Thơ Lê Sông Văn

31/01/202000:00:00(Xem: 5683)

Tho Le Song Van

 

Tháng Giêng

 

Anh ở đâu ra vậy anh yêu

Hình như chúng ta từng gặp nhau

Trong giấc mơ, đâu đó

Khi em lớn lên như tai ương

Và anh bước ra từ phế tích

 

Cám ơn cơn mưa vừa trở lại mặt đất

Cho em nhìn thấy anh

Nơi tháng Giêng đang tới

 

 

 

Một Ngày Mới

 

Ngày lên

Tôi rạng nứt

Thao thức từng chân lông

Nỗi bỏ quên từ lâu

Lỡ loét

Nứt ra anh

 

Ngày lên

Ngủ mê trong nắng cháy tóc

Khét thịt da

Tôi quay về mặt trời

Nuốt đốm lửa đỏ vào tim

Tình yêu thành tro

Úp mặt gọi tên anh nức nở

 

Chớ ruồng bỏ em

Ngày rạng rỡ

Em là bào thai của anh

Tôi là hài nhi mới sinh

Mặt trời xuyên qua tôi

Anh chẻ tôi ra và rưới lên tôi dục vọng

Tôi lớn lên rùng mình mãi như thế

 

Một ngày mới

Ngày lên đồng bất tận

Và mặt trời trong veo

 

 

Cúng Giao Thừa

 

Giao thừa đốt lửa châm nhang

Những ma cùng quỉ rộn ràng đâu đây

Lạy ông tôi ở bụi này

Hôm qua bùa ngải ếm đầy chỗ tôi

Giờ này nơi ấy xa xôi

Vàng hương ai đốt một lời hiển linh

Gõ tiếng mõ, tụng bài kinh

Hồn xiêu phách lạc một mình tôi đi.

 

 

 

Hát dạo

 

Tôi đi

giữa mùa lập dị

bước điệu từ bi

nhìn trời

hát ru con sáo.

 

“Ai đưa con sáo sang sông

Để cho con sáo sổ lồng bay cao”

 

Tôi đi

mùa trăng sao

Hát ru mặt đất

tìm một chỗ nằm

nhìn trời sâu thẳm

ngửi nén nhang người tình cắm

lặng thinh cười.

 

Mùa lập dị

Oi bức

Tôi bước điệu từ bi

Loanh quanh mặt đất.

 

Hát:

“ai đưa con sáo sang sông”.


Sinh Nhật

 

Mọc lên từ cây cối

mùa xuân mềm mại

sáng

em bỗng dưng thấy mình óng ả

trong mắt anh

cùng màu xanh của lá

 

Tháng Giêng

những ngày nắng nhẹ

mùa màng thỏ thẻ

em vén tóc

rùng mình vì nụ hôn anh

những giọt nắng trôi nhanh trong mắt

cảm giác trẻ lại

cắn thử môi

giật mình thấy

chiếc lưỡi mềm trong răng

nôn nao chờ

thố lộ

điều bí mật ngàn năm ai cũng biết

 

Như mùa xuân

mọc lên từ cây cối

em ra đời và yêu anh.


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có lúc thấy hồn mình như gió / Khắp đầu ghềnh cuối bãi lang thang / Song bởi gió vốn không hò hẹn / Ta thấy lòng đầy những hoang mang...
Hết "dịch" rồi anh ơi / Hãy cùng em đi chơi / Xa hay gần cũng được / Miễn sao mình có đôi...
Người lớn gọi ông: Sáu Thi. Tên ông gắn liền nhiều lời đồn. Nhà văn viết tác phẩm lớn chưa chắc được ngưỡng mộ như người có nhiều huyền thoại. Số đông không quan tâm Xuân Diệu, Huy Cận... không biết đến Võ Phiến, Mai Thảo... Danh tiếng thổi phồng theo tưởng tượng. Văn chương lớn nhỏ theo tác phẩm. Huyền thoại kề môi thì thầm sát lỗ tai, câu chuyện từ từ hóa máu thấm vào trí nhớ. Toàn cõi Bình Định ai cũng biết Sáu Thi.
máu trăng rằm loang mây nằm võng / người nhợt nhạt đi về bên cỏ cây / xõa tóc hoa râm hớp thời gian / từng ngụm hả hê từng lời buồn bã / từng ngụm kêu réo đất trời tháng hạ / nghe tiếng ve rì rầm gọi tên không ngừng...
xô ngã một rừng ký ức / tìm ra một nhánh cây xanh / thấy như mùa xuân vừa thức / đâu đây hoa lá dỗ dành...
Ngày của Cha, con chào đời bằng tiếng khóc / Những đêm dài Cha lặng lẽ đưa nôi / Con ngủ say, nhoẻn miệng cười bé bỏng / Như thần tiên, chấp cánh giấc bình yên...
Chúng ta đều biết rằng Belarus là một nhà nước toàn trị, tuy mức độ cai trị không khắc nghiệt như ở Nga nhưng vẫn là độc tài hơn hầu hết các nước ở Châu Âu. Tuy nhiên văn học Belarus lại là một lĩnh vực không liên hệ bao nhiêu tới những cam kết chính trị của nhà nước Belarus trong nỗ lực hỗ trợ cuộc chiến của Putin tại Ukraine. Những bài thơ được dịch từ tiếng Belarus sang tiếng Anh đang phổ biến trên nhiều mạng trong học giới Hoa Kỳ cho thấy một khuôn mặt văn học Belarus rất mực thơ mộng của một dân tộc đang tìm tới chân, thiện, mỹ. Belarus có khoảng 9 triệu dân, thủ đô là Minsk, từng là một phần của Liên Xô cho tới năm 1991 tới tách ra, được cai trị bởi Tổng Thống Alexander Lukashenko từ năm 1994 (quá lâu, tới 28 năm nắm quyền tối cao). Biên giới Belarus vây quanh bởi Nga, Ukraine, Ba Lan, Lithuania và Latvia. Hơn 40% trong 207,600 cây số vuông (80,200 dặm vuông) là rừng. Belarus bị Thế Chiến 2 tàn phá, mất 1/3 dân số và hơn ½ tài nguyên kinh tế.
Tôi muốn lượm sau một thời chinh chiến / Nắm xương tàn vùi giữa bụi thời gian / Cũng như lượm dưới chân đài công lý / Những mảnh đời như cát bụi mênh mang...
chữ nghĩa nổi trôi theo sóng biển / ngày ươm nắng trên cánh chim thiên thần / da trời màu xanh đem lại bình an / thời gian như dừng lại / một khoảng không gian lắng đọng...
Người xa, để lại hương đời / Giấc mơ chốn cũ hồn vời vợi trông / Bóng đa, cánh bướm, dòng sông / Mở trang nhạc cũ, ngút lòng ca dao...