Tuyết Khai

14/02/202115:14:00(Xem: 3773)
Untitled
Tuyết Trắng Sân Nhà Tác Giả



Mồng Hai tuyết trắng như mây trắng 

Phủ xuống hiên nhà chiếc chăn bông 

Chăn bông dệt sợi len đông giá 

Đắp thế nào cũng lạnh đôi chân 

 

 Đôi chân đi biết bao ngàn dặm 

Ngón nào vẫn nhớ mảnh đất quê 

Ngón nào vẫn chạnh đời dời đổi 

Lúng túng trong giầy bối rối đi 

 

 Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng 

Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay 

Nếm vị thời gian nghe chút mặn 

Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy 

 

 Mồng Hai đứng giữa trời đất trắng 

Hình như có tiếng gọi thật xa 

Tôi phà hơi ấm vào tay lạnh 

Tiếng gọi…Chao ôi, từ quê nhà. 

 

Trần Mộng Tú

 Tân Sửu-2021 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ký ức tung hê bên bờ kè | lúc biến lúc hiện | từ cửa kính cao tầng nhìn xuống | phía dưới là biên niên sử | dày đặc hình nhân
Tôi thổi bài ca vào không trung, | tiếng hát vang xa tận nơi nào ở thế gian, tôi không rõ | bởi làm gì có cặp mắt nào đủ tinh thông trên cao | xuyên thấu mọi nỗi niềm khúc ca tôi bày tỏ
bên này bờ, chim vạc ăn đêm | đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ | những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ | bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng
sự phi lý của những nhóm người | trong dãy nhà san sát này | như lỗ chân lông trên da | trong khoảng không đau thương của không gian trên mặt đất
những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú | như dung nhan dưới cơn mưa chiều
Thành phố sôi sục dày đặc tiếng kêu và ánh sáng kiêu hãnh | Tràn ngập mí mắt | Những giọt nước mắt chảy thành dòng của dân số khốn khổ
Dương cầm vẳng một dạ thưa | Sương thu miên viễn nhẹ qua hồng trần
Mắt cay mùi nhựa tóc | Thập ác trên nóc thờ chú giải kinh
Kiếp sau nếu người sinh làm núi | Ta sẽ làm mây trôi quẩn quanh | Nếu người sinh ra làm ngọn suối | Ta hóa sinh tảng đá chung tình