Khai bút đầu xuân

12/02/202100:02:00(Xem: 2916)


 

dao
Minh họa: NVH


ngước mặt nhìn trời, mùa xuân vuốt tóc

từ chốn thinh không, rụng xuống dòng thơ

ẩn hiện đâu đây vài chữ hững hờ

buồn đọng lại bờ sông con nước đục

 

nghe trong gió vang tiếng cười xanh lục

đôi mắt liêu trai tù ngục cuồng si

một vẫy tay, một lời nói thầm thì

góc tối nhỏ, cạn ly, đời trăm mối

 

về đếm bước bao nhiêu lần mòn mỏi

nét tiêu hao đọng lại chốn phồn hoa

chợt thu mình nói lên tiếng thật thà

trong mưa bụi, hoàng hôn chiều thay lá

 

giữa yên lặng bỗng thấy mình xa lạ

nhớ quê hương, buồn tượng đá đầu non

tiếng ‘Việt Nam’ nghe sao thật vuông tròn

từng nhung nhớ vẽ lên trời kỷ niệm

 

đời trăm nẻo, chim bay về ước nguyện

ngắm vô thường trên mấy ngón bàn tay

lặng lẽ bước đi, hoa rụng đầu ngày

lời kinh giảng, thiền sư bao ái ngại

 

tim viễn xứ vẫn ngàn năm máu chảy

trôi về đây đỏ cả một trời hoang

những dòng sông mang tình nghĩa ngút ngàn

chiều nhớ nước, chim hót lên nhớ bạn

 

nghe thật rõ tiếng quê hương dĩ vãng

triệu tấm lòng không lẽ mãi lang thang

ly rượu viễn phương, uống cạn nồng nàn

gom bút mực, khai xuân … ngàn nỗi nhớ …

 


thy an

(nhớ lại bài thơ xuân năm nào)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
Tôi đến thăm một thành phố miền đông ngẩn ngơ trước rừng thu rực rỡ chiếc kiềng vàng trên áo cô dâu đỏ màu đau thương nơi đó cũng rất tươi...
Làm sao em vá vầng trăng khuyết | Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ | Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh | Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ...
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!
Về đây yêu thương những | Gió lạnh trên đồi mây | Lời người như kiếp bạc Vin hờ một ngón tay