Chùm Thơ Trần Mộng Tú

19/10/202110:24:00(Xem: 3360)
3
Minh họa: Duy Thanh



Lá Rơi


Một chiếc lá vừa rơi

Hai chiếc lá cùng rơi

Thôi em đừng ngờ vực

Mùa Thu đến thật rồi.



Hạt Nắng


Hạt nắng rơi rất tròn

Trên chiếc lá phai xanh

có con chim ngực đỏ

mổ hạt nắng rất nhanh


hạt nắng vỡ làm đôi

một nửa còn trên lá

một nửa chim mang đi

lá nghiêng mình ngơ ngác


Hình như Thu đã về.




Mưa Bụi


Xòe bàn tay ra hứng

Mưa lấm tấm trên tay

đường chỉ tay co lại

Trông giống như nụ cười




Mùa Thu Tới


Chân bước qua thềm nhà

nắng cũng vào tới cửa

nồi cơm ai vừa thổi

Cùng chín với mùa Thu.




Tiếng chim


Chim mổ trên mái nhà

Nghe như tiếng gõ cửa

ngập ngừng rồi bỏ đi

Không phải đâu, Thu về.




Khi Trở Về


Cầu thang thư và báo

chữ tràn ra đợi người

những phong thư chưa mở

ai lạ ai quen mình

những tờ giấy quảng cáo

Rao vặt cuộc tử sinh.




Mưa


Những hạt mưa lên tiếng

gọi mãi sợi tóc về

tóc đã đi theo nắng

Mưa như lệ đỏ hoe




Mặt Trời


Mặt trời gay gắt quá

Nên không soi rõ em

đốm lửa trong mắt anh

Một đời em soi suốt.




Trong Gương


Tôi nhìn tôi trong gương

Hai tôi hay là một

Hai mặt đối mặt nhau

Thời gian làm giám khảo




Nằm Mơ


Trong mơ thấy mình trẻ

thức dậy thấy mình già

muốn nằm xuống mơ lại

Trên gối tóc trắng phau




Trăng


Người đàn bà thức dậy

bỏ đi lúc mờ sương

vết trũng trên mặt giường

Còn ngập đầy bóng trăng.




Chiếc Lá

(Gửi BH)


Chẳng đọc được điều gì

Ngoài màu đỏ im lặng

chiếc lá ngậm câu Kinh

Tôi ngậm tên một người.



Trần Mộng Tú

Tháng 10- 12- 2021

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.