Tuyết Khai

14/02/202115:14:00(Xem: 3807)
Untitled
Tuyết Trắng Sân Nhà Tác Giả



Mồng Hai tuyết trắng như mây trắng 

Phủ xuống hiên nhà chiếc chăn bông 

Chăn bông dệt sợi len đông giá 

Đắp thế nào cũng lạnh đôi chân 

 

 Đôi chân đi biết bao ngàn dặm 

Ngón nào vẫn nhớ mảnh đất quê 

Ngón nào vẫn chạnh đời dời đổi 

Lúng túng trong giầy bối rối đi 

 

 Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng 

Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay 

Nếm vị thời gian nghe chút mặn 

Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy 

 

 Mồng Hai đứng giữa trời đất trắng 

Hình như có tiếng gọi thật xa 

Tôi phà hơi ấm vào tay lạnh 

Tiếng gọi…Chao ôi, từ quê nhà. 

 

Trần Mộng Tú

 Tân Sửu-2021 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
dâu bể trôi qua như quyển sách | trang giấy vàng - ký ức ngủ quên
những con chim nhàn nhã | bên tán cây rễ xoắn gầy gò | nơi tôn nghiêm mùa thu | tiếng ai cười như chuông đổ
Một bút tâm chưa vững bền | Khí trời lỏng quẹt nước rên ngoài bìa | Rừng bỏ đi lúc canh khuya | Ngột ngạt phủ sóng lời thơ cuộn chìm
Em bắt đầu ghen với những khoảng trống của tôi | Khoảng trống tôi không hề hiện diện | Ngay cả một bệt màu để quên cũng đã được thu dọn | Chỉ còn tiếng sực tắt của những thanh trường canh | Báo động ngày sắp cạn nước.
từ tế bào da linh thể hóa khói tan vào hư không | cuồng chạy theo hổn hển nắm bắt | mở bàn tay trôi ra bóng ta khật khùng ngả ngớn
Chim một đôi | Lẻ một bạn | Trăng một chiếc | Niệm mình trăng
Tôi ở đây xa dăm ngàn cây số | Trái tim tôi trôi mãi chẳng tới bờ
Một khuôn mặt lành | Sao đời dị dạng | Đêm tha khúc quành | Vào ngày hạn hán