Bảo Tàng Viện Trái Tim

16/09/202118:23:00(Xem: 3002)

Ann Phong, 12
Tranh minh họa: Ann Phong

 

Trong bảo tàng viện chưng bày những trái tim

có lịch sử tình yêu:

Những trái tim khốn khổ.

Trái tim bị bỏ rơi, treo trong khung đắt tiền.

Tuyết quay lưng. Vân cúi mặt.

Không bao giờ gặp lại.

Trái tim bị lường gạt, đứng trên bệ thạch cao.

Em chắc chẳng nhớ gì?

Trong tình yêu luôn luôn có phần dối trá,

dù nồng nàng thiết tha.

Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình.

Những dãy tim móp méo trừu tượng,

vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim.

Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch,

từ sống qua chết,

tất cả linh hồn đều đói nghèo,

hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm,

không được hồi âm.

 

Em biết không?

Trái tim tôi có hai mảnh:

Một mảnh tưởng chừng sung sướng

không còn muốn gì hơn.

Hoa, Trang, Hồng, Thảo, Kim, Trúc, Hòa, Thúy …

tập hợp trên môi em

và trong bàn tay vừa vợ vừa mẹ.

Còn mảnh kia,

mặc chiếc áo thun tuổi 12.

Yên càng giãn nở theo thân xác,

càng rách, càng dơ.

Càng khôn lớn, áo mặc càng chật.

Rồi một hôm, vải trở thành da.

Nỗi buồn này không có định nghĩa.

 

Mai sau, ai ghé viện bảo tàng,

thấy nửa trái tim trong lồng gương.

Khách đời sau biết không?

Yêu dù mặn nồng tha thiết

cũng chỉ là một mảnh.

 

 Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.