phác thảo nàng

16/02/202116:14:00(Xem: 4377)
thieunuvabosen
Tranh sơn dầu Nguyễn Trung



[những vi trần chính chẳng phải những vi trần, 

đó gọi là những vi trần.   ̶ ̶ ̶  kinh kim cang]

 

 

tự thân nàng là một bài thơ

chớp  ̶ ̶ ̶  ngắn, gọn, chơi vơi

hoang mang giữa hai cõi

 

 ̶ ̶ ̶  ấu trùng sâu trong cuộc hóa thân làm bướm

một sáng cây liễu rủ trước sân tươm từng giọt

từng giọt sương mai lả chả trên tóc trên trán

 

hai má man mác ửng hồng buổi hừng đông

nhẹ nhàng nàng chấp cánh bay về phía mặt trời

lãng đãng ngút ngàn trên nền mây ám khói

 

rồi mất hút trong cuộc thử nghiệm xã hội thô bạo

khi cô giáo mất việc ngồi vỉa hè bán chuối chiên

lũ học trò con gái đi ngang cúi gằm mặt khóc  

 

còn đâu những quyển sách thao thức mộng mơ

còn đâu trăng và sao và mây trắng ngẩn ngơ

tiếng cười đùa rộn rã thời mới lớn tan vào vô vọng

 

khi hít thở ngọn gió nóng khô nứt vỡ đất cằn trần trụi

sâu bọ lột xác đêm dài trằn trọc dối trá thiên đường

có bao nhiêu sắc màu mồ hôi, nước mắt và máu?

 

có bao nhiêu dị bản của cuộc đỏ đen thời mạt vận?

bao nhiêu héo úa trên bàn tay xơ xác buổi dậy thì

văng vẳng tiếng chim xiêu dạt ngày lại ngày qua

 

bi kịch đau đáu một thời không quên

nàng tự thân là một bài thơ

chớp  ̶ ̶ ̶  một bài thơ chưa trọn.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
hãy nhìn mà xem họ đề cử nhau, chức bộ trưởng gì đó, bộ gì gì đó...
Con bọ hung | trốn mưa gió | bò vào nhà | cô bé bắt | nhốt vào chai trong. | Chọn lựa hay số mệnh? | Sống luôn luôn là kiểu ở tù.
Thả ra hãy để tôi yên | ngắm trăng hải đảo nghía thuyền viễn dương | cho tôi ca hát đời thường | bắt tôi phải đạo đau thương bao rồi
Thơ là món nữ trang lạ và đẹp | lấp lánh trên ngực | ở bất cứ tuổi nào | cũng không sợ người ta đánh cắp
chúng ta không cần lên sao hỏa không có ý định xâm chiếm kênh đào Panama không muốn mua Greenland không muốn sáp nhập Canada vào vườn nhà
Chắp tay quán niệm một hồi | quên môi quên má quên đồi quên sông | Quên em phủi gã theo chồng | ngộ ra sắc tức là không của mình
Thìn thuộc thổ. Nhâm thuộc thủy. Nhâm Thìn số khắc tùy thân: đất ngăn nước. Suốt đời tự vô phước với mình. Tự Mâu Thuẫn. Tự nghi vấn dường như lận đận là con đường phân vân không thể lựa chọn.
Tôi yêu Canada, và yêu nước Mỹ. Tôi có nhiều người thân ở đó. Căn nhà tuổi thơ của S vẫn còn nằm bên rừng cây rợp bóng mát ở Texas. Tôi nhớ đến bài thơ của Robert Frost, người đọc thơ trong lễ nhậm chức của tổng thống Kennedy. Kennedy có câu nói nổi tiếng được Trudeau nhắc lại: "địa lý làm cho hai nước chúng ta là hàng xóm, nhưng lịch sử làm cho chúng ta trở thành bạn bè."
Hãy tạm để những chuyện buồn nằm im dưới mâm cỗ ngày Tết, để ta chỉ được thấy màu xanh lá bánh chưng, màu đỏ ối ruột dưa hấu, màu vàng đỏ tung xòe trong những bao lì xì nhỏ, màu nắng chín nhấp nháy trên những trái quất… bây nhiêu đó có đủ để bạn đón hơi thở mới của đất trời? Hy vọng vậy để chúng ta được mọc lên như cỏ non trên khung rêu ngày tháng cũ. Bài thơ của Nguyễn Hồng Kiên tôi đọc được từ trang của trường Mầm Non Cự Khối, bài thơ được dạy cho các em lứa 4 tuổi, như một lời chúc tết hồn nhiên.
Lts: Người minh hoạ Việt Báo Tết Quí Tỵ năm 2013 là hoạ sĩ Đinh Cường. Năm nay Tết Ất Tỵ, một con Giáp đã qua. Đinh Cường sinh năm 1939 tại Thủ Dầu Một - Việt Nam. Sống ở Huế, Đà Lạt, Sài Gòn cho đến 1989. Sau khi tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế và Sư Phạm Hội Họa - Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định, Sài Gòn, ông giảng dạy tại Trung Học Đồng Khánh, Nữ Trung Học Thành Nội và là giáo sư Cao Đẳng Mỹ Thuật- Huế. Hoạ sĩ Đinh Cường từng nhận nhiều giải thưởng hội hoạ nhưng ông cũng là một nhà thơ. Ông tạm biệt cõi nhân sinh vào ngày 7 tháng 1 năm 2016 tại Fairfax, Virginia, 76 tuổi. Tưởng nhớ Ông nhân dịp Xuân Ất Tỵ, xin trích đăng lại các bài thơ tháng Chạp của người họa sĩ/thi sĩ tài hoa đã đăng trong báo Việt Báo Tết Quý Tỵ.