Khi còn nhỏ, mẹ thường nhắc đi cầu tiêu vì tôi ham chơi.
Nơi đó trở thành quen thuộc.
Khi đi tu, trong nhà dòng, tôi thích vào nhà cầu,
ngồi rất lâu.
Khi đã quen không khí, yên tĩnh, không ai quấy rầy.
Lửa chưa chắc đốt nơi hỏa ngục hay điện ngục,
nhưng bập bùng trong lòng.
Chén bát khăn đũa ngóng chờ - đã quá giờ.
- Thật không đến sao?
Bưng con gà quay cất vào tủ lạnh.
Việt Nam ơi,
Miền Trung đó!
Đất khó bao năm cày lên sỏi đá,
Mưa nguồn nước lũ bạc đầu thôn.
Gió trút cây ngàn che núi xả,
Mẹ thiên nhiên dang cánh rộng vuông tròn.
tôi đi trên cánh đồng cỏ dại
hoa lá mùa hè thức dậy
có những hương thơm làm ngây ngất
tấm lòng chung thủy sắt son
có những con chim biết hót
tiếng trong và dài
như hơi thở của sống còn gang tấc
Quá nửa khuya,
phiếu bầu ông Trump thắng thế.
Phe này reo hò, phe kia ủ rũ,
Quá mỏi mệt, tôi ngủ ngồi.
Chiêm bao.
Thấy ông Trump đến nhà.
Hỏi thăm sức khỏe.
Ông sờ tôi từ đầu đến chân.
Sờ đến đâu,
tôi trắng đến đó.
Người chồng cong mình chạy trên bờ /
nhìn người vợ lên chiếc thuyền lá tre /
chiếc thuyền chỉ chở được hai người /
người chèo thuyền /
đưa vợ anh qua sông sanh đẻ
Nhiều đêm ngủ mơ thấy mình nhỏ như con sâu.
Không dám nói với ai.
Chỉ nói vào thơ vì thơ không biết khi dể. Có phải vì yêu em tôi trở nên hèn nhát?
Hoặc vốn đã hèn từ lúc sinh ra?
Tôi không nhận cả hai,
nhưng cả hai xỉ vả dày vò tâm trí người giả dối.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.