “Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi” đấy thôi! Ngày Ba Mươi, sau một tuần bận rộn dọn dẹp kể từ ngày 23 Ông Táo, là ngày cuối cùng gấp rút cho mọi công việc để đón năm mới. Cứ khoảng 6-7 giờ tối, sau khi nhà cửa yên ổn sạch sẽ, chỉ còn dưới bếp bà chị Hai vẫn âm ỉ vài món ăn cho đêm Giao Thừa và sáng Mồng Một, các thành viên khác trong gia đình cũng bận bịu với những chuyện riêng của mình, thì tôi và nhỏ bạn thân có thói quen rủ nhau chạy xe lên chợ Xóm Mới mua bánh gai nóng hổi mới ra lò, mang về bày biện thêm cho mâm thức ăn ngày Tết.
Từ hồi tiền sử con người sống có lúc cũng yên lành, sau đó dần dần cũng tranh giành quyền lợi vật chất và ảnh hưởng quyền lợi hơn thua với nhau nên dần dần càng về sau, họ không ở yên bên nhau nữa… mà sanh ra chống chọi nhau, chống đối hơn thua để sống… mạnh được yếu thua. Ngoài việc chống đối với nhau, còn phải chống đối với thú dữ… với thiên nhiên, từ đó cuộc sống là một cuộc chiến không ngừng, mệt mỏi… mệt mỏi quá thì mơ tưởng và mong ước hòa bình.
Qua mùa Noël ít ngày là mùa xuân lại về. Mùa xuân về mang một sự thay đổi của đất trời và của cả lòng người… cây cối hoa lá đâm chồi nẩy lộc… và lòng người, với một chút bâng khuâng… chờ đón một cái gì đổi mới, chờ ở xa nơi quê hương và chờ cả ở nơi đây, chắc sẽ có một chút gì mới hơn, thay đổi bộ mặt của năm cũ, đầy xô đẩy, đầy dằng co của chiến tranh, của bão lũ thiên tai nhân tai dồn dập…
Những chiếc đèn lồng đỏ lơ lửng trên đường Nguyễn Huệ như những giọt máu đông cứng trong hổ phách. Don Washington đứng ở rìa Chợ Tết, bàn tay nhẹ nhàng đặt trên eo Helen, cảm nhận hơi ấm từ lớp da tổng hợp của vợ mình—98.6 độ F, luôn hoàn hảo, luôn như người thật. Đám đông chen chúc xung quanh họ: những gia đình mặc cả mua cây quất, cành mai, chậu cúc. Trẻ con đuổi nhau giữa các gian hàng hạt sen, mức sấy, bánh kẹo. Xe máy bóp còi luồn qua những khe hở bất khả thi.
Tháng Chạp bắt đầu với những làn gió nhẹ, đã nghe thoang thoảng mùi hương xuân, chẳng biết có phải là vì cô Thuỷ Tiên giàu tưởng tượng hay không. Cả ấp Trà Cuôn đã rộn ràng chuẩn bị đón Tết, làm cô cũng thấy nao nao trong dạ. Nhạc xuân tưng bừng cất tiếng từ những máy truyền thanh bên hàng xóm. Bên thì réo rắt tân nhạc, Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa/Một chiều xuân ai đã hẹn hò...1, bên thì bùi ngùi vọng cổ, Tết năm nay chắc nhà mình buồn lắm/Ngõ trước vườn sau tiêu điều vắng lặng/Xuân đã về chưa mà con của Mẹ vẫn chưa về...2 Tết sắp về ai lại chẳng nôn nao, nhưng riêng cô Thuỷ Tiên còn thêm nỗi niềm xa nhà nên nghe mấy bài hát đó cô cũng buồn nẫu ruột. Mùa xuân sắp tới, đánh dấu một năm tròn hương lửa mặn nồng giữa Minh Anh và cô, tình yêu còn phơi phới như đoá hoa bừng thắm. Nhưng mùa xuân cũng gợi cho cô những ngày Tết thời con gái vui tươi, hồn nhiên với gia đình ở Sài Gòn.
Độc giả luôn công bình và người viết bài này cũng sẽ bỏ phiếu Kiều Phong nếu có cuộc thăm dò lần nữa. Vậy lý do gì Kiều Phong được mến mộ hơn so với các nhân vật kiệt xuất khác của Kim Dung? Nếu đọc nhiều truyện võ hiệp của nhiều tác giả khác nhau kể cả Kim Dung, bạn sẽ để ý thấy các cốt truyện đêu mang máng một bố cục giống nhau: Có một gia đình hay môn phái nào đó bị kẻ thù ác độc đang tâm tận diệt nhưng may mẵn có một đứa bé, thường là bé trai, may mắn trồn thoát. Đứa bé từ đó phải một mình lưu lạc và may mắn gặp được minh sư thu làm đệ tử truyền dạy võ công tuyệt thế. Nhiều khi cậu ta nhờ cơ duyên ăn được kỳ trân dị bảo nào đó nên có được công lực thâm hậu, võ học tuyệt vời, lớn lên thành một thanh niên khoảng 17, 18 tuổi đẹp trai, thông minh, giỏi võ.
Có một loại gương mà con người không bao giờ muốn nhìn vào: gương phản chiếu nguyên trạng của bản thân. Chúng ta thích gương tô vẽ, gương photoshop, gương nghiêng một góc để che khuyết điểm. Và đối với một số người Việt—đặc biệt những người sống lưu vong trong tâm trí, dù thân xác họ ở California, ở Sydney, ở Paris hay ngay tại Sài Gòn—Trump không phải là chính khách. Trump là tấm gương được tô vẽ hoàn hảo. Họ không yêu Trump vì chính sách của ông. Họ yêu Trump vì ông là phiên bản thỏa mãn ước mơ ngầm của chính họ. Nhưng trước khi đi sâu vào anh Tuấn, hãy dừng lại một chút. Vì câu chuyện này không chỉ về người Việt hải ngoại. Nó còn về những người Việt trong nước—những người đáng lẽ là "bên thắng cuộc."
Là lũ chúng tôi đấy, những con “ngựa” sinh năm Bính Ngọ 1966. Năm đầu tiên bước vào ngưỡng cửa cấp ba, chúng tôi còn ngơ ngác, nhìn nhau …phòng thủ nhiều hơn là thân thiện . Bởi đó là năm lớp 10, vừa mới chia tay bạn bè, thầy cô của mái trường cấp hai, lại nghe nói lớp 10A1 năm nay sẽ là “Lớp Điểm” dành cho những học sinh được tuyển thẳng từ lớp 9 lên lớp 10 và những học sinh đạt điểm cao trong kỳ thi lên lớp 10 .
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.