Saigon Tôi Ơi

04/08/202111:55:19(Xem: 4737)
Saigon
Sài Gòn - Đinh Trường Chinh



 

Saigon bây giờ đêm ngày giới nghiêm

Saigon giẫy chết, saigon im lìm

Saigon ban đêm không đèn điện sáng

Saigon ban ngày không họp chợ đông

 

Saigon bây giờ cửa đóng then gài

Không được ra ngoài, không được hẹn ai

Gặp không bắt tay, không lời chào hỏi

Saigon bây giờ sống đếm từng ngày

 

Saigon mẹ tôi không miếng trầu tươi

Không miếng vôi nồng, môi miệng biếng cười

Mẹ ngồi lặng nghe từng con số tới

Số cứ tăng dần, mắt Mẹ lệ rơi

 

Saigon cha tôi không cà phê sáng

Không bạn không bè không chuyện râm ran

Một góc cha ngồi im nghe tin dữ

Hết người này chết lại đến người kia

 

Saigon bạn tôi mỗi ngày đón tin

Con số người nhiễm bệnh covid

Bạn mừng khi nghe tin bệnh đang giảm

Mắt bạn lệ nhoè khi bệnh tăng lên

 

Saigon em tôi không thể đến trường

Tuổi thơ hồn nhiên bị nhốt trong nhà

Đôi mắt mở to nhìn đêm đen đến

Em học chịu đựng từ mẹ, từ bà

 

Saigon có người nhung lụa phủ phê

Bước xuống xe hơi có lọng phủ che

Một bước chân đi có người tiếp đón

Người không thấy đời đau khổ bên kia

  

Saigon nhiều người đói khát từng ngày

Lê tấm thân còm bán vặt đó đây

Gom không đủ tiền mua từng lon gạo

Ngày lại qua ngày, cuộc sống lất lây

 

Saigon dân tôi nằm nhà chết đói

Oằn mình chịu đựng cơn đói hoành hành

Saigon dân tôi có miệng không nói

Bởi có ai nghe người không chiếu manh

 

Saigon tôi ơi, Saigon tôi ơi

Saigon địa ngục, Saigon tả tơi

Tôi gởi Saigon niềm thương nỗi nhớ

Tôi gởi Saigon mong mỏi xa vời

 

Saigon tôi ơi, Saigon tôi ơi.

 

Trịnh gia Mỹ

1 tháng 8 năm 2021

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi gọi tên Tháng Tư | Tôi gọi tên thành phố | Tôi gọi tên người yêu | Niềm đau và nỗi nhớ
ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này | trong thành phố với cuộc sống đa đoan | và phận người gãy vỡ.
Tôi buộc nỗi cô đơn của mình | vào cánh diều | thả bay lên thật cao | nỗi cô đơn của tôi
Sớm đó, cha xé tờ lịch nào biết nghe nó khóc, mất một ngày nhỏ mọn rồi mất luôn những to tát mai sau, để tiếp tục héo đau mất ngủ. Sớm đó, cha xé tờ lịch cũ, xé luôn thịt xương, đứt máu mủ yêu thương, mẹ từ đó ủ rủ, cha từ đó trong tù treo cổ những niềm vui.
Hết chiến tranh | Chúng ta già hơn hòa bình | À. thì diễn biến nào | Cũng tới hồi lạnh tanh
tháng tư nhìn lại nỗi buồn | vô cớ có khi vô tâm | nhớ lại những bỡn cợt của bạn bè | khi gần khi xa
Quê mình sông dài khác với quê người. | Quê mình biển rộng khác với quê người. | Quê mình núi cao khác với quê người. Quê mình mồ mả khác với quê người. | Quê mình cha mẹ khác với quê người. Quê mình vợ chồng khác với quê người. | Quê mình tình yêu khác với quê người. | Quê mình khác với quê người.
Trang thơ Chủ Nhật của nhà thơ Khaly Chàm, nhà thơ Hoàng Xuân Sơn và nhà thơ Trần Yên Hòa