fake news, fake story làm hư hai ống kính.
Không thể tin những hình ảnh thu nhận.
Càng không tin ý nghĩa như đã thấy.
Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng?
Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả,
tội nghiệp, làm người !
Lạc lõng biết bao !
Hiu quạnh biết bao !
Đời ngắn một gang tay.
Đo sao hết chiều cao tham vọng.
Tim nhỏ một nắm tay.
Chứa sẽ vỡ máu độc tôn.
Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống.
Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\
Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi.
Thở mong manh
làm sao bất tử?
Tạc tượng lên núi cao?
Thuốc. Thuốc. Thuốc.
Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo.
“It is what it is.” (1)
ngày tháng 9
nhìn lại khúc phim quá khứ
cô lập con tim giữa những bao la
kịch bản buồn và những bài ca từ giã
giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại
xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện.
Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc.
Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức.
Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.