Bức Tranh Vô Thanh

22/03/202109:31:00(Xem: 3286)
hinh moi
Minh họa: Đinh Trường Chinh

 


lời chào từ thân cây mùa đông

những cành khô đen

màu xanh diệp lục đã mất trong thăm thẳm của ánh mắt

vẫn ngôi nhà nóc đỏ

cười với cơn mưa

về đây ngồi trên phiến đá

ngẫm lại bao ngu si, háo thắng, tự kiêu

thương cho bản thân

buồn cho số phận 

nghìn năm vẫn là cát sỏi phân vân

 

hãy bỏ nỗi buồn trong túi

lang thang khu rừng bình yên

thiên thần khỏa thân trên chiếc lá vội vã

trò chơi giăng ra trước mắt

đam mê tơi tả

cuồng vọng khát khao

sự chân thật khó định hình

khi buổi chiều chạng vạng

nhìn nét vẽ trên bức tranh im lặng

người đàn bà chạm tay cây cọ còn ấm

tháng giêng mùi sơn của vô thanh…

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay